Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 6

Trong tiệm bán đồ cay Tứ Xuyên, Lăng Lăng và Liên Liên vừa ăn vừa trò chuyện.

“Lăng Lăng, cậu thi được không?” Liên Liên hỏi trước khi động đũa.

“Cũng ổn, rất có hy vọng qua ải.”

“Vậy là tốt rồi! Tớ có thể an tâm mà ăn bữa cơm này!”

Có bạn tốt như vậy còn cầu gì hơn nữa chứ!

“Ăn nhiều một chút đi, cậu đã rất vất vả rồi!” Lăng Lăng nhiệt tình gắp đồ ăn cho Liên Liên, mỉm cười nhìn khuôn mặt đáng yêu của bạn.

Trong phòng cô và Liên Liên thân với nhau nhất, ban đầu là vì các cô xem như nửa đồng hương với nhau, mới gặp đã thân. Về sau, cô càng ngày càng thích Liên Liên, Liên Liên không chỉ cần cù chăm chỉ phấn đấu, lại không kiêu ngạo như nhiều nữ sinh học giỏi khác, nhất là đối với loại sinh viên chậm tiến như Lăng Lăng, Liên Liên chưa bao giờ tỏ thái độ khinh thường mà ngược lại còn thêm “thắt chặt kỷ cương”, hết lòng giúp đỡ cô tiến bộ.

Liên Liên bị Lăng Lăng nhìn nên hơi ngượng ngùng: “Sao cậu không ăn? Nhìn tớ chi vậy?”

“Tớ thích cậu lắm đó! Liên Liên, tớ…”

Liên Liên còn chưa kịp nuốt trôi thức ăn trong miệng đã vội vàng nói: “Thế giới này vẫn còn hơn cả tỉ đàn ông nha, cậu đừng có mơ tưởng đến tớ!”

Để thể hiện rõ lập trường, cô nuốt thức ăn xuống rồi hỏi với vẻ quan tâm: “Cậu và anh bạn khoa học gia không có việc chứ? Tớ thấy đêm qua lúc cậu trở về hình như có rất nhiều tâm sự.”

“Nếu người nào đó nói với cậu: Yêu cầu của anh đối với phụ nữ không cao lắm, như em là được rồi. Cậu nghĩ anh ta có ý gì?”

Liên Liên cân nhắc một hồi lâu, xong nói bốn chữ: “Rất có hàm ý!”

“…”

Lăng Lăng không nói gì, tiếp tục chuyên tâm ăn bát mì Thành Đô không ớt của mình.

Hôm nay cô không ăn món cá hấp ngon lành kia chỉ vì tối qua anh dặn đừng ăn nhiều đồ cay, mì bún có vẻ tốt cho dạ dày hơn.

Cô không nhớ được từ khi nào ý kiến của anh đã trở nên quan trọng như vậy.

Liên Liên đột nhiên hỏi: “Không phải anh ta tỏ tình với cậu đấy chứ?”

“Tỏ tình á?!” Mì trên đũa Lăng Lăng rơi hết vào trong bát, chỉ còn lại đôi đũa chỏng chơ giữa không trung. “Bọn tớ chưa từng gặp mặt, chưa từng trò chuyện, thậm chí ngay cả tên của nhau cũng không biết, làm sao anh ta thích tớ được?”

“Nói cho cùng, dù có thích đi chăng nữa cũng chỉ là có cảm tình mà thôi, chưa đến mức yêu suốt đời suốt kiếp đâu!”

“Thời đại nào rồi mà còn có chuyện tình yêu suốt đời suốt kiếp hở?!”

Tình yêu! Vừa thốt lên hai chữ này, Lăng Lăng đã muốn lạnh sống lưng…

Tối qua, cô nằm trằn trọc mãi không ngủ được, cô nhận ra mình thích nghe anh nói chuyện, đôi khi sẽ vì những lời anh nói mà suy nghĩ. Mỗi khi không gặp cô lại nhớ tới anh, gặp rồi thì lâng lâng vui sướng, loại cảm giác này cô nhớ có cuốn từ điển từng định nghĩa…

Giờ thì cô nhớ ra rồi – tình yêu!!!

“Cậu chờ một chút, tớ vào toilet tí.”

Lăng Lăng trốn vào toilet, vốc nước lạnh nhằm hạ nhiệt trên khuôn mặt nóng bừng.

Máu huyết nguội đi, người cũng dần bình tĩnh hơn. Cô biết rất rõ , đây không phải là tình yêu mà chỉ đơn thuần là tình cảm dành cho người trong ảo tưởng mà thôi.

Cũng giống như khi xem một bộ tiểu thuyết sẽ vì nhân vật nam chính mà đau lòng thương tiếc, cái cô yêu không phải người mà là ảo giác trong lòng mình…

Ngay tại lúc này, từ phòng ăn riêng phía hành lang đối diện vang lên một giọng nam sinh sang sảng, tiếng nói rất êm tai, nhưng lời lẽ thì bất lịch sự: “Shit! Chỉ là chủ tịch hội sinh viên quèn mà thôi, thằng đó nghĩ mình là cán bộ đương chức chắc?! Nó còn chưa đủ tư cách lên giọng với tớ!”

“Rõ ràng là nó cố ý chỉnh cậu, cũng thâm phết!”

Một giọng nói trầm tĩnh khác chen vào: “A Hạo! Có gì thì cho qua đi… Một khi nó đem vụ cậu đánh bạc báo lên khoa sẽ lớn chuyện đấy, thôi thì cậu mời nó đi ăn một bữa coi như giảng hòa.”

“Tớ mà mời nó đi ăn à?!” Giọng điệu người tên A Hạo càng tức giận: “Đào Tử, cậu giúp tớ nhắn với nó, đừng tưởng làm chủ tịch hội sinh viên thì ngon lắm, nó dám chơi ông thì đừng trách ông dạy dỗ nó!”

“Cậu tính làm gì? Chú của nó là trưởng khoa mình, cậu so đo với nó thì chỉ thiệt cho chính cậu thôi!”

“Cậu yên tâm, tớ biết chừng mực mà. Tớ cũng không như nó, không biết tự lượng sức mình… Được rồi! Bọn mình đừng nhắc tới nó nữa, uống tiếp đi… Tam ca, cậu đừng có giả chết, dậy uống tiếp nào…”

Lăng Lăng lắc đầu, rốt cuộc kẻ nào mới không biết tự lượng sức đây, chủ tịch hội sinh viên, cháu trưởng khoa mà cũng dám động vào, thật là ngông cuồng hết biết!

Một tháng sau, có chuyện xảy ra làm cô kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, chủ tịch hội sinh viên bỗng nhiên từ chức, nghe nói tân chủ tịch có quan hệ đặc biệt thân thiết với Trịnh Minh Hạo.

Lăng Lăng rút khăn giấy trong túi ra lau nước trên mặt, vừa định quay về bàn thì một nam sinh dáng người tầm thước, gầy gầy từ trong phòng kia đi ra.

Lúc cô nhìn nhìn anh ta, anh ta cũng liếc nhanh qua cô một lượt, cúi người nhặt lên tờ một trăm tệ: “Bạn học, có phải của cậu đánh rơi không?”

Nghe tiếng thì chính là người vừa khuyên giải lúc nãy.

“A!” Cô nhìn vào trong ví, lục tìm tờ một trăm tệ tính dùng để thanh toán tiền ăn mà không thấy, có lẽ là đánh rơi lúc lấy khăn tay. “Đúng rồi, cảm ơn bạn!”

Lúc cầm lấy tiền, cô quan sát kỹ nam sinh trước mặt, mặt mũi đàng hoàng, da ngăm đen, kính mắt gọng đen khiến cậu ta nhìn qua trông rất có dáng vẻ thư sinh, không xấu cũng không đẹp. Về phần ăn mặc, áo sơ mi trắng đã cũ nhưng được giặt sạch sẽ, cổ áo bẻ gọn gàng, quần vải thô xù xì nhưng vô cùng thẳng thớm, sạch sẽ.

Trong thoáng chốc, trong lòng Lăng Lăng bỗng chấn động, bởi vì… diện mạo nam sinh này hoàn toàn giống với anh ấy trong tưởng tượng của cô – từ nội hàm văn hóa mà toát lên nét văn nhã, đồng thời từ bề ngoài không mấy xuất sắc, chú trọng chi tiết thể hiện vẻ gọn gàng sạch sẽ. Có lẽ có chút chất phác, nhưng tính tình ngay thẳng, thân thiện, khiến cho người khác dễ dàng tin cậy.

Hiển nhiên, ánh mắt háo sắc của cô làm đối phương mất tự nhiên, nam sinh xấu hổ cười cười với cô rồi bước nhanh vào toilet nam.

Lăng Lăng nhìn tờ một trăm tệ trong tay, mắt sáng lên.

Họ rất giống nhau, đều có phẩm cách cao thượng!

Nếu vậy, liệu cô có nên…

Trong tức khắc, cô hạ một quyết định mà trước đây mình tuyệt đối coi khinh:

Gặp mặt bạn online!!!

********************************************

“Liên Liên.” Chưa kịp ngồi xuống Lăng Lăng đã hối hả nói: “Tớ muốn đi shopping, tớ cần mua quần áo.”

Liên Liên nhìn áo khoác ca-rô màu xanh dương cùng quần bò mài trên người cô, gật đầu hết sức tán thành: “Người đẹp à! Rốt cuộc cậu cũng giác ngộ! Cái gì đã kích thích cậu vậy?”

Lăng Lăng hít sâu, bày ra một vẻ mặt anh dũng hy sinh nói: “Tớ muốn… gặp anh bạn khoa học gia của tớ!”

“Không phải chứ!”

……

Chạy trên đường suốt cả buổi trưa, Lăng Lăng mệt đến nỗi tay chân bủn rủn, chân cẳng xuội lơ, năng lượng từ một bát mì Thành Đô sớm đã tiêu biến hết, nhưng cô vẫn kiên trì muốn mua một chiếc váy trắng bồng bềnh như mây!

“Lăng Lăng, rốt cuộc cậu muốn mua váy kiểu gì vậy!” Liên Liên xoa xoa thắt lưng nói: “Tớ thấy cậu mặc cái vừa rồi cũng đẹp lắm…”

“Kiểu dáng cũng được, nhưng chất liệu không đủ nhẹ, không có độ rũ…”

“Cậu muốn mua váy kiểu dáng đẹp, chất liệu tốt thì phải tới mấy khu mua sắm cao cấp kìa!”

Hai mắt Lăng Lăng sáng lên. “Có lý, khu mua sắm kia trông xịn nhất đó…”

“Đắt lắm đó.”

“Không sao cả.”

Vừa đi đến một quầy hàng trong khu bán nữ trang, một chiếc váy màu trắng mặc trên người cô ma-nơ-canh lập tức thu hút sự chú ý của Lăng Lăng, cô vui sướng sờ lên chất vải không biết tên, mềm như tơ, nhẹ như bông, phải chăng chạm vào mây cũng có cảm giác này?”

“Không được sờ vào quần áo trắng.” Chị bán hàng khinh bỉ nhìn lướt qua quần áo trên người cô, rõ ràng tỏ ý coi thường gu ăn mặc của Lăng Lăng.

“Em có thể thử được không?”

“Một ngàn năm trăm linh tám tệ, miễn trả giá!”

Cô nuốt nước miếng nhìn về phía Liên Liên: “Cũng không có đắt lắm… nhỉ?”

“Không đắt! Nhãn hiệu thường thôi.” Liên Liên ghé đến bên tai cô: “Tớ với cậu đi tìm xem có cái hàng nhái cao cấp nào không.”

Kiểu dáng có thể nhái, nhưng chất liệu không nhái được!

Cô lấy ví ra đếm đếm tiền mặt, cộng thêm tiền trong thẻ chắc là đủ.

“Phiền chị lấy một chiếc cho em thử!” Cô lịch sự nói với chị bán hàng đã quay đi chỗ khác tám chuyện.

“Váy trắng không cho thử.”

“Chị gọi quản lý tới đây, tôi muốn hỏi lý do tại sao lại không cho thử.” Cô lớn tiếng nói.

Đừng đùa chứ, tưởng cô chưa bao giờ đi đến mấy khu mua sắm lớn sao, cửa hàng loại này, đến đồ lót màu trắng còn có thể tự do mặc thử huống hồ là váy!

Chị bán hàng mặt mày xanh lét, bất đắc dĩ đem hàng mẫu mang đến cho cô: “Cô cẩn thận một chút kẻo làm bẩn.”

…..

Nhìn quần áo mặc trên chính người mình mà cô còn kinh ngạc sững sờ.

Chất liệu mềm nhẹ, chiết eo, chân váy rũ xuống, thắt lưng sa tanh buông lơi đính tua rua, vừa mang vẻ yên tĩnh vừa toát lên sự sống động của mây trời.

Cô quay đầu nhìn sang Liên Liên, Liên Liên chỉ nói bốn chữ: “Tiền nào của nấy.”

Cô xõa tóc ra, nhìn chính mình trong gương. Vốn dĩ mặt mũi thanh tú, làn da trắng nõn, mái tóc đen như sa-tanh, kết hợp với váy voan càng làm tôn lên vẻ trẻ trung thanh thoát của cô, cô như thế này liệu có thể khiến cho anh vừa gặp đã yêu không?

Anh thì sao? Liệu có giống nam sinh cô gặp hôm nay, toàn hoàn phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng của cô…

Dù thế nào đi nữa, cô cũng muốn gặp anh, vén lên tấm màn online mờ ảo che giữa hai người, chân thành kết bạn với nhau.

Hoặc bắt đầu, hoặc kết thúc, cô tình nguyện cùng anh thử một lần!

“Em muốn mua bộ này!”

Chị bán hàng nhanh chóng thay đổi sắc mặt, cười nói: “Chị nói thật, nhiều người trước đây thử chiếc váy này đều nói mặc lên không đẹp như lúc mới nhìn qua, nếu hôm nay không thấy em mặc chắc chị cũng tin như thế…”

Lăng Lăng không thèm để ý tới chị ta, tập trung tìm thẻ ngân hàng trong túi xách.

Chị bán hàng tiếp tục nói: “Váy đẹp như vậy phải có giày đẹp đi kèm. Người thiết kế váy này cũng vì nó mà thiết kế luôn một mẫu sandal đồng bộ, số lượng có hạn, vì cửa hàng chính thanh lý nên chị mới lấy về, chị lấy cho em xem thử nhé.”

“Không cần đâu.”

“Không mua cũng không sao, em cứ thử đi.”

Giày vừa lấy ra cô đã thích mê.

Giày sandal trắng làm từ da mê mềm, tinh xảo gọn gàng, điểm đặc biệt duy nhất là quai dép nhỏ ôm lấy mắt cá chân được làm từ cùng một loại voan với chiếc váy, mang lại cảm giác lãng mạn, xinh đẹp thanh nhã động lòng người…

Khi cô mang giày vào dáng người cũng cao thêm hai phân, phong thái cũng thay đổi hẳn.

Chị bán hàng vẻ mặt nịnh nọt: “Thật đúng người đẹp vì lụa. Em xem, em mặc váy này vào, đi thêm đôi sandal này nhìn cứ như thay da đổi thịt, vừa xinh đẹp vừa có khí chất, nếu em mặc bộ này đi trong trường, chắc chắn người người đều phải ngoái đầu lại nhìn!”

“Đôi giày này bao nhiêu ạ?”

“Không đắt lắm đâu, hai ngàn chín trăm linh tám tệ. Chị thấy em là sinh viên nên giảm giá mười phần trăm! Em không mua thì thôi, dù sao cũng là hàng thanh lý từ cửa hàng chính. Có điều, nếu sau này muốn mua e là không còn hàng.”

Cô lại mở ví tiền trong tay, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng vẫn mang theo bên người nhưng chưa bao giờ dùng tới.

Cô nắm chặt tấm thẻ đó, đến mức lòng bàn tay phát đau.

Ba à, con thích cái váy này, đôi giày này.

Ba à, xem như ba tặng con, được không?

Một lúc lâu sau, cô đưa thẻ trong tay cho chị bán hàng: “Thẻ này em chưa bao giờ dùng, chị kiểm tra giúp em xem nó có dùng được không!”

“Được, quý khách chờ một chút.”

Chị bán hàng tức tốc cầm thẻ chạy về phía quầy thu ngân, chẳng mấy chốc tười mang hóa đơn đưa đến trước mặt cô: “Thẻ này có thể quẹt được, không có mật mã, chỉ cần quý khách ký tên!”

Cô nhanh chóng ký tên.

Cảm giác quẹt thẻ hóa ra không hề đau khổ hay nhung nhớ như cô hằng tưởng tượng, chỉ là có chút mất mát.

Rốt cuộc cô vẫn tiếp nhận khoản phí nuôi dưỡng đáng buồn này.

********************

Tối hôm đó, Lăng Lăng ngồi trước máy tính, tim đập càng lúc càng nhanh, các ngón tay đánh chữ đều run run.

Cô nói: “Em ở thành phố A, chúng ta có thể gặp nhau không?”

Ava của anh vẫn tắt, không có trả lời.

Cô đợi đến chín giờ tối mới thất thểu đi về.

Ngày hôm sau cô lại đi, có tin nhắn lại: “Trong khoảng thời gian này anh rất bận, giáo sư nói kết quả mô phỏng của anh không có vấn đề gì, đề nghị anh viết một bài báo để đăng lên tạp chí, chờ anh hết bận, anh nhất định sẽ đi gặp em.”

“Không sao! Anh ở thành phố nào? Em có thể đến thăm anh, cùng ăn bữa cơm, trò chuyện một chút, sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu.”

Liên tục vài ngày, thời gian lên mạng của cô ngày càng dài, có khi xem phim, có khi ngồi ngẩn ngơ nhìn QQ chờ đợi, mỗi lần có người đăng nhập cô đều giật mình, nhận ra không phải anh, tâm trạng liền rơi thẳng xuống vực…

Một tuần sau, cô không lên mạng nữa, mỗi ngày cùng Liên Liên đến phòng tự học tiếp tục ôn tập cho kỳ thi.

Nguyên nhân một phần là do quá bận, phần khác cô cũng không rõ là gì, có lẽ là muốn thử xem anh có để tâm hay không…

Một hôm, nam sinh mấy ngày nay ngồi sau lưng cô chuyền lên một mẩu giấy nhỏ ghi: “Tối nay bạn có bận gì không?”

Cô nhanh chóng trả lời: “Không có, bạn có việc cứ đi ra ngoài đi, mình trông đồ giùm cho!”

….

Liên Liên thấy Lăng Lăng cầm tờ giấy đưa xuống, nhỏ giọng hỏi: “Anh bạn này rất phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng của cậu, sao không cho cậu ấy một cơ hội?”

Cô cúi đầu nhìn xuống chiếc váy đang mặc trên người, trả lời một cách kiên định: “Tớ muốn dành cơ hội cho anh ấy, cho đến khi nào anh ấy từ bỏ mới thôi…”

“Yêu qua mạng hả?”

“Sắp sửa thôi! Tiếc là anh ấy bận quá…” Cô cầm lấy sách tiếp tục đọc.

Hai tuần trôi qua, khi nỗi bực dọc trong lòng Lăng Lăng cũng đã nguôi, cô lại ra hàng net quen, ngồi xuống vị trí quen thuộc.

Đăng nhập QQ, thấy tin nhắn của anh, tâm tình bỗng nhiên thư thái.

Cô vừa mở tin vừa cười ngọt ngào.

Tin nhắn offline thứ nhất: “Xin lỗi em, dạo này anh không lên mạng được… Anh ở Mỹ, bang Massachusetts.”

3 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 6

  1. Zeus says:

    Quá tốc độ, ủng hộ nào >:D<

  2. […] Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s