Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 5

Chớp măt, năm ba đại học đã trôi qua hơn phân nửa.

Từ khi giao du với anh bạn online “khoa học gia”, nhóm bạn cùng phòng của Lăng Lăng đều nhất trí cho rằng cô cũng phát triển theo chiều hướng “khoa học gia” luôn.

Cô không tin mình có bất kỳ điểm nào không bình thường, chỉ có đi đường cũng cười, ăn cơm cũng cười, đến lớp ngồi chép bài cũng cười, thậm chí nằm ngủ trên giường cũng thấy cười…

Trong phòng tự học yên lặng, Liên Liên đứng trước mặt Lăng Lăng lắc lắc ngón tay, đem cô nàng đang ngồi ngẩn ngơ thẩn thờ trở về thực tại: “”Mạch mô phỏng và mạch số” buồn cười lắm à? Cậu đã đọc phần lời tựa cả chục phút rồi.”

“Cũng được, không buồn cười lắm.” Cô ngồi lại ngay ngắn, mở sách ra, miễn cưỡng tập trung tinh thần hơn nửa tiếng, nhưng trong lòng nhấp nhổm không yên, ngón tay cứ ngứa ngáy.

“Bạn yêu à… Ba ngày rồi tớ chưa online.” Cô ngọt ngào năn nỉ Liên Liên ngồi bên, giơ một ngón trở lên vẻ tội nghiệp: “Cho tớ đi một tiếng thôi, tớ hứa sẽ về đúng giờ.”

“Miễn đi!”

Nhớ tới việc Liên Liên từ năm giờ rưỡi sáng đã tới trường giúp cô giữ chỗ, cô nằm soài lên cuốn sách tiếp tục ghi nhớ những điểm quan trọng, trước mắt đều là chữ nghĩa to oành nhưng cứ đọc chữ nào quên chữ đó, nửa giờ sau, cô nhích đến bên tai Liên Liên: “Nửa tiếng được không? Thi xong tớ cùng cậu đi dạo phố.”

“Tớ không rảnh!”

“Tớ mời cậu ăn món cá hấp cậu thích nhất nhé!”

Thấy mắt Liên Liên sáng lên, cô liền chớp thời cơ: “Cộng thêm một suất gà kho ớt nữa, được không?”

“Nửa tiếng?”

“Tớ hứa!”

………..

Mua chuộc thành công, cô ba chân bốn cẳng chạy ào ra quán net, “Lên chat đi!”

Không có hồi âm. “Nhanh lên, em chỉ tranh thủ được chút thôi.”

Rốt cuộc cũng trả lời. “Không phải ngày mai em có kỳ thi sao?”

“Em học muốn hoa mắt chóng mặt, đầu óc sắp hư luôn rồi…” Mỗi lần thi cử tâm trạng cô đều rất nặng nề. “Dạo này tâm trạng khó chịu, anh kể chuyện gì hay hay được không?”

“Em muốn nghe chuyện cười không?”

“Sao cũng được, miễn là có thể làm em cười.”

Ba phút sau, anh nói: “Anh muốn cùng em chat… cho đến năm tám mươi tuổi.”

Cô đọc những lời này trên màn hình, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, tựa như nội tâm trống rỗng được lấp đầy bởi một cảm giác không thể cắt nghĩa, thể xác và tâm hồn băng giá cũng được sưởi ấm.

Cô đọc qua rồi nở một nụ cười! Khóe miệng giống như bị ai kéo mạnh không khép lại được.

Cười xong, cô vỗ vỗ hai má, đánh chữ: “Được, đến lúc đó em hai tay run run gõ máy tính nói anh biết: em vừa ăn chuối tiêu làm rớt mất một cái răng nha!”

“Khi đó anh sẽ nói: Xin lỗi em, anh nhìn không rõ lắm! Chờ anh chút, anh đi lấy cái kính lúp!”

“Nói không chừng cháu em sẽ lắc lắc tay bà nó nói: Bà ơi, bà nhường cháu lên mạng tí đi, bạn gái chờ cháu ba tiếng rồi.”

“…”

Cô đợi một hồi lâu mà không thấy anh trả lời…

“Anh ngủ rồi hả?”

“Không, có việc này anh nghĩ không ra…”

“Chuyện gì vậy? Để coi em có giúp anh nghĩ được không.”

“Tại sao anh lại thích chat chit với em nhỉ?”

Vấn đề này cô đã nghĩ đến từ lâu, nhanh chóng gõ một câu: “Bởi vì Internet giống như một tấm màn mờ ảo, nhìn qua nó, chúng ta bất giác ảo tưởng đối phương là một người hoàn hảo không sứt mẻ.”

“Vậy em tưởng tượng anh như thế nào?”

“Anh là người có văn hóa, chắc chắn rất có khí chất, lịch sự tao nhã, thành thục ổn trọng.”

“Còn gì nữa không?”

“Anh rất tinh tế, giỏi hiểu ý người khác, còn rất kiên nhẫn, tính tình cũng thật ôn hòa… Em đoán anh nhất định là một ông bố tốt!” Sau khi gửi xong, cô bổ sung một câu: “Đúng rồi, anh có con chưa?”

Anh lại im lặng gần một phút đồng hồ: “Em cảm thấy anh già lắm sao?”

“Không già! Rất trẻ, chắc là chưa tới bốn mươi đúng không?”

“Anh còn chưa qua sinh nhật thứ hai mươi bảy… Trước mắt ngay cả bạn gái cũng không có.”

“Anh giỡn chơi?”

“Anh lại cảm thấy tự ti thêm chút nữa rồi.”

Cô sốc, sốc đến tối tăm mặt mũi! Hình tượng trong thâm tâm cô bấy lâu, anh là một ông giáo đeo kính gọng vàng, khóe mắt có vài nếp nhăn quyến rũ, bỗng chốc tan thành mây khói. Thay vào đó là hình ảnh chàng trai hai mươi bảy tuổi chưa có người yêu vẫn thường thấy trong sân trường đại học.

Cô vỗ vỗ ngực, ổn định lại cảm xúc một chút, nhanh chóng tiếp nhận hình tượng mới của anh. “Anh cũng đừng quá tự ti, chắc duyên phận của anh còn chưa tới thôi.”

“Anh không biết cảm giác thích một người là như thế nào.”

Cái này thì cô biết, trong tiểu thuyết tình cảm có viết. “Là một loại cảm giác như điện giật, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, anh liền tin tưởng chắc chắn rằng – cô ấy chính là người phụ nữ sẽ ở bên anh cả đời!”

“Em đã gặp được người như vậy à?”

“Vẫn chưa! Lâm Lâm bạn em nói yêu cầu của em cao quá, đàn ông em thích căn bản không tồn tại trên đời này.”

“Em thích mẫu người ra sao?”

“Đừng quá giàu.”

“Như thế nào là “quá giàu”?”

“Ở biệt thự, lái BMW, xài thẻ vàng!”

“Vì sao?”

“Đàn ông như thế đến năm mươi tuổi vẫn có mỹ nữ yêu thương nhung nhớ.”

“…”

“Cũng không được quá đẹp trai.”

“Tiêu chuẩn như thế nào?”

“Không có tiêu chuẩn cụ thể.” Cô còn phân tích thêm một chút về tiêu chuẩn không đẹp trai. “Đi trên đường, tỷ lệ người quay đầu lại nhìn không quá năm mươi phần trăm, trong đó tuyệt đối không được có mỹ nữ.”

“Đây là tiêu chuẩn chính xác nhất anh từng thấy rồi!”

“Còn nữa, phải ở bên em cả đời, không chia không lìa…”

Hôm nay anh không chuyên tâm chat cho lắm, cô xem đồng hồ, năm phút nữa là được nửa tiếng, cô đang muốn đi về thì thấy anh gửi tin: “Yêu cầu của em có thể du di chút được không?”

“Không thể! Em thà ế còn hơn lấy bừa!”

“Em là cô gái có chính kiến nhất mà anh từng thấy. Anh tin em có thể tìm được chàng trai lý tưởng của mình…”

“Cuối cùng cũng có người đồng tình với quan niệm tình yêu của em! Rất cảm ơn anh!” Đúng là tri kỷ mà! Cô cảm động muốn rơi lệ, rốt cuộc cũng có người đồng cảm với mình.

“Không có chi!” Anh bổ sung một câu: “Thực ra, anh cũng không hoàn toàn tán thành với quan niệm tình yêu của em.”

Không thành vấn đề, mỗi người mỗi khác.

Cô hỏi lại: “Đúng rồi, vậy anh thích mẫu con gái nào?”

“Anh hả?! Tiêu chuẩn của anh không cao…” Anh ngừng chốc lát, có lẽ là suy ngẫm một chút: “Giống em là được rồi!”

Hơi thở của cô mất cả buổi mới thông suốt trở lại: “Anh đang khen hay chê em vậy?”

“Anh nói thật đó.”

Quá sức đả kích, quá sức tự ti!

Hóa ra loại con gái như cô chỉ đạt tiêu chuẩn thấp nhất?

Cô quyết định buổi tối trở về phải soi gương thật kỹ, làm một cuộc trưng cầu ý kiến toàn phòng ngủ!

Cũng may năng lực chống đỡ của cô rất mạnh, trong lòng rất nhanh bình tĩnh trở lại. Nhìn liếc qua tin trả lời, cô nhìn ra đằng sau câu nói đùa của anh cơ hồ còn có một hàm ý khác, không biết cô có hiểu lầm không nữa…

Cô lắc lắc đầu, làm sao có thể là “thổ lộ” được cơ chứ, đúng là tự mình đa đoan!

Cô vừa cười vừa đánh máy, nói: “Không nói với anh nữa, em đi đây!”

“Em giận à?”

“Hứ!”

“Cho anh rút lại câu nói lúc nãy.”

“Muộn rồi, em đã bị anh làm tổn thương sâu sắc, anh có làm sao cũng không bù đắp được nỗi đau trong lòng em.”

“Em có muốn biết: em trong hình dung của anh, là như thế nào không?”

“Không muốn! Em không quan tâm! Anh có nói em cũng không thèm nghe!”

“Anh nghĩ… Em giống như một đóa bách hợp thanh cao, tóc dài đen nhánh mềm mại như lụa, mặc váy áo bồng bềnh như mây trắng, nụ cười của em nhất định rất ngọt ngào, khiến cho người ta thư thái dễ chịu…

Trước khi biết em, anh suốt ngày vật lộn trong núi tài liệu, thí nghiệm thất bại liên tục, đề tài không thấy được chút đột phá nào. Suy sụp cùng thất bại khiến anh bắt đầu mệt mỏi chán nản, mất ngủ, tự kỷ, gần như đổ vỡ. Anh bỏ thí nghiệm, suốt ngày giam mình trong phòng nghiên cứu những số liệu trải dài khắp các trang giấy. Khi anh quyết định từ bỏ các số liệu không hề ăn khớp đó, từ bỏ năm năm cố gắng vừa rồi thì vô tình nhìn thấy status của em trong chat room: “Chúng ta vẫn còn trẻ, trong lúc thất bại đừng quên đi mơ ước thuở ban đầu, nhiệt huyết thuở ban đầu!” Thái độ lạc quan, vui vẻ, tươi cười đối mặt với khó khăn của em thực sự khiến anh kinh ngạc…

Còn nữa, status cá nhân của em rất hài hước, mỗi khi anh bực bội khó chịu đều thích đọc đi đọc lại, nhanh chóng cười sảng khoái!

À! Nhân đây nói luôn: Tinh thần bất khuất chiến đấu với tiếng Anh cấp bốn của em làm anh thêm mặc cảm tự ti…

— Đọc xong chưa? Xong thì đi học bài đi, ngày mai vô thi đừng căng thẳng, chữ viết phải rõ ràng một chút, những điều này rất quan trọng đấy!

Nhớ rõ: Tiểu tiết quyết định thành công!”

“Em không thèm đọc!” Nói xong, cô càng nghĩ càng ức chế, mạnh tay gõ bàn phím: “Em cấm anh không được lấy chuyện tiếng Anh cấp bốn ra xài xể em, thêm lần nữa em với anh tuyệt giao luôn!”

“Chúng ta có kết giao với nhau sao?”

Hình như không có! Cô tức mình gõ bàn phím trút giận: “Em cho anh vào blacklist.”

“Anh có thể add lại, em đổi chiêu nào uy hiếp hơn đi!”

“Em mỗi ngày dựng anh dậy chat lúc ba giờ sáng.”

“Thật hả? Anh mong còn không được nữa là, em không biết hiện giờ anh buồn ngủ chừng nào đâu.”

Cô thật sự nghĩ không ra thủ đoạn trả thù nào ác độc hơn nên đành đầu hàng!

“Em đi ôn bài đây. Bye!”

“Anh đi ngủ tiếp đây. Bye!”

Cô xem đồng hồ, mới hơn tám giờ, ngủ sớm như vậy, đúng là đồ lười biếng!

Lưu lại file chat, cô vừa định thoát khỏi QQ, bỗng vừa cười đen tối vừa mở phần thiết đặt cá nhân, xóa đi status ban đầu: “Chớ hỏi tuổi, nhất định tôi già hơn bạn; Chớ hỏi diện mạo, tôi xấu dọa chết người; Chớ hỏi bằng cấp, từ khi người người đều tốt nghiệp đại học, tôi là kẻ mù chữ; Chớ hỏi tên; tên tôi không phải là Bạch Lăng Lăng! Gặp mặt cũng miễn bàn, làm ơn ngậm miệng lại! Chỉ thích chat, không chat thì quên đi!”

Cô thay bằng một đoạn khác: “Em là một cây hoa loa kèn hoang dã mãi mãi chỉ vì chính mình mà nở hoa… Còn cười hả? Anh cứ cười đi! Tìm không ra chứ gì? Em cho anh tức chết luôn!!!”

Trong buổi thi ngày hôm sau, cô làm bài thật cẩn thận, mỗi câu mỗi chữ đều viết nắn nót, dù câu nào cũng lạc đề.

Nộp bài xong, việc đầu tiên cô làm là chạy ra hàng net, định xem thử anh ta có bị tức chết hay không.

Nhưng cô không ngờ là anh cũng không online.

Tuy nhiên anh có để lại tin nhắn offline: “Em thi tốt không? Đừng áp lực quá, cứ thả lỏng chút đi! Anh vừa đi tìm một vị giáo sư Toán học nói chuyện, ông ấy rất có hứng thú với tính toán của anh, hy vọng có thể cùng anh thảo luận sâu hơn, có thể anh sẽ thảo luận với ông ấy rất lâu, sắp tới sẽ không thường xuyên online được, em có việc gì cứ nhắn offline cho anh.

Dạ dày em không khỏe nên em nhớ ăn uống đúng giờ, đừng ăn đồ quá cay nhé!”

Cô đang thất vọng tính bỏ về, bỗng phát hiện anh đã sửa lại nickname thành: Vĩnh viễn có xa không.(*)

“Tên mới cũng được đó, rất dễ nhớ! Em không thể không nói với anh rằng, cái tên cũ của anh em nhìn mà muốn choáng váng!”

—————————————————-

(*)Trong bản tiếng Trung, ID của anh này là “永远有多远” (vĩnh viễn hữu đa viễn), anh này chơi chữ giữa hai chữ “viễn” (có nghĩa là “xa xôi”): “vĩnh viễn” (mãi mãi) và “đa viễn” (xa chừng nào?)

8 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 5

  1. hự, trên YM có anhh nào đc như anh này đag tự ti cần em an ủi ko:))))). thks ss

  2. […] Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s