Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 7

Tin nhắn offline thứ nhất: “Xin lỗi em, dạo này anh không lên mạng được… Anh ở nước Mỹ, bang Massachusetts.”

Mắt Lăng Lăng mờ đi, đầu óc quay cuồng choáng váng.

Cô lắc lắc cái đầu đang quay mòng mòng, nghĩ rằng mình bị hoa mắt, trấn tĩnh nhìn kỹ lại cái nick trên khung chat, rồi lại nhìn những chữ bên dưới.

Vĩnh viễn có xa không: bang Massachusetts, nước Mỹ.

Xa quá…

Sức lực trên người Lăng Lăng bỗng chốc xẹp lép, con chuột trong tay đứng sựng!

Thân thể cô xuội lơ dựa vào ghế, chỉ có ánh mắt vẫn không cam tâm nhìn chằm chằm hai chữ: nước Mỹ!

Tạo hóa thật trêu ngươi…

Cách nhau cả Thái Bình Dương, gần như nửa vòng trái đất, chênh nhau tận mười ba tiếng đồng hồ…

Tình yêu như vậy làm sao có thể đơm hoa kết trái?

Biết rõ không thể có kết quả nên cần phải từ bỏ ngay khi còn chưa bắt đầu, hay là nên đợi cho đến khi cả hai thương tích đầy mình rồi mới kết thúc…

Đây là lần đầu tiên trong đời cô phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn như thế, không biết qua bao lâu, môi cô khẽ nhếch thành một nụ cười chua xót…

“Trên thế giới có đến mấy tỉ đàn ông, tại sao mình phải yêu anh ta chứ?!”

Lăng Lăng lấy lại sức, ngôi thằng dậy, đặt ngón tay có phần tê liệt lên con chuột, tiếp tục đọc những tin nhắn tiếp theo!

“Chúc mừng sinh nhật em!” Thời gian nhắn là không giờ không phút ngày bảy.

Lăng Lăng mở thiết đặt cá nhân trên QQ lên, lúc trước cô sơ ý đã điền cả sinh nhật vào.

Ngày bảy đúng là sinh nhật của cô nhưng cô đã quên khuấy mất, buổi sáng mẹ gọi điện dặn cô ăn mì trường thọ cô mới nhớ ra, vốn định mời các bạn trong phòng ký túc xá ăn bữa cơm nhưng mọi người đều bận thi cử nên cô không nói sinh nhật của mình với bất kỳ ai, buổi tối về phòng nấu hai gói mì ăn liền chia nhau với các bạn – mọi người đều ăn vô cùng vui vẻ!

Cô nhìn xuống phía dưới, tin nhắn thứ tư: “Status mới của em còn hài hước hơn cả cái trước, nhất là sau khi viết tắt…”

Cô cười cười, nụ cười có phần khiên cưỡng…

“Gần đây em không lên mạng vì hai kỳ thi hả? Có hồi hộp lắm không? Để anh kể em nghe chuyện cười này nhé. Có một sinh viên quỳ gồi trước đền thờ, tha thiết cầu xin Phật Tổ: “Con cầu ngài để Vạn Lý Trường Thành là do Đường Minh Hoàng xây đi, con lỡ viết vậy vô bài thi rồi.”… Em không có làm bài giống vậy đấy chứ?”

Cô muốn cười, nhưng không cười nổi!

Cô kéo tin nhắn xuống tiếp: “Lâu rồi em không nhắn tin cho anh. Có chuyện gì xảy ra với em không?”

“Lăng Lăng, anh rất lo cho em, nếu được thì em trả lời anh nhé.”

Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, một giọt lệ từ khóe mắt trào ra, rơi vỡ trước màn hình máy tính…

Cô run run lấy khăn giấy, lau đi những giọt nước mắt đang tuôn rơi.

Anh có thể đừng quan tâm cô như vậy được không, để cô cam tâm từ bỏ, để họ tiếp tục làm bạn bè tốt của nhau, cùng trêu đùa, an ủi nhau như trước kia!

Thời gian của tin nhắn cuối cùng là ba mươi giây trước. “Em lên rồi à?”

Máu đông cứng trong người Lăng Lăng lại bắt đầu sục sôi, cô nhanh chóng đánh lại: “Anh có đó không?”

“Anh đang đợi em.”

“…” Cảm giác tuyệt vọng cùng sung sướng hòa vào nhau… đan xen tạo thành một nỗi chua xót…

“Em có khỏe không? Gầy đây có gặp chuyện gì buồn phiền không?”

“Không có, thi cử bận rộn thôi.” Cô xem giờ, hỏi: “Ở chỗ anh là ba giờ sáng hả? Sao anh còn chưa ngủ?”

“Không ngủ được, có lẽ do thói quen sinh hoạt ngày đêm đảo lộn.”

“…”

Cô không muốn nói gì cả, khoảng cách xa nhau như vậy có nói cái gì cũng vô nghĩa.

Cô cảm giác lồng ngực bị đè nén không thể hít thở, mũi chua xót đau đớn, cô muốn khóc lên thật to, tìm một nơi vắng vẻ trút hết những ấm ức trong lòng!

Nhưng cô là một bông hoa loa kèn hoang dã, cho dù sống giữa rừng núi hoang vắng cũng vẫn muốn kiêu ngạo mà nở!

“Em còn đó không?”

Lăng Lăng lấy khăn giấy lau qua nước mắt trên mặt, một hồi lâu mới tìm được hai phím F và J, đưa ngón tay lên gõ: “Vẫn còn! Gần đây chắc anh cũng bận bịu lắm hả? Anh bận chuyện gì vậy?”

“Viết bài. Anh vừa nhận được thư của biên tập viên tạp chí, người xét duyệt của họ đánh giá rất cao kết quả nghiên cứu của anh nên đề nghị anh viết một bài hoàn chỉnh và chi tiết hơn.”

“Viết bằng tiếng Anh hả? Em quyết định không xem thường anh nữa, có thời gian em học tiếng Anh với anh.”

“Được! Thực ra tiếng Anh không khó, cái khó là kỳ thi cấp bốn cấp sáu kia!”

Cô nghĩ muốn trả lời: Haha! Thực ra tình yêu cũng không xa, cái xa là khoảng cách kia!

Lăng Lăng gõ bàn phím một cách khó khăn, mỗi lần đánh một chữ đều phải cố gắng hít thở thật sâu để bản thân không bị tắc thở mà chết.

Bên kia thấy cô không nói gì bèn đổi đề tài: “Cả ngày hôm nay anh cùng giáo sư thảo luận đề tài của anh, giáo sư đề nghị anh dùng phương pháp phân tích vi phân để nghiên cứu, nếu tìm ra một tổ chức mới cấp nano thì mọi vấn đề đều có thể dễ dàng giải quyết, đống giấy lộn chất đầy phòng anh sẽ biến thành kết quả vô cùng giá trị…”

Cô xóa chữ trong khung chat, đổi thành một câu: “Chúc mừng anh đã tìm lại được nhiệt tình ban đầu, anh nhất định sẽ thành công!”

“Cám ơn em! Có điều từ ngày mai trở đi anh sẽ ở trong phòng thí nghiệm thâu đêm suốt sáng làm phân tích nên sẽ không có nhiều thời gian online nữa.”

Haiz! So với công tác nghiên cứu khoa học của anh, chút tình cảm nhi nữ nhỏ bé của cô có gì đáng nói đâu.

Lăng Lăng vuốt vuốt ngực, cảm giác đau dịu đi không ít: “Vậy anh đi ngủ sớm đi, lấy tinh thần ngày mai còn làm thí nghiệm.”

Im lặng một lát, anh nói: “Nếu em thật sự muốn gặp anh, anh có thể thu xếp thời gian về nước một lần.”

Tay cô chợt nắm chặt khiến mảnh khăn giấy ẩm ướt trong tay bị ép nhỏ nước.

“Em chỉ nói chơi vậy thôi, tưởng mọi người ở gần nhau thì gặp mặt kết bạn chút. Xa như vậy còn gặp nhau làm gì, gặp rồi thì có ý nghĩa gì đâu?!”

Cô gửi tin xong không thấy anh trả lời…

Anh nhất định không biết, lúc cô đánh máy, nước mắt cũng rơi trên bàn phím.

Đây là ưu điểm của Internet, lúc chat chit không nhìn thấy vẻ mặt nhau, không nghe được giọng điệu, sẽ không để đối phương biết được nỗi thống khổ của chính mình, cũng không nhìn thấy ánh mắt bi thương của người đó…

Thật tốt biết bao!!!

“Khuya rồi, ký túc xá sắp đóng cửa.”

“Ừ, em có việc gì cứ nhắn cho anh nhé.”

“Vâng! Nếu thu được kết quả tốt nhớ báo em biết ngay nhé. Bye!”

“Em đi đường cẩn thận.”

Lăng Lăng lưu tập tin chat, vịn vào ghế dựa đứng dậy một cách khó khăn.

Cả thế giới một lần nữa bỏ rơi cô, vứt cô lại giữa màn đêm tối tăm đen kịt.

Cảm giác này cô đã trải qua hai lần, lần đầu tiên là khi ông nội qua đời, lần thứ hai là lúc ba bỏ đi…

Lần thứ ba, là mối tình đầu của cô!

“Về thôi, tốt nhất đàn ông trên đời đều bỏ mình đi hết đi!”

….

Ra khỏi hàng net, cô ngửa đầu nhìn trời, đêm khuya trăng sáng cùng vài ngôi sao lấp lánh thật đẹp.

Cô khẽ mỉm cười với trời cao: Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn… ánh trăng vẫn còn chiếu xuống nhân gian!

*********************************

Sáng sớm hôm sau, Lăng Lăng cúi rạp trên bàn, dùng thước hết sức chuyên chú đo trên bản đồ thế giới vừa mua tối qua.

Cô nổi tiếng mù địa lý, ngay cả bản đồ Trung Quốc còn xem không rành: “Liên Liên, cậu giúp tớ xem xem bang Massachusetts nằm ở chỗ nào?”

Liên Liên lưu luyến rời mắt khỏi vở bài tập nhìn sang: “Mới sáng sớm cậu đòi tìm bang Massachusetts làm cái gì? Tính thi vào Harvard à?!”

“Harvard nằm ở bang Massachusetts hở?” Cô chán ghét cắn cây thước trong tay: “Đồ đáng ghét! Học trường xịn như vậy…”

“Ai chứ?”

“Anh bạn khoa học gia của tớ!”

Liên Liên lo lắng nhìn cô, bỏ vở bài tập trong tay xuống chạy qua ngồi, ngay cả Lâm Lâm đang bôi kem dưỡng da cũng chạy lại giúp cô tìm bang Massachusetts.

“Tớ nghe nói Harvard này đầy rẫy các anh bạch mã hoàng tử.” Lâm Lâm vừa tìm vừa nói.

Lăng Lăng gật đầu tán thành: “Tớ cũng nghe nói chỗ đó có rất nhiều kẻ phá gia chi tử.”

Liên Liên hỏi: “Nghe ai nói vậy?”

Cô và Lâm Lâm cùng đồng thanh: “Tiểu thuyết nói!”

Các cô rốt cuộc cũng tìm được, Lăng Lăng cầm lấy thước tỉ mỉ ước lượng: “Không xa lắm, hai mươi mốt phẩy năm xăng-ti-mét.”

Liên Liên trừng mắt: “Cậu không xem tỉ lệ xích à?”

Cô chỉ chỉ vào khu vực màu xanh, nhíu mày: “Biển hơi lớn, tớ sẽ không bơi qua đâu! Không biết mùa đông nó có đóng băng không…”

Liên Liên: “Cho tớ xin, đó là Thái Bình Dương, muốn nó đóng băng thì cậu chờ đến kỷ băng hà tiếp theo đi!”

Lăng Lăng tiếp tục cắn thước, lại nhìn vị trí hai thành phố trên bản đồ: “Ngồi máy bay độ mười tiếng chắc tới nơi nhỉ?”

Liên Liên nói: “Tới!”

“Làm visa vài tháng chắc kịp nhỉ?”

“Kịp!”

“Ghi nhớ hình dáng anh ấy chắc một phút là được nhỉ?”

“Được!”

“Sau đó thì sao?”

Cô mơ hồ nhìn hai vị trí trên bản đồ…

Lâm Lâm vỗ vỗ vai cô: “Có ba tình huống, thứ nhất, “lời nói dối chân thật”, anh ta không phải người như trong tưởng tượng của cậu, cậu bỏ về, cùng lắm là phí cặp vé máy bay. Thứ hai, “kỳ nghỉ thành Rome”, anh ta là mẫu đàn ông lý tưởng của cậu, hai người yêu nhau, cũng nhau trải qua những ngày lãng mạn, chờ visa hết hạn, cậu quay về từ từ nhớ nhung hoài niệm. Thứ ba, “cô bé lọ lem”, anh ấy là bạch mã hoàng tử, vừa đẹp trai vừa giàu có, kết quả thì cậu biết rõ rồi… Phép màu hết hiệu lực, giày thủy tinh biến thành giày rách!”

Cô gật đầu.

Tình huống cô bé lọ lem và hoàng tử là điều cô lo lắng nhất!

Lăng Lăng gấp bản đồ, ôm lấy chồng sách trên bàn: “Liên Liên, chúng ta đến phòng tự học đi!”

Lý tưởng và hiện thực cách nhau quá xa, trước mắt thi đậu mới là con đường đúng đắn của cô!

*********************************

Kết thúc kỳ thi cuối kỳ dầu sôi lửa bỏng.

Cuối tuần, nhóm bạn cùng phòng thu thập hành lý háo hức về quê, chuẩn bị về nhà tận hưởng một kỳ nghỉ hè thoải mái, Lăng Lăng ngồi trên giường cẩn thận gấp quần áo, một cái váy gấp mất cả tiếng…

Thời gian này anh rất hiếm khi online, mỗi lần cô ra hàng net chỉ thấy tin nhắn offline của anh, thậm chí có khi chẳng có một tin nào…

Đọc những dòng tin nhắn hiếm hoi, từng câu từng chữ đều đánh động lòng cô:

“Gần đây dạ dày em còn đau không? Có nhớ ăn cơm đúng giờ không?”

“Kết quả thi có chưa? Làm bài tốt không em?”

“Chắc em sắp được nghỉ rồi nhỉ? Về nhà rồi có lên mạng được không?”

“Cuối tuần này có đợt kiểm tra bảo trì thiết bị, anh ở trong phòng chỉnh sửa số liệu, em có thời gian lên mạng không? Lúc nào cũng được, anh sẽ chờ em…”

“Em có thể online không? Anh có lời muốn nói với em!”

Cô nhìn đồng hồ, đã ba giờ chiều.

Còn một tiếng nữa mới tới ngày cuối tuần ở Mỹ…

Cô tiếp tục xếp đồ đạc.

Chờ đợi là một dạng bi ai, nhìn chuyển động từng nấc của kim giây, lúc nào cũng tưởng như đồng hồ trên tay đang bị hỏng mặc dù nó vốn chạy rất chính xác.

Chờ đợi một người chưa bao giờ gặp mặt, tựa hồ càng thêm buồn bã…

Chưa tới bốn giờ, Lăng Lăng đã ra hàng net, mở QQ, không ngờ anh đang online.

“Anh có đó không?”

“Anh tưởng em sẽ lên buổi sáng…”

Xem ra là cô hiểu nhầm ý người ta, chêch lệch múi giờ thực không phải chuyện gì tốt đẹp cho cam.

“Sáng nay em ở trong phòng thu xếp đồ đạc, vừa xếp xong.” Cô lại hỏi: “Thí nghiệm của anh thế nào rồi?”

“Anh ở trong phòng thí nghiệm hơn nửa tháng mà vẫn chưa tìm được thứ mình muốn.”

“Máy móc không nghỉ, anh cũng không nghỉ luôn à?! Anh là người, anh với máy bên nào mạnh hơn hở?”

“Em nghĩ làm nghiên cứu khoa học dễ dàng lắm sao? Năm năm vừa rồi anh đều như vậy…”

Năm năm, không ăn không ngủ trong phòng thí nghiệm, chẳng trách anh suy sụp, tự phong bế chính mình.

Lăng Lăng vì anh mà cảm thấy xót xa, lại càng kính nể sự cố chấp của anh. “Anh sẽ thành công, nỗ lực của anh sẽ không uổng phí đâu.”

“Cảm ơn em đã tin tưởng anh!”

Cô còn chưa nghĩ ra cái gì hay ho viết lại, anh đã gửi tiếp tin nhắn: “Đơn xin ở lại trường làm nghiên cứu sinh của anh đã được thông qua, giáo sư hướng dẫn đã đồng ý để anh phụ trách toàn bộ đề tài này, hợp đồng cũng đã soạn thảo xong…”

“Chúc mừng anh nhé!” Cô thực lòng mừng cho anh, có thể ở lại một trường như Harvard làm nghiên cứu sinh là hoàn toàn tương xứng với năng lực của anh.

“Nhưng anh vẫn đang do dự.”

“Anh còn do dự cái gì, có hội tốt như vậy kia mà?”

“Nếu anh ký sẽ phải định cư ở Mỹ. Còn nếu không ký thì toàn bộ kết quả nghiên cứu sẽ giao lại cho giáo sư, ngoài một tấm bằng chứng nhận học vị ra anh sẽ không được mang đi bất kỳ thứ gì khác…”

“Đầu óc của anh có làm sao không? Điều này bao nhiêu người cầu còn không được. Anh ký đi, sau này em gặp người khác còn có thể khoe khoang, tôi có bạn online là nhà khoa học nha.”

“Lăng Lăng, anh muốn hỏi em lần nữa, tiêu chuẩn kén chồng của em có thể du di chút nào không?”

Cô có ngốc cũng hiểu được ý anh là gì, anh tự biết mình rất ưu tú, không thể thỏa mãn yêu cầu của cô, nhưng anh muốn xin cô một cơ hội, vì nó anh chấp nhận từ bỏ thành quả nghiên cứu khoa học của mình.

Cô run run cử động ngón tay đánh ra hai chữ, để con chuột dừng lại cả phút đồng hồ trên nút Send, rồi mới cắn răng click một cái.

“Không thể.”

Một mối tình bị bóp chết từ trong trứng nước, cô tự nhận đây là quyết định lý trí nhất, sáng suốt nhất của mình trừ trước đến giờ.

Trên thế giới lại có thêm một nhà khoa học người Hoa quốc tịch Mỹ, liệu sách vở khoa học sau này có ghi lại “công trạng vĩ đại” của cô không nhỉ?

“Anh hãy làm thí nghiệm cho thật tốt, anh sắp trở thành một nhà khoa học vĩ đại rồi đó!!!”

“Chúng ta vẫn là bạn bè, phải không?”

“Tất nhiên rồi, chờ khi anh đoạt được giải Nobel nhớ chụp với em pô ảnh, ký tên cho em nữa… Em sẽ đem nó treo cạnh bằng tiếng Anh cấp bốn.”

“Em là cô gái đáng yêu nhất anh từng gặp! Có thể quen biết em là anh đã may mắn lắm rồi.”

13 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 7

  1. Minh says:

    Thank you.

  2. abbie says:

    thanks nang! nang edit rat muot nha minh thik lam truyen hay wa!

  3. Tks nàng
    haizz, dù ta cũng thích truyện này nhưng mà thực sự k thích kiểu yêu trên mạng , cứ thấy nó k thực tế lắm. Mặt mũi, tên tuổi, tính cách con ng còn k biết mà yêu đương j =)

    • quaya says:

      ko bạn àh..mình cũng có người bạn yêu trên mạng luôn đó nhưng không biết họ có kết quả không, còn có bà chị cũng quen người ở Mỹ hẹn chị khi trở về sẽ cưới chị nói đợi anh 6 năm..Nhưng mình cũng thật không thích kiểu yêu không thực tế này…Haiz..Chờ tiếp vậy

      • Reikachan says:

        Đợi gì những 6 năm vậy? :-O

      • quaya says:

        tại chị đang học đại học học 4 năm ra trường cho sự nghiệp vững vàng là 2 năm..Sau mình thấy chị giống như hủy hoại tuổi xuan của mình quá àh!Thà ở nhà chat chit với anh đó chứ không bao giờ đi với bạn bè một ly cafe..Vì anh đó giận dò là ” em chăm chỉ học đừng đi chơi nhiều nha” dễ bị chết lắm..ptay!!

      • Reikachan says:

        bó tay thật ấy chứ :-| chồng mình cứ suốt ngày bảo “em đi ra ngoài chơi bớt cho anh nhờ” :)) haiz… vì yêu đương mà bó buộc cuộc sống của mình thì phí lắm (T_T)

  4. tiểu lục says:

    lần đầu ghé thăm nhà bạn, thank bạn rất nhiều vì đã edit truyện này, mình rất thích tác giả DLVT. thank b lần nữa <3

  5. Kanzzi says:

    Bạn ơi sao bên Mỹ là 3h sáng mà kí túc của LL đã sắp đóng

  6. thanhyen says:

    đang đọc dở dang bên blog Ve, qua đây thấy truyện này như buồn ngủ gặp chiếu manh, đặt chỗ nhé! cám ơn bạn

  7. […] 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s