Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 34

“Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”

Câu hỏi này lập tức bắt bí Lăng Lăng.

Đúng vậy! Bị mất mặt trước anh ta cũng chẳng phải một hai lần, sao giờ đột nhiên để ý tới cách nhìn của anh ta chứ.

Lăng Lăng chống cằm, ngón tay vuốt ve nước sơn kim loại trắng muốt của laptop, máy này là anh ta cấp cho cô.

Trước kia, mỗi lần đi siêu thị điện máy cô đều nhìn bảng giá “mười ba ngàn năm trăm lẻ tám” tệ mà tặc lưỡi, sờ sờ nước sơn kim loại trăng trắng rồi bỏ đi, mãi cho đến khi anh bảo cô mua một chiếc laptop tốt nhất phù hợp với công việc.

Cô cứ đắn đo thật lâu, cuối cùng tự cho là “hoang phí” mà mua tới, ai ngờ khi Dương Lam Hàng thấy máy tính của cô lại nói: “Tại sao em không mua một cái tốt hơn?”

Từ trước đến nay anh đều dành cho cô những thứ tốt nhất.

Thấy cô mãi không trả lời, trên màn hình chuyển đến một dấu chấm hỏi: “?”

Lăng Lăng nói với anh:

“Anh biết không, em phát hiện anh ta rất quan tâm đến em, ví dụ như khi làm thí nghiệm chống ôxy hóa, anh ta thà rằng bỏ tiền thuê người khác làm chứ không để em làm.”

“Còn có, hôm nay một anh năm trên nói với em, tài liệu Dương Lam Hàng cho em mỗi chương đều cực kỳ quý giá, thậm chí có những cái đại học T không có nổi.”

“Rồi thì, các giáo viên đều rất bận rộn, căn bản không có thời gian chăm lo cho sinh viên, nhưng Dương Lam Hàng lại dành rất nhiều công sức cho em, đi công tác cũng không quên gọi điện hỏi em đề tài có gặp phải vấn đề gì không…”

Anh hỏi: “Còn gì nữa?”

“Tính tình anh ta rất tốt, có những giáo viên hễ nóng lên là mắng học trò ngu dốt, nhưng em ngốc như vậy mà anh ta cũng chưa bao giờ nặng lời…”

“Anh ta luôn động viên em, cố gắng dạy dỗ em…”

“Còn nhiều sinh viên giỏi hơn em nữa, vậy mà anh ta không những bảo em làm tiến sĩ, còn muốn cho em ở lại trường…”

Anh nhắn lại một câu…

“Thực xin lỗi, cho hỏi, là em đó hả?!”

[ ⊙ o ⊙] Á!

Nếu không phải laptop ngốn mất của cô mười ba ngàn tệ, Lăng Lăng thật muốn cầm ly nước hắt lên màn mình máy tính.

“Em là ai, anh nói em là ai hử! Em là Bạch Lăng Lăng!” Cô tức giận tới nỗi gõ loạn trên bàn phím. “Ngoài em ra anh còn chat với ai? Thành thật được khoan hồng, giấu giếm tất nghiêm trị!”

“Không có! Anh tưởng Liên Liên lại dùng số của em…”

Nhắc tới chuyện này, máu nóng của Lăng Lăng vẫn chưa hạ. Một thời gian trước, Liên Liên đến phòng cô chơi, cô đang rửa mặt, bảo bạn ngồi chờ. Rửa mặt xong quay ra vừa thấy tin nhắn chat chit trên màn hình máy tính, cô suýt chút nữa thổ huyết.

Bạch Lăng Lăng: “Chat với nhau lâu như vậy, anh không muốn nhìn thấy em sao?”

Vĩnh viễn có xa không: “Với anh, bề ngoài của em không quan trọng…”

Bạch Lăng Lăng: “Em muốn xem mặt anh, chúng ta mở webcam đi.”

Vĩnh viễn có xa không: “Anh ở đây không có camera. Nếu em thật sự muốn thấy anh, chúng ta có thể gặp nhau.”

Bạch Lăng Lăng: “Bao giờ?”

Vĩnh viễn có xa không: “Vì sao em muốn gặp anh?”

Bạch Lăng Lăng: “Em nói anh biết một bí mật nhé, em đã thích anh từ lâu rồi!”

Không có trả lời.

Bạch Lăng Lăng: “Anh có thích em không? Nếu có anh về nước đi.”

Không có trả lời.

Bạch Lăng Lăng: “Chỉ cần anh về nước, em sẽ làm bạn gái của anh, cho dù bề ngoài anh có như thế nào đi nữa, cho dù anh là loại người gì, em đều chấp nhận anh…”

Vẫn không trả lời.

“Trần Liên Liên!” Lăng Lăng hét to, chụp lấy hai tay cô bạn vẫn còn đang muốn đánh chữ: “Cậu muốn làm gì vậy hả?”

“Đã chat chit với nhau nhiều năm như vậy, cậu không mệt thì tớ cũng mệt thay cậu! Muốn nói gì thì trực tiếp nói, kết thúc rõ ràng!”

Lăng Lăng ngơ ngác nhìn màn hình máy tính.

Lời đã nói chính là bát nước hắt đi không thể thu lại được, cô đành chờ đợi câu trả lời của anh. Trên máy tính mãi không có hồi âm, tim Lăng Lăng đập mạnh, thậm chí quên cả thở.

Trên màn hình rốt cuộc cũng hiện lên một hàng chữ, cô tiến lại gần xem.

Vĩnh viễn có xa không: “Bạn không phải Bạch Lăng Lăng!”

“Làm sao anh đoán được?” Cô hỏi.

Vĩnh viễn có xa không: “Cô ấy sẽ không nói như thế…”

Anh hiểu cô đến vậy, cũng giống như cô hiểu anh.

“Em là bạn của bạn ấy, tên Liên Liên.”

Vĩnh viễn có xa không: “Chào em, anh thường nghe Lăng Lăng nhắc đến em, cô ấy nói em là bạn tốt nhất của cô ấy…”

“Xin lỗi, em không cố ý gạt anh. Em chỉ đùa với anh một chút thôi.”

Vĩnh viễn có xa không: “Không sao!”

Liên Liên tức đến dậm chân: “Tớ thật là bị cậu chọc cho tức chết rồi!”

Lăng Lăng cười nói với cô: “Thực ra tớ đã sớm hỏi thử, anh ấy nói anh ấy chỉ coi mình là bạn của tớ…”

“Anh ta là bạn của cậu? Vậy còn cậu? Cậu nên cho anh ta biết cậu thích anh ta, chứ cứ không rõ ràng, mập mà mập mờ thế này, cậu định làm cái gì vậy hả!”

“Lỡ đâu anh ấy từ chối thì bọn tớ ngay cả làm bạn bè cũng không được…”

“Nhỡ đâu anh ta đồng ý thì sao?” Liên Liên hỏi cô.

“Anh ấy sẽ từ bỏ tất cả ở Mỹ.”

“Cậu không muốn anh ta từ bỏ sao? Cậu không đáng để anh ta từ bỏ à?!”

“Tất nhiên là tớ muốn! Nhưng tớ không đáng!”

“Cậu! Cậu làm tớ tức muốn chết!” Liên Liên cầm quạt vừa phe phẩy vừa đi tới đi lui trong phòng.”Cậu vì anh ta mà lãng phí năm năm, cậu còn mấy cái năm năm để lãng phí nữa đây?”

Lăng Lăng cười rót cho bạn ly nước, đưa đến trước mặt cô. “Tớ không chờ anh ấy, chỉ là chưa gặp được người đàn ông nào khiến tớ rung động thôi.”

“Cậu, cậu đừng có lừa mình dối người nữa!”

Chấm dứt suy nghĩ, Lăng Lăng thấy màn hình máy tính lại hiện lên tin nhắn:

“Em đúng là Bạch Lăng Lăng à?”

Cô nghiêm chỉnh giải thích: “Bảo hành cho đổi cho trả! Nếu không, giả một bồi thường mười!”

“Anh hơi hơi hi vọng em là giả.”

“Anh mơ đi!” Lăng Lăng cười đánh chữ.

“A! Đúng là em rồi!” Anh nói: “Có thể tiếp tục chủ đề vừa rồi.”

Vừa nãy nói đến đoạn nào rồi. Lăng Lăng mở lại nhật ký trò chuyện, à, đang nói Dương Lam Hàng rất quan tâm tới cô.

“Anh nói xem vì sao anh ta lại tốt với em như vậy?” Cô nghiêm túc hỏi.

“Anh ta muốn cưới em!”

“Gì?” Lăng Lăng trừng mắt nhìn máy tính. “Đừng có giỡn, em với anh đang nói chuyện nghiêm túc nha. Liệu có phải anh ta vì chuyện em bị muộn tốt nghiệp mà cảm thấy áy náy, cho nên muốn bù đắp thiếu sót của mình không?” Cô cảm thấy lời giải thích này là hợp lý nhất.

“Anh ta thích em từ lâu rồi!”

“Anh mà nói linh tinh nữa em nghỉ chơi với anh!”

“…”

Bỗng nhiên, trên trang tin QQ nhảy ra một tin quảng cáo: “Nhân Ngày Nhà Giáo(*), bạn muốn tặng quà thật ý nghĩa cho thầy cô giáo của mình ư?”

Lăng Lăng đọc qua mới sực nhớ hai ngày nữa là đến Ngày Nhà Giáo. Có lẽ cô nên tặng Dương Lam Hàng chút gì đó để cảm ơn.

Cô nên tặng Dương Lam Hàng cái gì giờ?

“Hey! Sắp đến ngày nhà giáo rồi, anh nói em nên tặng quà cho sếp đúng không?”

Vĩnh viễn có xa không: “Tốt lắm!”

“Anh bảo em tặng cái gì được đây?”

“Anh nghĩ, bất kể em tặng cái gì anh ta cũng đều thích…”

Cô lao tâm khổ tứ suy nghĩ một hồi, trong đầu chợt lóe sáng: “Cà-vạt được không?”

“Cà-vạt?” Vĩnh viễn có xa không: “Tại sao lại muốn tặng cà-vạt?”

“Em chưa bao giờ thấy Dương Lam Hàng đeo cà-vạt, có thể anh ta không có…”

“…”

“Tặng cà-vạt được không vậy?”

“Anh nói rồi, em tặng cái gì anh ta cũng thích hết.”

“Hứ! Trả lời có lệ! Không thèm hỏi anh nữa!”

“…”

Lăng Lăng quay đầu hỏi bạn cùng phòng: “Tiểu Úc, cà-vạt hiệu nào tốt?”

“Sao tự nhiên muốn mua cà-vạt?” Quan Tiểu Úc đang đọc tiểu thuyết khó hiểu hỏi.

“Sắp tới Ngày Nhà Giáo rồi, tớ định tặng sếp một cái cà-vạt.”

“Giorgio Armani đi, phong cách thiết kế của Giorgio Armani dành cho nam giới rất trang nhã, rất thích hợp với sếp cậu.”

Lăng Lăng lên Baidu tìm một cái liền hoảng sợ nhảy dựng.

“Có cái cà-vạt mà giá đến bốn chữ số!” Cô kịch liệt lắc đầu: “Tặng anh ta… Tớ vẫn nên xem qua hàng nhái chất lượng cao trên Taobao thôi.”

“Cậu không lầm đấy chứ.”

“Không sao, dù gì đeo lên người anh ta, người khác đều sẽ nghĩ là đồ thật… Hàng nhái có hơn hai trăm tệ, a! Còn có cái giá hai mươi này, lấy cái này đi.”

“Vấn đề là sếp của cậu có thể nhận ra.”

Lời của Quan Tiểu Úc nghe ra cũng có lý.

“Cũng đúng! Vậy tặng anh ta cái hơn hai trăm này, nhìn cũng hơi giống đồ thật.”

“Tớ nghĩ Dương Lam Hàng chắc chắn sẽ bị cậu chọc cho tức chết!”

“Không đâu, anh ta hiền lắm!”

Lăng Lăng vừa định nói tiếp thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Mời vào!”

Tiếu Tiếu đẩy cửa đi vào, kích động la to: “Lăng Lăng, cậu nghe nói chưa, ngoài quảng trường lớn có khu mua sắm hàng hiệu mai khai trương đó, không những giảm giá ba mươi phần trăm toàn bộ…”

Lăng Lăng vội vàng đóng khung chat QQ, nghe bạn nói tiếp.

“Mà còn có Lý Phi Phi đến quảng cáo, tổ chức ký tên miễn phí.”

“Lý Phi Phi?” Lăng Lăng vừa nghe đến cái tên này, trong đầu lập tức nhớ tới một người khác. Gần đây chẳng hiểu sao ba chữ “Dương Lam Hàng” càng ngày càng xuất hiện thường xuyên trong đầu cô.

“Tớ với Kiều Kiều, Thanh Thanh đã hẹn nhau cùng đi, cậu cũng đi luôn nhé.”

Từ lúc học nghiên cứu sinh, Lăng Lăng đều không có thời gian thoải mái shopping, khó có dịp mọi người cùng đi chơi với nhau, cô cũng muốn góp vui. “Được rồi, vậy mai mấy giờ đi?”

“Chín hay mười giờ gì đó. Đến lúc ấy bọn tớ sang rủ cậu.”

*******************************

Hôm sau, đến khu mua sắm, Lăng Lăng hơi choáng váng.

Đây không phải trung tâm mua sắm mà nơi nơi đều tràn ngập không khí bán phá giá như ở chợ trời, nhất là trong một cửa hàng mặt tiền chuyên bán túi da.

Cửa hàng không nhỏ, trang hoàng lộng lẫy, nhưng bên trong thì chật ních, một đám phụ nữ chen lấn nhau trước quầy hàng, tranh nhau lên trước, đàn ông chuẩn bị ví tiền sẵn sàng, đứng phía sau chờ quẹt thẻ, cô gái bán hàng đã la muốn khản cổ nhưng vẫn lễ phép mà lớn tiếng lặp lại: “Món này thực sự đã hết rồi, chúng tôi mỗi mẫu chỉ có một chiếc duy nhất.”

“Tôi muốn cái này!”

“Tôi nhắm trước!”

“…”

Với bầu không khí này, có trang hoàng đẹp đẽ sang trọng kiểu gì cũng đều hỏng hết!

“Túi xấu như vậy mà vẫn có người mua à!?” Lăng Lăng tiện tay cầm một cái túi trưng bày, nhìn qua nhìn lại, màu nâu vàng trông lỗi thời, mặt trên còn cố tình in mấy chữ “LV”, xấu đến mức chẳng muốn nhìn.

“Lăng Lăng, tớ đã bảo mắt thẩm mỹ của cậu có vấn đề mà cậu còn không tin!” Tiếu Tiếu thở dài với cô. “Đây là LV, Louis Vuitton, hàng hiệu đấy! Cậu có biết không vậy?”

“Louis, ra thế!” Lăng Lăng bừng tỉnh hiểu ra. “Reeves(**), tớ có nghe nói!”

Tiếu Tiếu bó tay luôn!

Lăng Lăng nhìn thẻ giá, rồi lại nhìn túi xách. “Một trăm ba mươi tám! Còn giảm ba mươi phần trăm! Giá thật ra không cao lắm, chất lượng cũng tốt, tuy không phải da thật nhưng nhìn qua chắc dùng bền, kích cỡ đủ lớn để đựng tài liệu tham khảo.”

Cô đeo lên người xem thử: “Kiều Kiều, cậu thấy thế nào? Giống đồ dỏm không?”

Kiều Kiều rốt cuộc không nhịn được nữa, chỉ vào thẻ giá nói: “Bạch Lăng Lăng, không biết Louis Vuitton cũng không sao. Tớ van cậu về nhà đem sách tiểu học ra ôn lại chút đi rồi hẵng ra khỏi cửa, đừng làm mất mặt nghiên cứu sinh đại học T!”

“Hả?”

“Là 13800, hai số không phía sau nằm trước dấu phẩy chứ không phải nằm sau.”

“Mười ba nghìn tám trăm!” Còn đắt hơn cả laptop của cô! Lăng Lăng nuốt nước miếng, len lén nhìn người bán hàng, các cô ấy đều đang cười trộm.

Thật mất mặt!

“Lý Phi Phi đến kìa!”

Một tiếng hét to khiến mọi người chú ý.

Lăng Lăng tò mò nhìn theo hướng tiếng kêu, một chiếc Mercedes Benz xa hoa dừng trước cửa trung tâm mua sắm, một người đàn ông mặc vest màu xanh bước xuống xe, dáng người anh ta rất chuẩn, cao lớn hơn một chút sẽ kém phần thanh lịch, thấp bé hơn một chút lại không đủ nổi bật…

Anh ta mở cửa xe, cánh tay vươn ra, để cho Lý Phi Phi xinh đẹp rực rỡ khoác tay mình xuống xe.

Nhất cử nhất động của anh ta không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, thể hiện phong độ quý ông phương Tây, vừa nhìn là biết “công tử nhà giàu” trong truyền thuyết.

“Người đàn ông kia là ai vậy?” Có người hỏi.

“Con trai ông chủ chúng tôi!” Một nhân viên trung tâm mua sắm nhỏ giọng nói.

“Anh ta với Lý Phi Phi có quan hệ gì?”

“Còn phải hỏi sao!”

Lăng Lăng kiễng chân nhìn, khi anh ta xoay người, Lăng Lăng dụi dụi mắt, chớp chớp mắt hai cái.

Cô không nhìn lầm, người kia đúng là – Dương Lam Hàng!

Lăng Lăng không hề nhìn sai, người kia quả thật là Dương Lam Hàng!

Một đám người ùa lên, trong đó có fan của Lý Phi Phi, nhưng đa số đều chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi, thậm chí không ít đàn ông ngay cả Lý Phi Phi cũng không biết nhưng đơn thuần chỉ muốn nhìn người đẹp nên cứ đẩy về phía trước.

“Đó không phải thầy Dương sao?” Lúc Lô Thanh nói những lời này, cô nhìn về phía Lăng Lăng, mang theo ý chế giễu.

“Đúng là thầy ấy! Là thầy ấy!”

Kiều Kiều và Tiếu Tiếu la to xuôi theo dòng người tiến lên.

Chỉ có Lăng Lăng vẫn đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích. Bởi cô không tìm được hành động nào thích hợp hơn là đứng yên bất động.

Cô nhìn anh, ánh sáng chiếu qua khuôn mặt anh, hóa thành từng dải lấp lánh trên người, rực rỡ như những vì sao.

Lý Phi Phi đang chậm rãi bước xuống nở một nụ cười xinh đẹp mê hồn.

Hai người đứng cạnh nhau quả thực chính là hình ảnh nam nữ chính phim thần tượng xuất hiện sáng chói trên sân khấu.

Nhìn cảnh đó, Lăng Lăng bỗng nhiên cảm giác trong lòng có điều gì đó sụp đổ.

Dương Lam Hàng vốn ưu tú đến mức thần ghen người ghét, cớ sao còn có gia thế giàu có như thêu hoa trên gấm làm gì cơ chứ? Khiến cho minh tinh quyến rũ kia còn phải rơi xuống làm nền, số phận ưu ái anh ta đến vậy, rốt cuộc có chừa đường sống cho đàn ông khác không?! Rốt cuộc còn để cho phụ nữ có cặp mắt thẩm mỹ chính xác không?!

Lăng Lăng vỗ vỗ ngực, cô không nghĩ ra gia cảnh Dương Lam Hàng tốt hay xấu thì liên can gì tới mình, cô vốn chỉ là một người bị vùi lấp trong đám đông vây xem mà thôi, nhưng có một cảm giác phẫn uất bỗng nảy sinh đâu đó sâu trong lòng cô, không thể xua tan…

Có lẽ do tiếng hô lớn của đám Kiều Kiều hấp dẫn sự chú ý của Dương Lam Hàng, có lẽ do Lăng Lăng một mình đứng yên có chút khác biệt, ánh mắt Dương Lam Hàng quét về phía này, nhanh chóng tập trung trên người cô…

Tầm mắt giao nhau, Lăng Lăng nhìn ra sự bất an trong mắt Dương Lam Hàng, cũng thấy người anh cứng đờ, rút lại cánh tay đang bị Lý Phi Phi kéo lấy.

Lý Phi Phi ngạc nhiên nhìn anh, lại theo ánh mắt anh nhìn về phía Lăng Lăng, vẻ mặt đầy đối địch.

Tình huống này… sao giống đang diễn cảnh tình yêu tay ba quá vậy?

Lăng Lăng theo bản năng tránh né cái nhìn chăm chú của bọn họ, trốn vào cửa hàng Louis Vuitton, tập trung tinh thần nghiên cứu từng cái túi xách xa xỉ.

Bất kể là chất liệu, kiểu dáng hay màu sắc, chẳng có cái gì bắt mắt hết, tại sao nhiều cô gái yêu thích đến vậy chứ?

Có lẽ, thứ họ thích không phải bản thân chiếc túi, mà là giá trị thu hút sự chú ý của nó!

Haiz! Lăng Lăng thở dài trong lòng, cũng phải nghĩ cho nỗi khó xử của kẻ giàu có – dù sao có tiền mà không có chỗ tiêu cũng là một chuyện rất đau khổ!

“Em thích túi xách này sao?” Giọng nói thanh thoát như vậy, ngoài Dương Lam Hàng ra không còn người thứ hai.

Cô đột nhiên ngẩng đầu, trái tim bị anh dọa tới mức nhịp đập loạn xạ, mồm miệng cũng kém nhanh nhạy. “Thầy, thầy Dương! Thật, khéo quá!?”

“Tôi đưa bạn tôi qua đây, vừa hay lại gặp em.”

“Dạ.” Lăng Lăng nhìn về phía Lý Phi Phi bên kia, cô ta đang ngồi sau bàn chỗ mấy người vệ sĩ hộ tống, tươi cười ký tên cho từng người. Có vẻ anh đã hoàn thành nhiệm vụ làm hộ hoa sứ giả.

——————————-

(*) Ngày Nhà Giáo của Trung Quốc là ngày 10/9.
(**) Mình đoán là Reeves trong tên Keanu Reeves, anh đóng phim “Ma trận” ấy :D Hai từ Louis Vuitton và Reeves phiên âm tiếng Hán giống nhau, “yì wēi dēng” (Louis Vuitton) và “lǐ wéi sī” (Reeves).

15 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 34

  1. Sa ひとり says:

    Đi toong anh rồi. T______T Lăng Lăng kỳ thị trai đẹp đã đành, giờ nhà anh lại giàu thế… Cách mạng chưa thành công, đồng chí (Dương Lam Hàng) cần tiếp tục cố gắng!

  2. linkoly says:

    “Anh biết không, em phát hiện anh ta rất quan tâm đến em, tỷ như khi làm thí nghiệm chống ôxy hóa, anh ta thà rằng bỏ tiền thuê người khác làm chứ không để em làm.” –> Cuối cùng cái đầu của chị cũng đã xài đúng chỗ 1 lần :)) Quan tâm không thôi à, quá là quan tâm ấy chứ :)) Yêu chị quá đi, mỗi sáng sớm khi thức giấc và mỗi đêm trc khi đi ngủ mình lại dc dỗ ngọt trong mấy chap truyện :”>

  3. linkoly says:

    Thế là đã đi được non nửa chặng đường rồi, hức hức, bao giờ cho đến ngày mai :((

  4. Ngọc DUng says:

    Chị dần dần đã chú ý đến a rùi .. Nói thế chứ nhìn trai nào đẹp chẳng muốn chết, chị ý kỳ thì chẳng qua vì ko tin tưởng bản thân mình thôi.. Vừa đẹp trai,vừa quan tâm, vừa ngọt ngào thế này ..hix .. sao mà đỡ nổi

  5. min16691 says:

    thế này e ko chịu nổi nữa rồi. đọc truyện toàn thấy những người như DHL, tiêu chuẩn tới 100*, làm sao kiếm người yêu nổi đây T.T

  6. em là anh thì em phải tự kỉ lắm lắm :))))còn có gì chán đời hơn đẹp giai nhà giàu lại giỏi giang, bị liệt vào blacklist là phải :))))

    • DayDreamer says:

      lol. Thật chứ mỗi lần đặt mình vào Dương Lam Hàng ngồi trước máy tính nghe Lăng Lăng chửi, mình cũng muốn tự kỷ thay anh ấy :))

  7. ha says:

    moi buoi sang viec dau tien minh nghi den la bat may tinh len va xem ban co chap moi khong? sau do moi den viec khac. Yeu ban chet di duoc. cam on nhe

  8. nói cái này thật là ngu ngốc (nói ra từ một đứa đã edit như em lại càng đáng đánh)
    Cơ mà ngày nào em cũng mong ss quang một chục chương cả ngày
    hắc hắc

  9. cococaca says:

    truyện hay quá, tớ cũng mong ngày có chục chương đọc cho say sưa :)) cảm ơn bạn đã chăm chỉ edit nhé :D tớ k chịu nổi đã đọc convert, chuyện của cặp đôi này quả khiến người đọc thấy hồi hộp, đúng là như gần mà như xa, ở ngay trước mắt nhưng lại k thể đưa tay nắm tới, nếu Dương Lam Hàng mà không có dũng khí nói ra thì cả đời này hai người sẽ vĩnh viễn không thể giao nhau.

    • DayDreamer says:

      Truyện này đọc cứ phảng phất buồn… Tâm trạng mình lúc dịch cũng thế, nhưng mãi cũng hiểu được sự kiên nhẫn của anh Hàng. Với người như Lăng Lăng, vội vàng sẽ khiến cô ấy thu mình bỏ chạy :(

  10. koytiny says:

    bh mới đến cảnh ss nhận ra anh Hàng đây

  11. […] 31 | Chương 32 | Chương 33 | Chương 34 | Chương […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s