Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 61

Kết cục

Buổi chiều, Lăng Lăng nổi giận đùng đùng xách va-li hành lý, ngồi xe lửa về nhà…

Trước khi lên tàu, cô vội vàng chạy đi sửa điện thoại, sợ mình bỏ lỡ nhưng lời giải thích của Dương Lam Hàng.

Trên tàu hỏa xóc nảy, cô tựa đầu vào cửa sổ bằng kính, nhìn màn hình di động.

Trong lúc chờ đợi, Lăng Lăng ngày càng lo lắng, bất an, bóng dáng ba rời đi thoáng hiện lên trước mắt hết lần này đến lần khác, cô sợ hãi, sợ Dương Lam Hàng gọi điện đến, nói với cô: Xin lỗi, Lý Phi Phi thích hợp với anh hơn em…

Lăng Lăng che mặt, cố khuyên bản thân phải bình tĩnh, buộc chính mình tin rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, có thể bọn khốn nạn kia nói năng bậy bạ, đặt điều vu khống, cũng có khả năng Lý Phi Phi muốn dựa vào đó để khuấy động dư luận…

Xe lửa bon bon tiến về trước, bánh xe không ngừng lăn, cán qua từng dây thần kinh yếu ớt của cô…

Chiều hôm sau, lúc xe lửa sắp về đến ga, di động cô rốt cuộc cũng reo.

Lăng Lăng tức tốc cầm lấy điện thoại bằng hai tay, bắt máy.

“Hàng?” Trong toa tàu rất ồn, cô bịt một bên tai để có thể nghe rõ hơn tiếng nói của Dương Lam Hàng.

“Em đang ở đâu, sao ồn vậy?”

“Trên xe lửa.” Cô nói.

“Xe lửa?”

Để anh yên tâm xử lý tốt chuyện dự án, cô không thể không gạt anh nói: “Gần đây xảy ra nhiều chuyện quá, em hơi mệt mỏi, muốn về nhà nghỉ ngơi thư giãn… ở bên cạnh mẹ…”

“Cũng được! Chờ anh xử lý xong chuyện dự án, anh sẽ đến nhà tìm em, bàn với mẹ em chuyện kết hôn của tụi mình.”

“Vâng!” Nhớ tới ảnh chụp trên mạng, Lăng Lăng ôm một bụng tức giận, lại không thể trực tiếp phát tác.

Cô ngần ngừ một lúc, hỏi: “Anh ở thành phố B làm gì?”

Anh nói toàn chuyện liên quan đến dự án, nghe ra mỗi ngày đều rất bận bịu, trong khi chuyện của Lý Phi Phi thì một chữ cũng không nhắc đến.

Cuối cùng, anh nói: “Anh rất nhớ em…”

Cô nghe xong đầu chợt nóng lên, thốt ra một câu không nên nói: “Không phải anh có Lý Phi Phi rồi sao?”

“Em!” Dương Lam Hàng lập tức cao giọng.

“Ảnh chụp hai người ở trong xe hôn nhau nồng nhiệt, đến khách sạn thuê phòng có thể nhìn thấy khắp nơi trên mạng, anh cũng không định giải thích với em một chút sao?”

“Chuyện em và Trịnh Minh Hạo đã giải thích với anh chưa?”

Sự nhẫn nại của Lăng Lăng đã lên đến cực hạn, không thèm quan tâm người trong toa tàu nhìn mình ra sao, cô lớn giọng nói: “Ý anh là anh cố tình trả đũa em?!”

“Trả đũa ư? Em cho anh là loại người nào?” Giọng Dương Lam Hàng không còn bình tĩnh nữa: “Ý anh là: Anh có thể tin em, tại sao em lại không thể tin anh?!”

“Từ trước tới nay em chưa bao giờ cùng Trịnh Minh Hạo tới khách sạn thuê phòng.”

Dương Lam Hàng nói: “Ừ, bọn em chỉ quang minh chính đại ôm nhau, căn bản không thèm kiêng dè cái nhìn của người khác, cũng không cần suy xét đến cảm nhận của anh.”

“Em đương nhiên là muốn quang minh chính đại mà ôm anh trong trường, nhưng em có thể sao?” Một cơn uất ức dâng lên, cô bật khóc, tuy rằng đã cực lực khống chế, nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào. “Em không thể, anh là Dương Lam Hàng, anh là thầy em, tất cả mọi người đều nói không cho phép em cản trở tương lai của anh… Anh bảo em phải làm thế nào?”

“Anh xin lỗi!” Nghe thấy tiếng khóc của cô, giọng điệu Dương Lam Hàng lập tức mềm hẳn. “Chuyện không phải như em nghĩ đâu, anh đưa Lý Phi Phi về khách sạn, cô ấy uống rượu, lúc xuống xe đột nhiên hôn anh… Anh thực sự đã đẩy cô ấy ra, sau khi đưa cô ấy về khách sạn, anh cũng nhanh chóng rời đi. Em phải biết, những phóng viên kia thích bóp méo sự thật.”

Giải thích rất hợp lý, nhưng Lăng Lăng cũng không hoàn toàn tin. Cô lại hỏi: “Vậy sao di động anh lại ở chỗ cô ta?”

“Anh để quên áo ở chỗ cô ấy, di động nằm trong túi áo.”

“Tại sao anh phải cởi đồ?”

“Cô ấy làm bẩn áo anh…”

Lăng Lăng lạnh lùng ngắt lời anh: “Anh gạt em, anh làm gì cũng luôn cực kỳ chú ý chi tiết, anh sẽ không quên đồ của chính mình, nhất là thứ quan trọng như điện thoại di động.”

“Tình huống lúc đó…” Dương Lam Hàng hơi ấp úng. “Anh…”

Sự ngờ vực cứ như cỏ dại, sinh trưởng tươi tốt trong lòng. “Tình huống lúc đó thế nào?”

“Lăng Lăng, anh không muốn nhắc lại chuyện đó. Tóm lại, anh không làm chuyện gì có lỗi với em hết.”

“Không muốn nhắc. Được thôi!” Lăng Lăng cứng rắn nói: “Vậy vĩnh viễn đừng nhắc nữa.”

Nói xong, cô ngắt điện thoại, nhất thời kích động ném di động ra ngoài cửa sổ!

Lăng Lăng tự nhận mình không phải một đứa con gái bốc đồng, nhưng cũng có lúc sự không nỡ chia ly cùng áp lực từ bên ngoài sẽ đẩy sức chịu đựng của một người đi đến cực hạn.

Lo âu quá mức khiến cô đánh mất lý trí vốn có, thần kinh căng cứng của cô có thể đứt phụt bất kỳ lúc nào.

Chờ đến khi cô tỉnh táo lại, muốn hối hận, thì đã quá muộn!

Điện thoại đã bị xe lửa bỏ lại trên một mảnh đất mênh mông hoang vắng…

Hôm sau, Lăng Lăng vốn kiệt sức vì đường xa lại ngồi trước máy tính xem các file chat hết lần này đến lần khác, chờ đợi ava đầu hói nhỏ chớp sáng, hỏi cô: Em có đó không?

Nhất định trước tiên cô sẽ trả lời anh rằng: Không có! Không có! Không có…

Trong lúc đang sốt ruột refresh danh sách bạn bè, một tiêu đề gây sốc nhảy ra trên màn hình – “Lý Phi Phi thừa nhận bạn trai là giáo viên đại học”.

Lăng Lăng nhanh chóng click vào, tin tức được dẫn từ blog Sina.

Lý Phi Phi cư nhiên dám công khai trên blog của mình thân phận “bạn trai trong lời đồn”, cô ta còn ngang nhiên viết:

____________________

Thấy tất cả mọi người đều dùng những từ ngữ nhạy cảm để mô tả mối quan hệ giữa tôi và anh ấy, thậm chí còn có người nói anh ấy dùng một triệu để mua một đêm của tôi, tôi rất thất vọng.

Chẳng lẽ sức hấp dẫn của đàn ông phải dùng tiền tài để thể hiện, còn sự quyến rũ của phụ nữ chỉ có cơ thể trẻ trung xinh đẹp thôi sao?

Chẳng lẽ trong giới giải trí sẽ không thể có tình yêu đích thực? Mà chỉ còn lại giao dịch giữa quyền lực và sắc đẹp?

Mọi người đều rất tò mò anh ấy là ai, đúng không?

Một tay phú hào dùng một triệu đô-la để mời tôi “ăn cơm”? Một nhà đầu tư phim truyền hình nào đó? Hoặc là, một kẻ nhà giàu tích cực theo đuổi người đẹp như tôi?

Đều không phải, anh ấy chỉ là một giáo viên đại học bình thường, có cuộc sống khiêm tốn, chuyên tâm nghiên cứu sách vở.

Tôi không phủ nhận mình thích anh ấy, thích từ khi còn rất nhỏ, thích nhân phẩm của anh, tài năng của anh, cá tính của anh, trong mắt tôi anh ấy loại đàn ông chỉ dùng sức hấp dẫn của nhân cách để chinh phục phụ nữ!

__________________

Bên dưới có người đặt câu hỏi: “Phi Phi, hiện nay có rất nhiều ngôi sao nữ ra sức che giấu cuộc sống riêng tư của bản thân, tại sao cô lại thẳng thắn như vậy?”

Cô ta đáp: “Thích là thích, vì sao không dám thừa nhận? Tôi không giống những người khác, rõ ràng là thích nhưng đồng thời lại sống chết giấu giếm khi bị người ta nghi ngờ.”

Còn có người hỏi: “Cô không sợ quan hệ của hai người lộ ra sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp diễn xuất sau này của mình sao?”

Cô ta đáp: “Đối với tôi mà nói, lấy một người đàn ông mình yêu có ý nghĩa hơn rất nhiều so với làm một diễn viên. Vì anh ấy, tôi cam tâm tình nguyện từ bỏ sự nghiệp của mình, làm một người mẹ hiền vợ đảm…”

Bên dưới có rất nhiều người cảm khái, nói ở trong giới giải trí phù hoa vẫn còn có một tình yêu thuần khiết đến thế, khiến người khác vô cùng hâm mộ và cảm động.

Lăng Lăng kéo xuống phía cuối trang, viết một đoạn comment:

“Tôi cũng từng thích một người đàn ông, bị nhân cách của anh ấy hấp dẫn thật sâu, thích nhân phẩm của anh, thích cá tính của anh, ngưỡng mộ tài năng của anh. Nhưng tôi không dám nói ra, sợ quan hệ của chúng tôi cản trở tiền đồ của anh ấy, tôi cũng không dám vì anh ấy mà từ bỏ tương lai của mình, sợ làm một người mẹ hiền vợ đảm như tôi sẽ không có năng lực giữ lấy một người đàn ông hoàn mỹ như thế. Tôi không biết liệu mình yêu anh chưa đủ, hay là tôi quá yêu anh… Nhưng đã lựa chọn như vậy, tôi không hối hận!”

Lý Phi Phi không trả lời, comment của cô nhanh chóng bị chôn vùi trong hàng loạt comment ào ạt như thủy triều.

Lăng Lăng chua chát nhìn màn hình máy tính, so với Lý Phi Phi, comment của một người không hề quan trọng như cô chỉ mờ nhạt tựa bụi trần.

Giờ phút này, ý nghĩ rời đi của cô thực sự bị dao động.

“Lăng Lăng, quên đi con!” Mẹ Bạch không biết từ khi nào đứng sau lưng cô, đã sớm đọc được tất cả.

“Con…”

“Đàn ông như vậy, không giữ được đâu.” Mẹ Bạch vỗ vỗ vai cô: “Nghe lời mẹ, ra nước ngoài đi! Phụ nữ tốt hơn hết vẫn phải dựa vào chính mình. Đừng cản trở tiền đồ của người ta, cũng đừng cản trở cuộc đời của chính mình.”

Buổi chiều, Lăng Lăng đi mua điện thoại mới, bởi vì khác vùng nên không thể làm lại sim điện thoại, cô đành phải mua sim mới, gọi điện cho Dương Lam Hàng.

Di động anh tắt máy, có lẽ đang dỗi cô.

Cô hết nhẫn lại nhịn, rốt cuộc không chịu nổi, gửi một tin nhắn, nói với anh: Em là Lăng Lăng, đây là số điện thoại mới của em.

Sau đó, Lăng Lăng đi vào một trường dạy tiếng Nhật, hỏi han chi tiết cụ thể, xem qua phòng ốc, ghi danh nhập học và nộp học phí. Vừa làm xong mọi thứ, Dương Lam Hàng bỗng gọi điện cho cô.

“Lăng Lăng, em đang ở đâu?”

“Ở trong nhà em.”

Anh nói: “Bác gái nói em đi ra ngoài rồi.”

“Anh…” Lăng Lăng kích động đến nỗi tay nắm chặt di động, run giọng cho anh biết vị trí hiện tại của mình. “Anh đến tìm em sao?”

“Em chờ anh nhé…”

Tình yêu, thường không cần nhiều ngôn từ…

“Vâng.” Cô mỉm cười, gật gật đầu. “Em chờ anh.”

Trước cổng trường dạy tiếng Nhật, Lăng Lăng đứng đó, ngóng về phía ngã tư…

Mỗi chiếc taxi đi ngang qua đều khiến hi vọng cô dâng lên một chút, rồi lại nặng nề xẹp xuống.

Cuối cùng, một chiếc taxi dừng phía trước cô, Dương Lam Hàng bước xuống xe…

Anh đứng yên tại chỗ, gần trong gang tấc, chỉ nhìn cô.

Cô không muốn nói gì cả, chỉ chạy ào qua, ôm chầm lấy anh…

Nhịp tim của anh, hối hả mà nặng nề.

Giờ phút này, ấm ức kiểu gì cô cũng không quan tâm, cái gì cũng đều có thể tha thứ…

Nhưng khi anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển “Tổ Chức Giáo Dục Nhật Ngữ Quốc Tế Sakura”, liền im lặng một hồi lâu.

Cô đứng thẳng, vẻ mặt của anh khiến cô hơi hoảng hốt. “Hàng?”

“Tại sao lại gạt anh?” Anh nói: “Anh nghe nói em đã làm xong thủ tục rời trường lẫn chứng nhận xuất ngoại du học. Em đã quyết định phải đi, vì sao còn muốn nói dối anh?”

Lăng Lăng không tìm được từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi lòng của mình.

Cô may mắn biết dường nào, mới được một người đàn ông như vậy yêu thương, anh cái gì cũng có, nhưng vì cô mà tình nguyện buông bỏ.

Cô cũng bất hạnh biết dường nào, đem lòng yêu một người đàn ông khiến cô vì anh mà cam tâm chịu đựng hết thảy.

“Tại sao em không thể nghe lời anh? Cuộc sống ở nước ngoài không dễ dàng, anh không muốn em đi để chịu khổ…”

Lăng Lăng cười nhẹ: “Anh không cần lo, cuộc sống kiểu “xã hội cũ” em cũng đã kinh qua thì sống ở nước phát triển còn không chịu được sao?”

Dương Lam Hàng cố sức ổn định cảm xúc rồi mới nói: “Lăng Lăng, vậy em có nghĩ cho anh không? Anh đã hơn ba mươi, anh là một thằng đàn ông bình thường…”

“…”

“Lăng Lăng.” Dương Lam Hàng ôm lấy cô, nói rõ ràng bên tai: “Ở lại đi, vì anh.”

“Em đã gửi thư chấp thuận cho giáo sư ở Nhật rồi, ông ấy đang giúp em xin giấy chứng nhận tư cách, em không thể đổi ý.”

Dương Lam Hàng kinh ngạc nắm chặt hai vai cô, bắt cô đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nếu anh nhất quyết muốn em ở lại thì sao?” Giọng điệu Dương Lam Hàng nghiêm túc đáng sợ.

Lăng Lăng cắn răng chịu đựng cơn đau trên vai. “Anh đừng ép em!”

“Nếu giữa anh và đi nước ngoài, em chỉ có thể chọn một…”

Lăng Lăng cho rằng anh chỉ nói thế thôi, Dương Lam Hàng yêu cô như vậy, anh sẽ không nhẫn tâm chia tay với cô. “Tại sao anh không thể tôn trọng lựa chọn của em?!”

Cô nhìn thấy một nỗi tuyệt vọng trong mắt Dương Lam Hàng, đó là ánh mắt cô chưa bao giờ bắt gặp trước đây.

Mặc kệ anh nóng giận đến mức nào, cô cũng không sợ, nhưng phản ứng của Dương Lam Hàng bình tĩnh không ngờ, không có phẫn nộ, cũng không nói lời nào…

Lăng Lăng hốt hoảng, hai tay chụp lấy cánh tay anh. “Hàng, anh…”

“Anh tôn trọng em, em cứ theo đuổi cái em muốn đi… Đúng như em nói, nếu yêu em, phải cho em cơ hội, để em tự mình đối mặt…” Dương Lam Hàng đẩy tay cô ra, xoay người rời đi.

Cô chạy đuổi theo, túm chặt tay anh: “Hàng, anh chờ em về, được không anh?”

Anh lắc đầu, từng chút gỡ ra những ngón tay nắm chặt bằng tất cả sức lực của cô: “Lăng Lăng, anh yêu em, anh không quan tâm mình phải trả giá bao nhiêu, từ bỏ bao nhiêu vì em. Nhưng anh cũng có giới hạn, tình yêu của anh không phải vô hạn bất tận, anh xin lỗi…”

Anh xoay người, đi về một hướng khác, càng đi càng xa…

Bóng dáng anh thoạt nhìn sức cùng lực kiệt.

Dường như đoạn tình yêu này đã hành hạ anh đến kiệt sức, cho dù không nỡ, nhưng anh cũng không có cách nào kiên trì thêm bốn năm.

************************

Một năm bốn tháng sau, Osaka, Nhật Bản.

Cuối cùng cũng đến tiết trời anh đào nở rộ khoe sắc, hoa đào sum suê đầy cành mỉm cười trong gió, Lăng Lăng ngồi trước máy tính, nhìn màn mưa hoa bay lượn ngập trời.

Nước mắt so với mưa hoa đào càng xinh đẹp thê lương, trên màn hình máy tính hiện lên tin tức của đại học T, một dãy những từ khóa khiến người ta kinh ngạc.

Dương Lam Hàng, giáo sư, thanh niên kiệt xuất toàn quốc, người phụ trách dự án 863**, nhà khoa học đứng đầu…

Còn đây là một bài thông cáo của khoa Vật liệu, nội dung như sau:

———-

Được sự phê chuẩn của Ủy Ban Khoa Học Công Nghệ Nhà Nước, tại đại học T thành lập Viện nghiên cứu vật liệu khoa học tiên tiến, đặc biệt bổ nhiệm giáo sư Dương Lam Hàng làm viện trưởng, hiệu trưởng Chu làm viện phó…

Dương Lam Hàng, tài đức vẹn toàn, trình độ học thuật uyên thâm, thành tích nghiên cứu khoa học nổi bật, nổi tiếng trong và ngoài nước…

Sau đây là sơ lược lý lịch cá nhân của Dương Lam Hàng:

Năm *** tốt nghiệp Học viện công nghệ Massachusettes, đạt học vị tiến sĩ.

Năm *** được bầu làm giáo sư, hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ.

Năm *** đạt giải thưởng Thanh niên kiệt xuất toàn quốc.

Cùng năm, dự án 863** được cấp kinh phí, được bổ nhiệm làm người phụ trách dự án, nhà khoa học đứng đầu…

———-

Bên cạnh bài viết đăng một bức anh chụp nghiêng Dương Lam Hàng, chụp lúc anh tham dự một hội nghị, anh hơi nghiêng người, ngồi trên ghế, tư thế ngồi vẫn tao nhã như vậy, khí chất vẫn thanh cao như vậy, một bên mặt vẫn hoàn mỹ không chút tì vết như vậy.

Nhưng ánh mắt không còn sáng trong như cô từng biết… mà đã trở nên u ám, tối tăm.

Xem xong thông cáo, Lăng Lăng tắt máy tính, một mình đi xuống tầng hầm, ngồi trong phòng thí nghiệm mười tám độ C, ngây ngốc nhìn chằm chằm màn hình máy tính, nhìn mẫu vật của mình thu nhỏ từng na-nô-mét.

Hơi lạnh từ điều hòa thổi vào cô từ khắp trái phải trước sau.

Xương cốt ở đầu gối, khuỷu tay, hai vai đau đớn từng cơn.

Cô dùng lòng bàn tay xoa xoa hai đầu gối lạnh cóng, nước mắt rơi xuống cũng lạnh ngắt…

Nước mắt Lăng Lăng không phải vì đau lòng, mà là vui sướng, vì người đàn ông cô dốc hết mọi thứ để yêu thương mà vui sướng.

Anh thành công, trải qua bao nhiêu nỗ lực như thế, anh rốt cuộc đã có được cái anh muốn. Nếu vậy, cô có trả giá, có từ bỏ tất cả, cũng đều đáng giá.

Lăng Lăng lau khô nước mắt, từ trên bàn điều khiển cầm lên bài báo tiếng Anh đã viết xong, dò từng chữ kiểm tra lỗi ngữ pháp. Đây là bản thảo cô chuẩn bị sau hội nghị quốc tế một tháng. Mỗi khi đọc bài viết, luôn luôn, tầm mắt cô sẽ dừng ở cột ghi tên tác giả “L.H. Yang”.

Dùng ngón tay vuốt ve cái tên trên đó, cô mỉm cười, nước mắt thấm ướt chữ viết.

Mỗi bài báo được đăng của Lăng Lăng đều đi kèm cái tên này, người khác cho rằng đó là tôn trọng, chỉ mình cô biết, đó là vì nhung nhớ…

Nhớ những ngày Dương Lam Hàng chỉnh duyệt từng từ từng chữ trong bài viết cho cô, nhớ những ngày ngay cả dấu câu một ký tự hay hai ký tự anh đều giúp cô sửa.(*)

Với cả, mỗi khi cô nhìn thấy cái tên này, sẽ luôn có cảm giác họ vẫn còn có mối liên hệ dây dưa không dứt, anh vẫn còn tồn tại trong cuộc đời cô, chưa từng biến mất…

Thở ra một hơi dài, điều chỉnh dòng suy nghĩ, Lăng Lăng tiếp tục đọc từ vựng tiếng Anh, đọc hết lần này đến lần khác.

Trời tối rồi lại sáng, Lăng Lăng đo rồi lại đo, mẫu vật đã đạt đến 100 nanô. Cô lấy mẫu vật ra, cẩn thận cất giữ, tắt thiết bị, tắt đèn…

Ra khỏi tòa nhà trống vắng.

Một mình đạp xe đạp đi trong sương sớm, gió lạnh thổi tung áo khoác nặng nề của cô, lướt qua da thịt cô.

Lăng Lăng rùng mình một cái, tiếp tục đi về phía trước.

Người mỏi mệt đến cực độ, không cảm giác được cái lạnh, cả buồn ngủ cũng không, chỉ tê liệt đạp xe, bò lên con đường dốc đứng.

Cưỡi cưỡi chạy chạy, đi hết lộ trình mười cây số, đã là tám giờ sáng.

Lăng Lăng bước vào nhà trọ tối tăm lạnh lẽo, nhìn thấy con gián chạy qua trong góc tường, liền cởi giày hung hăng ném tới.

Bên trong phòng có gián, bên ngoài phòng, chim kêu inh ỏi, quạ đen tha về rác rến… Cái đất nước trân trọng động vật chết tiệt này, làm người ta hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể từ từ quen dần, từ từ thích ứng.

Tịch mịch, cô độc, vất vả, áp lực…

Những thứ này cô đều có thể chịu được.

Chỉ trừ mùi vị nhớ nhung một người, rất khổ sở, rất khổ sở…

Ngủ đến hơn mười hai giờ trưa, Lăng Lăng thức giấc, lấy lát bánh mì trong tủ lạnh, trước tiên đem kẹp hai cái trứng ốp-la vào giữa, sau đó ngồi trước máy tính mở trang web, đăng nhập vào trang đăng tiểu thuyết theo kỳ của cô.

Chuyện cũ đang kể đến đoạn Dương Lam Hàng tỏ tình với cô, rất nhiều comment trả lời:

“Lăng Lăng thật hạnh phúc.”

“Thầy Dương thật có tình.”

“Ông Trời ơi, ban cho con một anh Dương Lam Hàng rơi chết con đi.”

Mỗi lần đọc được những trả lời như thế này, cô mới có thể cảm thấy bản thân không hề đáng thương, ít ra cô đã từng có một câu chuyện xưa lãng mạn đến thế…

Gió thổi qua khung cửa sổ, mang theo hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.

Chậu hoa nhài bên cửa sổ lại nở, hương thơm tươi mát hệt như mùi của anh.

Lăng Lăng hít sâu, nhắm mắt cười nói với chính mình: Mày có thể kiên cường đối mặt…

Đáng tiếc lệ vẫn bất giác chảy xuôi.

Thời gian bốn năm rất dài, đủ dùng để chữa thương, nhưng đã một năm trôi qua, miệng vết thương của cô vẫn đang chảy máu.

Anh vẫn là nỗi đau trong những đêm sâu thanh vắng trằn trọc khó ngủ.

********************

Du thuyền dập dềnh trên những con sóng biển.

Một mình ngồi trên ghế dài trên boong tàu, lơ đãng nhìn mặt trời dần lặn xuống… và cả, tấm rèm cửa màu tím bị gió biển thổi tung.

Không biết nhìn đã bao lâu, anh dường như nhớ tới cái gì đó, từ trong ví tiền lấy ra một mảnh giấy, chậm rãi mở ra…

————————-

(*) Cái này liên quan đến việc đánh máy văn bản tiếng Trung, phân biệt giữa việc một chữ/dấu câu chiếm một hay hai vị trí ký tự tiêu chuẩn trong chương trình soạn thảo hoặc lập trình và cả sự khác nhau trong bảng mã. Đại khái theo như mình search thì các loại ký hiệu chiếm hai vị trí tiêu chuẩn thuộc bảng mã GB2312-80, các loại ký hiệu chiếm một vị trí tiêu chuẩn thì thuộc bảng mã ASCII (giống như đánh máy ABC bình thường như chúng ta). Xem thêm tại đây.

28 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 61

  1. DayDreamer says:

    Này thì ngược… (T_T)

  2. minh says:

    tiếp tục thử thách nhau :-(

  3. huong chu says:

    ngược kiểu này còn dài không chủ nhà. Hu hu thương 2 người này quá, đọc chap này cực nhanh luôn, các chap ngọt ngào đọc đi đọc lại :D

  4. theahuynh says:

    huhu ngược giữa đêm khuya :(( em mong anh Hàng tỉnh táo

  5. thubak says:

    hic…ngược dã man a………..em khóc ko ngừng lại được luôn ý ss ah….thank ss nhiều nhé….

  6. Mika says:

    Vậy là món quà sinh nhật có cơ để phát huy tác dụng rùi. Ài, hai cái người này, cũng thật cứng đầu quá đi.

  7. Xjden says:

    Huhu, đau lòng quá ss ơi.

  8. Tiểu Lục says:

    đọc mà thấy thương cả hai anh chị, ai cũng có lí lẽ riêng, ko thể trách ai được. Mong cả hai sẽ giữ vững được tình yêu của mình. thank ss nhé :)

  9. yuki1102 says:

    chương này thảm quá, ngược tâm quá :((((((

  10. lovelykitten says:

    huhu ráng lên… ngược sẽ mau qua thôi…

  11. ~Sakuraky~ says:

    Tác giả không hổ danh là Vô Tâm dằn vặt cả hai nhân vật thê thảm, có thể LL ra đi là kết quả không thể tránh,LH cũng đã đạt đến đỉnh cao sự nghiệp,nhưng đằng sau vinh quang ấy là sự hinh sinh hạnh phúc cá nhân rất nhiều. Mong là hai trái tim rỉ máu sớm chữa lành vết thương cho nhau

  12. Linnie says:

    Đau đế nhói cả tim :(

    Tks bạn nhé.

  13. leotiger4424 says:

    Đọc chương này xúc động quá, hu hu hu. Tình yêu tha thiết mà cũng có lúc phải từ bỏ, một tình yêu dù quyết định từ bỏ mà vẫn không thể dứt khoát.
    Cảm ơn bạn, bạn edit rất cảm động, làm mình muốn rơi nước mắt :)

  14. Channel says:

    Khổ qá :-< huhu biết ngay là sẽ có tình cảh này mà :( "… A ko ngờ rầy 1 mảh giấy đơn jan lại làm anh rơi nước mắt, lần 2 …." huhu

  15. hittle says:

    ngược!
    thanks

  16. baotn says:

    Mong chờ mấy ngày chẳng có chap nào. Ngày có thì liền tù tù hi hi hi
    Cảm ơn bạn nhé, trời rét đánh máy ngại thật đấy. Thật vất vả cho bạn đã phải edit trong thời tiết lạnh giá thế này. *ôm ôm, hun hun*

  17. hu… hu…
    tuy không ngược bằng những truyện khác
    nhưng mà thấy hai ng vui vẻ quen rồi
    đọc cái này thấy buồn.

  18. Thanh Hà says:

    chẳng muốn thế này, đời là mấy đâu, tại sao phải khổ vậy, chắc mình là người bình thường quen rồi ko thông cảm đc với lý lẽ của người siêu phàm :D

  19. kingkingbt says:

    Mảnh giấy LL viết tặng sinh nhật DLH một năm trước nè ! Thế nào anh cũng chạy qua Nhật tìm chị thôi, hehe.

  20. green_apple says:

    thanks ss, đặc biệt là về cả những đoạn chú thích rất cẩn thận của ss bên dưới mỗi chương. Truyện này có khá nhiều thuật ngữ và từ ngữ lạ, khó hiểu, cũng may nhờ có những dòng chú thích tỉ mỉ của ss mà em mới hiểu thêm được nhiều điều :)
    Hết chương này là gần hết những ngày mưa gió, sắp đến lúc hửng nắng rồi. Cũng may truyện này tác giả không ngược độc giả lâu quá, cũng không phải cho 2 anh chị đến 4 năm sau mới gặp lại nhau, không thì đau tim chết mất T_T

  21. […] Chương 61 | Chương 62 | Chương 63 | Chương 64 | Chương 65 […]

  22. Phung Dang says:

    huhu, đọc đi đọc lại nhiều lần, từ sách đến wp vẫn sụt sịt *mắt long lanh ngập nước *
    càng đọc càng thấm thía được nỗi khó xữ của cả 2 :-s

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s