Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 8

“Quen biết anh là việc xui xẻo nhất đời em.” Lăng Lăng đánh những lời này xong lại xóa đi, sửa thành: “Cám ơn anh!” Nghĩ nghĩ rồi lại xóa.

“Có thể quen biết một nhà khoa học cũng là may mắn của em. Bắt tay nào, chúc mừng tình hữu nghị vĩ đại của chúng ta bắt đầu từ đây.”

Lăng Lăng vươn tay, chạm đến màn hình máy tính lạnh lẽo cứng ngắc.

Cô nhìn màn hình cười cười: “Cứ tiếp tục như vậy đi, duy trì mảnh chân tình thành tâm này, giữ lấy mảnh ảo tưởng đẹp đẽ này.”

Khi đó họ lại có thể thoái mải trò truyện cùng nhau như trước đây.

Lần đầu tiên cô nhận ra chat với một người nhân phẩm cao thượng áp lực đến cỡ nào, ngày càng để lộ con người thô thiển của mình, quả thực thô tục hết chỗ nói!

Nhưng cô cố tình tận lực phơi bày sự thô thiển đó của bản thân!

Anh nói: “Chỉ cần tìm ra kết quả thì năm năm cũng chẳng là bao, Trần Cảnh Nhuận vì giả thuyết Goldbach(*) mà hao phí không biết bao nhiêu năm, ông ta là nhà toán học có nghị lực nhất mà anh từng thấy.”

Cô nói: “Thầy giáo nổi tiếng trường em nói trước khi Trần Cảnh Nhuận vang danh, những người sống cùng khu phố với ông ấy đều gọi ổng là “Trần điên khùng”, ông ta một tuần đi mua bánh bao một lần, sau đó đóng cửa ở lì trong nhà. Nghe nói trong nhà ổng giấy lộn chồng chất, không khác bãi rác là mấy.”

“Ông ấy là thần tượng của anh hồi nhỏ…”

Cô dường như thấy được sắc mặt trắng bệch của anh, cười càng khoái chí: “Em còn nghe nói ông ấy không kiếm được vợ. Không còn cách nào khác, nhà nước đành phân cho ổng một hộ sĩ nữ!”

“…” Một lát sau, anh nói: “Em thấy Albert Einstein là người thế nào?”

“Em không biết nhiều về ông ấy.”

“Thuyết tương đối của ông ấy là một kỳ tích.”

“À, đúng rồi… Em nghe nói đêm tân hôn ông ấy quên mang theo chìa khóa nhà, còn vui vẻ ngồi trong viện nghiên cứu chỉ lên trời nói với vợ: “Tốc độ di chuyển nếu vượt qua tốc độ ánh sáng, thời gian sẽ trở nên chậm đi… Nếu em là vợ ông ấy em sẽ một cước đá bay ổng lên dải ngân hà luôn! Cho ổng ra ngoài không gian từ từ mà nghiên cứu!”

“Em chắc chuyện này là thật chứ hả?”

“Đại khái vậy, chắc cũng không sai mấy đâu.”

“Vậy nhất định em không thích Dương Chấn Ninh rồi.”

“Anh nói cái ông tám mươi tuổi còn cưới cô học trò hai mươi tuổi của mình làm vợ ấy hả?! Em rất thích ổng, có gan thách thức quan niệm thế tục, rất táo bạo!”

“Ý anh nói là người Trung Quốc đầu tiên đạt giải Nobel.”

Cô vò đầu. “Thì vẫn là một người thôi!”

“…” Anh im lặng, phỏng chừng đang cực kỳ sốc.

Lăng Lăng quyết định không làm anh sốc thêm nữa, gửi đi một biểu tượng mặt cười: “^_^! Với tư cách là người Trung Quốc, em cảm thấy rất hãnh diện vì ông ấy! Cảm ơn anh!”

Thấy anh không nói gì, Lăng Lăng khẽ đánh: “Rất xin lỗi, em là một đứa con gái thật nông cạn!”

Anh đáp: “Em khiến anh phải nhìn nhận lại những nhà khoa học vĩ đại kia. Cảm ơn em!”

“Em với anh hay nói đùa, anh không cho là thực đấy chứ?”

“Rốt cuộc anh đã hiểu vì sao mình không kiếm được bạn gái…”

“Vì sao?”

Cô chờ muốn gãy cổ, đinh ninh anh sẽ không trả lời thì đột nhiên anh nhắn lại: “Em không thích đàn ông không tâm lý.”

Một câu khiến cô hiểu được tâm ý của anh!

Nhưng anh sẽ không bao giờ biết được tâm ý của Lăng Lăng: Nếu thực sự thích một người thì sẽ không mang tiêu chuẩn ra cân đo đong đếm. Khoảnh khắc cô quyết định gặp anh, cô đã tự thuyết phục mình chấp nhận con người ưu tú của anh rồi!

Bởi vì anh đã cho cô nếm mùi vị của tình yêu – tim đập, nhớ nhung, dựa dẫm cùng ngưỡng mộ.

Tiếc rằng mạng là hư ảo, tình yêu là thật sự.

Cô chỉ là một đứa con gái bình thường, không đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không có trí tuệ hơn người, không ôn nhu dịu dàng, chỉ với một chút dễ thương đáng yêu, cô có thể hấp dẫn anh được bao lâu?!

Anh chưa từng gặp qua cô, nhưng cô đã nhìn mình rất kỹ trong gương, cô không đáng cho một người đàn ông từ bỏ lý tưởng cao đẹp như vậy!

*********************************************

Thực tế chứng minh, lý trí của Lăng Lăng là đúng.

Chat QQ chẳng qua là hậu quả của cuộc sống hư không trống rỗng, lúc anh suy sụp bất lực thì online chờ đợi cô suốt hai mươi tư tiếng, khi anh đã tìm được ánh bình minh, cật lực chạy về phía bầu trời của mình, anh liền quên có một cô gái online suốt hai mươi tư tiếng chờ đợi anh.

Cảm giác ngày đêm chờ đợi một người bạn trên mạng log-in, ai chưa trải qua thì không thể nào hình dung nổi.

Bất kể đang làm việc gì, khi Lăng Lăng vừa nghe thấy tiếng báo hiệu có bạn đăng nhập, trong lòng đột nhiên lơ lửng, lập tức chạy như bay về phía máy tính thì phát hiện hóa ra lại là cái kẻ nhàm chán có một tiếng mà log-in log-out đến n lần, cô giận dữ đem nick của hắn kéo vào blacklist, bực bội một hồi lâu.

Càng đáng sợ hơn là sau đó còn sinh ra ảo giác âm thanh, nhiều khi đang xem tivi mà cứ thoang thoáng nghe như có tiếng đăng nhập QQ, cô tức giận vào phòng tắt QQ, nhưng chưa được năm phút lại bật lên!

Cô vò vò đầu, khinh miệt chính mình: “Thật chẳng có tí khí phách nào!”

Kỳ nghỉ hè trôi qua hơn phân nửa, Lăng Lăng ôm cái răng đau buốt nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào danh sách bạn QQ, bạn bè của cô trừ vài người quanh năm suốt tháng invisible là thoát nạn, còn đâu đều bị xóa sạch.

Từ đó về sau, cô không còn nghe thấy tiếng đăng nhập QQ nữa.

Mẹ về nhà sau giờ làm thấy Lăng Lăng ngồi ngẩn người trước máy tính, nói: “Cả ngày đều lên mạng hả con?”

“Không ạ, con nấu cơm xong rồi, chờ mẹ về ăn.”

“Không phải con đang yêu đó chứ?” Giọng điệu của mẹ mang vẻ tám phần khắng định, hai phần hoài nghi.

“Không đâu mẹ!” Cô chột dạ tắt màn hình, đứng lên: “Con đi mời ông ngoại xuống ăn cơm.”

“Lăng Lăng, mẹ không phản đối con có bạn trai, có rảnh thì dẫn nó về nhà cho mẹ xem với.”

Cô không định kể chuyện của mình, nhưng vì không muốn mẹ cho rằng cô cố tình giấu diếm nên cô thản nhiên trả lời: “Mẹ, con thích anh ấy, nhưng anh ấy đang học ở Mỹ.”

Từ cái nhíu mày rất khẽ của mẹ, Lăng Lăng đã hiểu thái độ của bà.

Không đợi mẹ lên tiếng, Lăng Lăng đã giành nói trước: “Con biết phải làm thế nào mà!”

“Khi nào cậu ta về nước?”

Răng của cô đau như kim chích, cô cắn chặt miệng, cắn đến mức chân răng muốn tê liệt: “Anh ấy định cư ở Mỹ.”

Mẹ nhíu mày càng sâu, không nói chuyện nữa.

Lăng Lăng cười bước qua, ôm lấy cánh tay mẹ: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con với anh ấy chỉ là bạn thôi.”

Đằng sau nụ cười, trong đáy mắt của cô ẩn chứa một nỗi cô đơn cùng chua xót không ai có thể lý giải.

Cô không có lựa chọn nào khác.

Sức khỏe ông ngoại cô không tốt, cần người chăm sóc, càng cần có mẹ cô ở bên bầu bạn.

Nếu cô có ba thì đã có thể tự do theo đuổi hạnh phúc của mình. Nhưng cô không có!!!

Lăng Lăng hít sâu một hơi, đè nén cảm giác đau nhức trong răng: “Con không đi đâu cả, sau khi tốt nghiệp con quay về đây làm việc, ngày ngày ở bên cạnh mẹ.”

“Lăng Lăng.” Mẹ đau lòng vuốt ve khuôn mặt sưng lên của cô: “Bác sĩ nói cái răng này của con đã sâu đến mức không còn tác dụng gì nữa, mỗi khi gặp chuyện gì không vui nó lại sưng lên… Nghe lời mẹ, lần này nhổ nó đi.”

Cô lắc đầu: “Con luyến tiếc nó!”

“Thà đau một lần còn hơn kéo dài. Sớm muộn gì cũng phải nhổ, nhổ xong trồng lại một cái răng sứ, vừa đẹp vừa không đau nữa…”

Cô cắn chặt răng, lắc đầu.

Răng giả dẫu xinh đẹp vẫn là giả, chỉ để cho người khác nhìn.

Khổ đau vui sướng chỉ mình cô biết.

Nếu không đau làm sao có tư vị?

Giữa trưa hôm sau, anh bất ngờ đăng nhập, Lăng Lăng không dám tin, tưởng mình lại gặp ảo giác.

“Em có đó không?” Anh hỏi.

“zai!” Cô kích động đến nỗi quên chỉnh bộ gõ.

“Anh lại thất bại rồi, anh gần như đã thử qua mọi phương pháp, mẫu vật phóng đại đến hơn một trăm nghìn lần, vẫn không tìm được thứ anh muốn.”

Dây thần kinh trong răng cô bỗng kịch liệt co giật, đau đến nỗi nước mắt rơi tí tách trên bàn phím.

Cô đánh một hàng chữ: “Có phải chỉ có những lúc thất bại anh mới nhớ đến em?”

Nhìn những lời này, Lăng Lăng cười khổ, chậm rãi xóa đi từng chữ từng chữ.

“^_^! Làm nghiên cứu sao có thể luôn thuận buồm xuôi gió được chứ, Trần Cảnh Nhuận nghiên cứu nhiều năm như vậy mới chứng minh được một công một bằng hai mà.”

“Vấn đề là ông ấy chứng minh định lý, còn kết quả tính toán lý thuyết của anh rất có thể sai.”

“Anh có tính lại chưa?”

“Kiểm nghiệm hơn mấy chục lần vẫn không tìm ra chỗ nào sai.”

“Anh nghỉ ngơi chút đi, ngủ một giấc cho khỏe! Đúng rồi, em nghe nói bảng tuần hoàn Mendeleev là ở trong mơ sắp xếp thành đó.”

“Em cũng biết nhiều quá nhỉ! Anh cứ nghĩ em chỉ quan tâm đến đời sống vợ chồng của các nhà khoa học thôi.”

Cô quệt nước mắt mỉm cười, răng cũng không còn quá đau.

Thì ra cảm giác thích một người có thể vui vẻ đến vậy!

“Điều em quan tâm nhất là: Tại sao cái Mendeleev mơ thấy lại không phải là vợ của ổng?”

“Vấn đề này thực sự đáng suy nghĩ sâu xa.”

Lăng Lăng ngổi thẳng dậy, ấm ức cả tháng nay bốc hơi trong nháy mắt: “Rốt cuộc là anh muốn tìm cái gì vậy? Để em giúp anh tìm xem có được không.”

“Giải thích cặn kẽ chắc em ngủ gục mất, nói một cách đơn giản, nó là một thứ có thể cho đường cung số liệu lệch khỏi quy luật thông thường ở mức cực đại.”

Thế này là nói một cách đơn giản sao? Cô hoàn toàn không hiểu gì cả.

“Rốt cuộc là lệch đi bao nhiêu? Anh lén sửa lại đi!”

“0.000432”

Cái này mà gọi là độ lệch cực đại à!! Vì mấy số lẻ sau số bốn mà anh đã bỏ mất năm năm! Quả nhiên tư duy của khoa học gia chỉ người xuất chúng mới có khả năng lý giải.

“Anh khẳng định loại vật chất này có tồn tại?”

“Có khả năng tính ra mà thôi.”

Cô cố gắng dùng đầu óc đặc như đá tảng của mình giúp anh suy nghĩ: Có thể tồn tại, nhưng phóng đại đến hơn một trăm nghìn lần vẫn không tìm ra.

Linh cảm của cô chợt lóe sáng: “Vật đó có phải rất lớn không?”

“Không đâu.”

“Phải chăng nhỏ hơn so với nguyên tử?”

“Không thể nào.”

“Liệu có khi nào anh đã nhìn thấy nhưng không để ý?”

“Anh đã tìm rất cẩn thận.”

Khi cô đang sầu não, anh bỗng nhiên nói: “Vật chất không thay đổi? Sắp xếp nguyên tử… Em chờ anh chút!”

Anh ấy nói: Em chờ anh chút!

Một chút của anh là bảy mươi hai giờ.

Lúc anh đăng nhập lại, Lăng Lăng đã đi nhổ răng, khóe miệng còn dính máu, dáng vẻ hết sức thê thảm. Mà anh căn bản không thể nhìn thấy nên vô cùng hưng phấn nói: “Anh đã tìm được nguyên nhân rồi, cảm ơn em!”

Cô tay phải bụm mặt, tay trái đánh chữ: “Chúc mừng anh!”

“Bao nhiêu năm nay anh không nghĩ ra, vậy mà em lại có thể nghĩ tới.”

“Đó là vì em không biết gì cả.”

Có nhiều người nghiên cứu quá sâu, tư duy thường đi vào lối mòn, còn cô không biết gì cả nên tư duy mới có thể khác biệt!

“Anh cần tính toán số liệu lần nữa, có thể anh sẽ lại bận bịu một thời gian, chờ anh xong việc, anh về nước thăm em.”

“Không cần đâu.” Cô mở một file Word mình viết tối qua, copy-paste một đoạn trong đó, gửi đi không chút do dự.

“Em nghĩ, ngày anh thành công cũng là ngày chúng ta sẽ chấm dứt. Bởi vì khi đó anh đã thoát khỏi tình cảnh khó khăn, chắc hẳn sẽ không cần em an ủi hay cổ vũ nữa.”

Em nghĩ, ngày chúng ta chấm dứt cũng là ngày em quay về với hiện thực, bởi vì em đã có thể tự lo cho chính mình, không cần ỷ lại sự quan tâm chăm sóc của anh nữa.

Em xin lỗi, em không thể nào tiếp tục làm bạn với anh, bởi vì chúng ta là hai người không bao giờ chạm mặt nhau, nếu cứ tiếp tục ảo tưởng, em sợ mình sẽ yêu anh mất…

Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian.

Cảm ơn gió, cảm ơn mưa, cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau.

…”

Cô không chờ anh trả lời, dùng bàn tay còn dính máu kéo nick anh cho vào blacklist.

Tay cô run run, ngón trở nhấn lên con chuột không còn cảm giác, cô cắn mạnh bông gạc trong miệng, buông ngón trỏ ra…

Tất cả đã hoàn toàn kết thúc!

Cô nằm rạp xuống bàn cắn môi rấm rứt khóc, giờ đây rốt cuộc cô đã có thể khóc thành tiếng, trút bỏ hết thảy mọi nỗi đau đớn ấm ức trong lòng.

Trong khi cô đang khóc, hệ thống phát ra một tin nhắn, cô ngẩng đầu, quệt quệt nước mắt.

“Vĩnh viễn có xa không” yêu cầu add bạn vào danh sách bạn bè. Lời nhắn: “Lăng Lăng, anh xin lỗi! Dạo này anh mải mê nghiên cứu, không để ý cảm giác của em, em tha lỗi cho anh nhé.”

Cô từ chối.

Anh nhanh chóng nhắn tiếp một câu: “Em đừng giận, chúng ta nói chuyện được không?”

Cô từ chối.

“Anh không làm đề tài nữa, được không?”

Cô vẫn cự tuyệt.

“Anh lập tức về nước gặp em!”

Cô từ chối, đồng thời gửi lại một câu: “Anh chỉ là bạn online của em, là bạn online mà thôi.”, “mở chức năng Search Friends là có thể tìm được hàng ngàn hàng vạn bạn online giống như anh.”

“Anh hiểu rồi! Cảm ơn em!”

Anh không gửi yêu cầu kết bạn nữa, cô gục lên bàn máy tính khóc thất thanh.

Cô dùng thanh âm chỉ mình mình nghe thấy thầm nói trong lòng:

“Mở chức năng Search Friends là có thể tìm được hàng ngàn hàng vạn bạn online giống như anh! Nhưng người có thể khiến em chờ ba ngày ba đêm duy nhất chỉ có anh.”

Em yêu anh, yêu đến ám ảnh, nhưng em không thể ở bên anh…

Anh biết không? Ba ngày nay em luôn cầu nguyện anh không thành công, em đã vô cùng hy vọng đề tài của anh không thể tiếp tục thực hiện…

Là ý Trời cho anh ở lại nước Mỹ!”

Trong file Word ngoài nội dung cô gửi đi còn có một đoạn khác:

“^_^! Anh không cần nản lòng, em nói cho anh một bí mật: Em yêu anh mất rồi!

Cho dù anh đẹp trai, cho dù anh giàu có, cho dù tình yêu của chúng ta có kết thúc thất bại, em vẫn nguyện yêu thương anh!

Anh về nước đi!”

——————————————————————–

(*) Xem thông tin về định lý Chen và giả thuyết Goldbach tại đây.

14 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 8

  1. Rachel says:

    Cảm ơn bạn đã edit tiếp truyện này. Lúc đọc convert mình đã khóc một lần, lần này đọc lại, lại thêm lần nữa.

    Truyện hay, bạn edit cũng mượt lắm. Cám ơn nhiều.

  2. Minh says:

    Đọc chương này xúc động thật, và cảm giác hơi hopeless :-(

  3. mấy chương trước đọc bằng đêện thoại hay quá hà

  4. autumn says:

    Chương này cảm động quá. Hixx

  5. tiểu lục says:

    cảm động quá, thương cả hai người. thank bạn nhiều

  6. Huong says:

    Chuong nay dung la rat hay… dau mot lan cho khoi dau dai dang…
    Minh phuc may ban co the khoc khi doc convert day, minh thi chang hieu gi het!!
    Cam on Day Dreamer

  7. capchan says:

    Trước hết, cám ơn chị đã edit bộ truyện này, em định chờ xong rồi đọc 1 thể cơ mà ko chờ nổi nữa :). Chương này rất giống tâm trạng của em nên thấy rất đồng cảm với Lăng Lăng.
    Chúc chị và gia đình năm mới tốt lành, vạn sự may mắn!

  8. vanhskyler says:

    cảm thấy đau lòng khi đọc câu:”Cho dù anh đẹp trai, cho dù anh giàu có, cho dù tình yêu của chúng ta có kết thúc thất bại, em vẫn nguyện yêu thương anh!

    Anh về nước đi!”

  9. Paulineha says:

    Cam on ban. Chuong nay da that su lam long minh nhoi dau, va roi nuoc mat…

    • DayDreamer says:

      Ừa, 1 năm trước mình đọc đến đúng chương này thì bị ngưng, ấm ức lắm mà ko ai dịch cho mình đọc tiếp :( Hồi đó mình cũng rơm rớm nước mắt luôn :(

  10. Bee says:

    chương này cảm động quá :(
    thanks ss

  11. […] 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s