Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 32

Thấy không khí có phần ngượng ngập, Dương Lam Hàng nhìn nhìn chung quanh, tìm đại một chủ đề, nói: “Điều kiện chỗ này thực sự quá kém.”

“Tuy không thể so sánh với nước ngoài,” Lăng Lăng thận trọng trả lời, “nhưng ở trong nước, điều kiện nghiên cứu khoa học của đại học T đã thuộc loại tốt rồi ạ.”

Dương Lam Hàng nghiêm túc nhìn cô, trên mặt hiện lên vẻ tán thưởng không hề che giấu: “Khi tôi vừa về nước, cảm thấy với điều kiện thí nghiệm của đại học T thì rất khó có được kết quả tốt. Giờ đây tôi phát hiện, so với điều kiện thí nghiệm, có được một sinh viên có khả năng vượt qua mọi hoàn cảnh như em còn quan trọng hơn nhiều.”

“Em…” Lăng Lăng được khen có hơi xấu hổ, bất giác thay đổi tư thế, ngượng ngùng nói: “Còn nhiều sinh viên có ý chí vươn lên, có khả năng chịu gian khổ giỏi hơn em nhiều, chỉ là thầy chưa biết thôi.”

“Lăng Lăng…” Dương Lam Hàng nhìn cô, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Em cảm thấy vất vả sao? Nếu em thấy cực khổ, tôi…”

“Không đâu ạ!” Cô lắc đầu, khẳng khái nói: “Em biết thầy rất tốt với em, em sẽ không làm thầy thất vọng.”

*******************************

Đêm khuya cô tịch, quan hệ giữa người với người nhờ có nỗi cô đơn mà trở nên vi diệu.

Dương Lam Hàng dường như không giống ngày thường, nói rất nhiều thứ, cũng kể nhiều về chuyện học tập của anh ở Mỹ, Lăng Lăng yên lặng nghe. Không hiểu tại sao, cảm giác cùng Dương Lam Hàng bình thản chuyện trò dường như đã từng gặp qua đâu đó trước đây, cách anh nói rất quen thuộc, cũng vô cùng thoải mái. Vì thế, cô rốt cuộc không tự chủ được mà hỏi một vấn đề không nên hỏi.

Khi anh kể đến chuyện tới thăm đại học Harvard của Mỹ, Lăng Lăng ngồi gần một chút, chớp chớp đôi mắt hiếu kỳ: “Thầy có đến Harvard rồi ạ?”

“Đã từng.”

Vẻ mặt cô rất sùng bái. Tất nhiên không phải cô sùng bái Dương Lam Hàng, mà là sùng bái đại học Harvard lẫn những người học ở đó. “Hardvard là trường như thế nào ạ?”

“Em thích Harvard sao?”

“Dạ!” Không những thích, Lăng Lăng nằm mơ cũng muốn đến đó.

Anh tỉ mỉ miêu tả thư viện, giảng đường, căn-tin của Harvard cho cô nghe…

Suy nghĩ của Lăng Lăng theo lời kể của anh mà bay tới nước Mỹ, cô dường như thấy một bóng người ngồi trong thư viện, đọc sách suốt đêm; thấy anh đứng trong giảng đường lưu loát trả lời câu hỏi của giáo sư; còn thấy anh một mình ngồi ăn cơm ở một góc sáng sủa trong căn-tin…

Anh nói: “Thật ra Harvard và MIT gần như chỉ cách nhau một bức tường, nhưng quan niệm nhân văn hoàn toàn khác nhau…”

“MIT cũng ở Massachusetts ạ?” Cô kinh ngạc.

Dương Lam Hàng dở khóc dở cười nhìn cô: “Em không biết chữ M trong MIT có nghĩa là gì à?”

Lăng Lăng vò đầu, hóa ra tên đầy đủ của MIT là Học Viện Công Nghệ Massachusetts.

Mất mặt nữa rồi! Lại bị Dương Lam Hàng khinh bỉ thêm một lần!

Khoan! Như vậy “Vĩnh viễn có xa không” học trường nào? Harvard hay Học viện công nghệ Massachusetts?

Đừng nói anh ấy ở MIT nha?

Đừng nói anh ấy là bạn học của Dương Lam Hàng nha?

Trong lòng Lăng Lăng cảm thấy hơi căng thẳng, rất muốn hỏi Dương Lam Hàng xem có biết anh ấy hay không nhưng không biết mở lời từ đâu.

“Thầy Dương, thầy từ bỏ điều kiện ưu việt như vậy ở nước ngoài để về nước, thầy có thấy hối hận không?” Câu hỏi này cô đã muốn hỏi từ lâu, nhưng chỉ trong đêm tối như thế này cô mới dám mạo muội thốt ra.

“Có hối hận.” Anh ngừng một chút, nói: “Hối hận đã trở về quá muộn!”

“Tại sao ạ?”

Ánh mắt anh mông lung, khuôn mặt tuấn tú trở nên mơ hồ. “Bởi vì, lúc tôi còn ở Mỹ đã yêu một cô gái…”

Tình yêu vốn là đề tài nói chuyện hấp dẫn nhất đối với phụ nữ, chuyện cũ đau lòng của Dương Lam Hàng lại càng hấp dẫn người ta hơn, Lăng Lăng tập trung chú ý nghe tiếp.

“Khi đó, tôi một mình sống ở nước ngoài, rời xa người thân, không có bạn bè, mỗi ngày từ sáng đến tối đều tiếp xúc với thiết bị. Có đôi khi tôi cũng cảm thấy rất cô đơn, muốn tìm một người ở bên mình, bất kể là ai, bất kể nói ngôn ngữ nào, chỉ cần nghe tôi nói vài câu là tốt rồi…”

Cô hiểu, làm nhà nghiên cứu phải chịu đựng cô đơn! Nhưng mà…

Phàm là người, còn có thất tình lục dục(*), liệu mấy ai có thể thực sự giữ được lục căn thanh tịnh(**).

“Đến một ngày, tôi gặp cô ấy. Cô ấy là một người con gái vô cùng đáng yêu, lạc quan cởi mở, hết sức thông minh, lại rất giỏi hiểu ý người khác. Sự ảnh hưởng của cô ấy có thể làm đảo lộn mọi tư duy logic của tôi… Tiếc là, mọi khó khăn đều không thể khiến cô ấy chùn bước ngoại trừ đối với chuyện tình cảm, cô ấy không tự tin.”

“Vậy ư.”

Lăng Lăng trong lòng thầm nhủ: Gặp đàn ông như anh, cô gái nào cũng đều tự ti! Chưa kể bên trong, chỉ xét bề ngoài, tỉ lệ ngoái đầu nhìn ít nhất là 99%.

Dẫn theo anh trên đường cảm giác rất không an toàn à.

Dương Lam Hàng tiếp tục nói: “Về mặt tình cảm, tôi không có kinh nghiệm gì cả. Trước sau vẫn không đoán được tâm tư của cô ấy, không biết cô ấy có thích mình hay không…”

“Thầy nên cho cô ấy biết.” Lăng Lăng hồn nhiên nghĩ thế, có thể không phải cô ấy đã yêu thương người khác, mà là vẫn không biết Dương Lam Hàng thích mình.

Rất nhiều mối tình, đều chỉ vì hiểu lầm mà bỏ lỡ!

“Tôi từng thổ lộ với cô ấy…” Dương Lam Hàng cười khổ. “Nhưng bị cô ấy cự tuyệt.”

Không phải chứ! Cả Dương Lam Hàng mà cô ấy cũng từ chối? Cô gái này… rất cá tính, rất khí phách!

Lăng Lăng thật ngưỡng mộ cô ấy sát đất!

“Cũng có thể cô ấy có thích thầy, nhưng không tự tin đón nhận. Chuyện tình cảm, nhiều khi còn phải chờ duyên phận, đâu thể miễn cưỡng.”

“Tôi hiểu tình cảm không thể miễn cưỡng.” Ánh mắt anh trở nên rõ ràng, toàn bộ đều tập trung vào đôi mắt của cô. “Tôi chỉ muốn biết một điều, rốt cuộc cô ấy có yêu tôi hay không mà thôi…”

Lăng Lăng tránh né ánh mắt nóng rực của anh, nhìn ra bầu trời đang dần sáng tỏ, đêm sắp kết thúc, bình minh đã bắt đầu ló rạng.

Có lẽ do cơn buồn ngủ mơ màng, cô hơi thất thần. “Biết rồi thì sao? Còn có thể thay đổi được gì không?”

Giống như cô và “Vĩnh viễn có xa không”, nếu biết yêu anh sẽ như thế nào, anh có thể về nước ư? Anh có thể từ bỏ ước mơ sao?

Chẳng thà không hiểu suy nghĩ của đối phương, sẽ không phải do dự, tranh đấu!

Bời vì… kết cục đã được định sẵn rồi.

Dương Lam Hàng cười cười tự giễu. “Khuyết điểm lớn nhất của tôi là làm việc quá cố chấp, một khi tôi đã muốn làm việc gì, tôi không có cách nào thuyết phục bản thân từ bỏ nó…”

Tinh thần đáng khen, nhưng lại gặp không đúng người!

Lăng Lăng không biết phải đối đáp ra sao.

“Tôi có thể hỏi em một vấn đề rất riêng tư không.” Anh trịnh trọng nói.

“Thầy hỏi đi ạ.”

“Em thật sự cảm thấy sẽ không có cô gái nào đồng ý lấy tôi sao?”

Ây da! Chuyện từ tám đời rồi mà vẫn chưa quên…

Nhưng ngẫm kỹ lại, đối với một người đàn ông nản lòng trong tình yêu, những lời này quả thực làm tổn thương người ta.

“Em nói bậy thôi ạ.” Lăng Lăng vặn ngón tay, cố tỏ ra tươi cười. “Thầy Dương, thầy không soi gương sao?”

“Hử?”

“Em đề nghị ngày mai trời sáng, thầy tìm một tấm gương to, soi mình thật kỹ. Thầy từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đều rất ưu tú, phụ nữ muốn lấy thầy nhất định rất nhiều.”

“Thật không? Vậy còn em thì sao?”

“Em ạ?” Lăng Lăng trợn tròn mắt. Liên quan gì tới cô?

“Tại sao em lại ghét tôi đến vậy?”

Câu hỏi này…

Nếu cô nói ra lý do thì chẳng khác nào thú nhận mình ghét anh ta.

Nếu không thừa nhận thì coi thường chỉ số thông minh của Dương Lam Hàng quá! Anh đã sớm nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của cô rồi.

Thấy cô khó xử, Dương Lam Hàng tự biết chừng mực, nhìn đồng hồ. “Trời sắp sáng rồi, em đến văn phòng tôi nghỉ ngơi một chút đi.”

“Không cần đâu ạ, bạn em sắp tới rồi, bạn ấy giúp em trông coi thiết bị…”

“Vậy trước tiên em ngủ một lát đi. Cái này cho em…” Khi anh đứng dậy, không biết làm phép từ đâu lấy ra một hộp sữa tươi. “Uống một chút đi rồi ngủ.”

“Cám ơn thầy!” Cô nhận lấy, trên hộp sữa vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể anh, thật ấm áp.

“Buổi tối em đừng đến đây nữa, nữ sinh ở qua đêm trong này rất nguy hiểm, thí nghiệm này tôi sẽ phân công người khác làm.”

“Em có thể mà.” Cô đứng lên, kiên định nói. “Thầy Dương, thầy không cần sắp xếp những người khác, em có thể làm.”

“Em…”

“Em có thể từ từ quen dần.”

Dương Lam Hàng cười cười đưa tay đặt lên vai cô, không nói gì nữa.

Anh đi rồi, Lăng Lăng nhìn sữa trong tay, không biết diễn tả ra sao cảm giác trong lòng, tựa như khối băng kết trong tim dần dần tan rã, từng giọt từng giọt biến thành nước, chảy xuôi trong cơ thể…

Suy cho cùng anh là một người đàn ông như thế nào?

Sự ưu tú của anh khiến cả người lẫn thần đều phẫn nộ, phong thái của anh khiến phần đông nữ sinh si mê, nhưng anh lại thủy chung son sắt yêu một người con gái, không thể quên, không thể từ bỏ, vì cô ấy mà buồn bã về nước…

Haiz!

Một người đàn ông như vậy làm sao không khiến người ta lòng đau như cắt cho được!

**************************

Mơ mơ màng màng nằm đến hơn sáu giờ, Tiếu Tiếu cùng Kiều Kiều đến phòng thí nghiệm, cô thu dọn mọi thứ đâu vào đấy rồi trở về phòng ngủ.

Sau một đêm thức trắng, việc hạnh phúc nhất đời người không gì bằng thay quần áo ngủ, nằm trên chiếc giường thoải mái của riêng mình, ôm lấy tấm chăn mới được giặt sạch còn thoảng hương hoa nhài, đi vào mộng đẹp.

Trong giấc mơ, Dương Lam Hàng vẫn đang cùng cô nói chuyện phiếm, hàn huyên thật lâu, cô không ngừng gật đầu, nhìn vào ánh mắt sâu thẳm gần trong gang tấc của anh…

Sâu thẳm vô cùng! Tưởng như có thiên ngôn vạn ngữ ẩn chứa trong đó, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là “chiều sâu”!

Sau khi thức dậy, cũng như mọi ngày, Lăng Lăng trước tiên bò từ đầu giường đến đuôi giường, ấn nút khởi động máy tính. Sau đó rúc đầu vào chăn nghe xem QQ tự động đăng nhập xong có tiếng báo tin nhắn hay không, nếu nghe thấy liền lập tức xuống giường, còn không nghe thấy sẽ lại nằm lười trên giường thêm một chút.

Có âm báo tin nhắn, Lăng Lăng nhanh chóng ngẩng đầu nhìn liếc qua biểu tượng chớp sáng dưới góc phải màn hình, hình cái đầu hói nhỏ! Lập tức cơn buồn ngủ bay biến sạch.

Ava hình cái đầu này trong danh sách bạn QQ của cô chỉ thuộc về anh, bởi vì cô đã gửi cho tất cả bạn bè trong danh sách một tin nhắn giống nhau: “Muốn tồn tại trong QQ của ta thì cấm dùng avatar này, nếu không blacklist chờ phục vụ! Ta đây chấp pháp nghiêm minh, ai làm trái pháp luật lập tức truy cứu!” cô đem hình cái đầu hói nhỏ dán vào bên dưới.

Từ đó về sau, chỉ cần cái đầu nhỏ sáng lên một cái cô liền biết là ai.

Niềm vui chỉ đơn giản như thế!

Lăng Lăng đưa tay cầm chuột, thuần thục nhắm ngay hình cái đầu click một cái.

Vĩnh viễn có xa không: “Em dậy rồi hả?”

“Ừ!” Cô day day cái trán hơi ê ê, đem laptop ôm vào trong lòng. “Anh nói xem, thí nghiệm tính chống ôxy hóa không nên làm lâu tới một trăm giờ liên tục như vậy chứ? Thật tra tấn con người ta!”

“Anh có một bạn học từng làm thí nghiệm chống ôxy hóa đến một nghìn giờ.” Anh bổ sung một câu. “Kết quả cũng không lý tưởng.”

Xem ra Dương Lam Hàng bắt cô làm một trăm giờ đã có thể coi là đặc biệt khai ân! Tâm lý cô cân bằng trở lại rồi!

“Tối hôm qua em có mệt không? Đêm nay vẫn phải đi nữa à?” Anh quan tâm hỏi.

“Không sao! Tổng cộng có năm ngày bốn đêm, đương nhiên là phải đi rồi.”

“Tại sao không để tên biến thái kia tìm người giúp em?”

Lăng Lăng nghiền ngẫm thật lâu những lời này, rốt cuộc cảm thấy không thoải mái, cuối cùng ánh mắt dừng trên hai chữ “biến thái”. Từ này cô đã dùng cho Dương Lam Hàng không dưới trăm lần, nhưng không hiểu sao nghe thấy người khác nói anh như vậy lại cảm thấy không được tự nhiên.

Cõ lẽ cô cũng giống Kiều Kiều – coi sếp là tài sản cá nhân, mình mắng chửi thế nào cũng chẳng sao, nhưng người khác thì không được phép!

Thôi mặc kệ, Lăng Lăng không hơi đâu truy tìm nguyên nhân, tập trung chat: “Em không vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây! Dương Lam Hàng chỉ hướng dẫn một sinh viên duy nhất là em, anh ta có thể sắp xếp ai được chứ? Không lẽ lại bắt một nhân vật rường cột quốc gia như anh ta đi canh chừng giùm mấy cái thiết bị không đáng tiền kia?”

“Hả?! Anh ta biến thành “rường cột quốc gia” từ khi nào vậy?”

“Không thể phủ nhận là anh ta rất biến thái, nhưng mà anh ta…” Lăng Lăng nhìn thoáng qua hộp sữa trên đầu giường, tiếp tục đánh chữ: “Anh ta miễn cưỡng cũng có thể coi như tài nguyên quốc gia. Lạm dụng tài nguyên quốc gia là phạm pháp nha!”

“Tài nguyên quốc gia? Không phải anh ta không thể kiếm vợ sao?”

Cô bất chợt nhớ lại câu nói của Dương Lam Hàng tối qua, “Tôi không thể nào thuyết phục bản thân từ bỏ được.”

Một tình yêu thật cảm động, cũng thật vô vọng, nhưng anh ta cứ một mực chấp nhất đến thế.

Lăng Lăng nhất thời cảm khái, nói: “Theo em thấy, anh ta có khả năng sống cô độc suốt quãng đời còn lại…”

“…” Đối phương trầm mặc.

Cô lại bồi thêm một câu càng kích động người khác: “Cũng tốt thôi! Quốc gia có thể tận dụng triệt để tài nguyên.”

“…”

“Sao anh không nói tiếng nào vậy?”

Trên mạng đầu bên kia có một người đang thở dài thật sâu: Thế này mà còn phải hỏi à! Tiết kiệm tài nguyên quốc gia!

“Em đi ăn chút gì đi, phải chú ý sức khỏe đấy.” Anh nói.

“Em biết rồi.”

“Buổi tối thức đêm rất dễ đói, dạ dày em không tốt, nên mang theo chút đồ ăn.”

Lăng Lăng trong lòng ấm áp nhưng ngoài miệng lại nói: “Em nhớ rồi, nói nhiều quá hà!”

“Bái bai!” Quả nhiên không nói nhiều nữa.

“Bye!”

Bốn đêm trôi qua, Lăng Lăng phát hiện ra một chuyện khiến lòng cô ngập tràn cảm xúc, đó là Dương Lam Hàng mỗi đêm đều ở lại trong phòng thí nghiệm, bởi vì cô có thể đứng ở chỗ rẽ cầu thang nhìn thấy ánh đèn trong văn phòng anh, mỗi đêm đều sáng.

Lăng Lăng chưa bao giờ dám quấy rầy anh, mỗi lần giật mình thức giấc trong phòng thí nghiệm tĩnh mịch, cô đều chạy đến chỗ rẽ cầu thang nhìn ánh đèn trong văn phòng anh, biết trong tòa nhà rộng lớn này vẫn còn có thầy giáo của mình, cô sẽ can đảm quay về ngủ…

Có khi, cô cũng sẽ nghĩ: Cuộc sống như vậy, anh vui vẻ sao? Anh có cô đơn không? Hiện giờ liệu anh còn muốn có người cùng anh trò chuyện, bất kể là ai, bất kể dùng ngôn ngữ gì…

———————————

(*) Thất tình lục dục.
(**) Lục căn thanh tịnh.

14 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 32

  1. min16691 says:

    thank c nhiều :*

  2. jimin90 says:

    Lăng Lăng đã dần có thiện cảm với anh Hàng rồi… Tình yêu dần dần bồi đắp!
    Anh HÀng càng ngày càng khiến chị em độc giả phát cuồng ^^

  3. DayDreamer says:

    Các bạn có thời gian trong lúc đọc giúp mình rà chính tả chút nha, mình làm xong rất mỏi mắt (cận nặng mà) nên nhiều khi đọc lại 2, 3 lần vẫn ko rà hết :( Thank you all! :*

  4. ha says:

    Ban toan thuc dem de edit truyen nhi. Vat va qua, loi chinh ta khong quan trong lam dau, co chuong moi de doc la tot lam roi. Cam on ban nhieu

  5. Huong Chu says:

    mình cũng có thấy lỗi chính tả đâu, cái này không quan trọng bằng có chương mới như bạn Ha nói. Thanks chủ nhà

  6. NTD says:

    Loi chinh ta thuc ra cung rat quan trong, de cau van muot ma, de hieu. thanks editor da rat co trach nhiem voi san pham cua minh.
    Nhung noi that la minh doc tu chuong 1 den gio hau nhu khong thay loi chinh ta nao dau.

  7. DayDreamer says:

    Hôm qua em Zeus proofread phát hiện ra 1 chùm đấy, hic (T_T)

  8. linkoly says:

    Một tình yêu nhẫn nại, nhẫn nại…và nhẫn nại. Em cảm giác được sự dịu dàng sâu lắng trong trái tim anh ấy. Cảm giác một người luôn hướng về ánh sáng nhưng lại rụt rè không dám đưa tay ra vì sợ rằng ánh sáng đấy không thuộc về mình. Anh dè dặt nói chuyện với cô sau khuôn mặt của một người xa lạ, cảm giác như chỉ muốn nói cho cô biết, là anh, là anh đây, nhưng lại muộn mất rồi :-< Đây là cảnh điển hình của xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt :-<

    • DayDreamer says:

      Uh, tình yêu của hai người cứ như chơi đuổi bắt, có điều cũng rất ngọt ngào. Chị yêu sự dịu dàng & nhẫn nại của Dương Lam Hàng ^^

  9. linkoly says:

    Lúc nào anh cũng dịu dàng thế này có phải tốt k ;)) Nhớ lại lần em đọc đoạn anh phấn khích đi xem chị bảo vệ, phấn khích đến độ hỏi chị mà còn không nhớ là đã hỏi cái gì, đến độ chị bật khóc chạy đi mới giật mình phát hiện ra thì cũng hơi… biến thái thật =))

  10. suy đi tính lại mình vẫn thích kiểu trầm ổn, dịu dàng, tế nhị như anh Hàng hơn. Chứ như bạn Diệp Chính Thần =”= mình thấy ko thích mấy

  11. […] 31 | Chương 32 | Chương 33 | Chương 34 | Chương […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s