Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 64

“Em hận anh sao?”

“Hả?” Lăng Lăng kinh ngạc nhìn Dương Lam Hàng, nếu không phải quanh đây chỉ có một người đàn ông Trung Quốc là anh, Lăng Lăng tuyệt đối sẽ cho rằng câu nói đột ngột này phát ra từ miệng người qua đường.

“Em hận anh không chịu chờ em bốn năm sao?” Dương Lam Hàng lại hỏi.

Cô giận dữ đẩy anh ra, đến giờ này anh cư nhiên vẫn không hiểu rõ cô hận anh cái gì. “Em hận anh xoay người một cái là có thể chấm dứt một đoạn tình cảm dài đến năm năm!”

“Em để ý đến đoạn tình cảm này ư?!”

Tay cầm bản đồ của Lăng Lăng buông thỏng vô lực, hai mắt bị ánh đèn trắng xanh đâm vào đau đớn.

Không để ý, thì cớ sao lại hận anh đã từ bỏ…

Không để ý, thì cớ sao lại đồng ý theo anh đi đến con đường đông đúc…

Việc đã đến nước này, để ý còn có ích gì!

Lăng Lăng cúi đầu xem phương hướng chỉ dẫn trên bản đồ, tiếp tục đi về phía trước.

Cô bỗng nhiên có một loại ảo giác, họ không phải là chia tay, ngược lại giống như hai đứa trẻ mới yêu lần đầu, đang xích mích cự cãi nhau!

Giống như họ đều đang giận dỗi, chờ đối phương tới ôm ấp và xin lỗi.

Ảo giác, nhất định là ảo giác!!!

“Em có bạn trai không?” Dương Lam Hàng đuổi kịp, lại hỏi cô.

Lăng Lăng vô cùng vô cùng thích câu hỏi này của anh, bởi vì cô có thể cười hỏi lại: “Vì sao lại hỏi vậy?”

Tháng tư Tokyo, gió thổi vào mặt nóng ẩm.

Dương Lam Hàng đứng giữa những người đi đường qua qua lại lại, màu sắc đôi đồng tử sáng ngời khiến người ta không thể nhìn thẳng, lại lộ ra vẻ mê hoặc điềm tĩnh. “Vì… anh không quên được em.”

Muôn ngàn cánh hoa rơi rụng lả tả khắp mặt đất…

Một chút kiên cường còn sót lại của Lăng Lăng cũng nát vụn theo…

Cô cứ ngỡ bản thân từ lâu đã không còn tin tưởng vào lời hứa “chung thủy đến chết” của đàn ông, không còn tin vào lời ngon tiếng ngọt của họ.

Nhưng Dương Lam Hàng lại nói với cô: Anh không quên được cô.

Thế mà cô lại tin, hơn nữa còn tin tuyệt đối.

“Hóa ra gặp rồi không quên cũng là một loại bi ai.” Lăng Lăng nhìn lên trời cao, ánh đèn xanh xanh nối liền thành một dải, bầu trời không phải màu đen, mà là một màu xanh ưu thương, sâu thẳm.

Thời gian trôi qua thật nhanh, bảy năm, họ đã đem quãng thời gian đẹp nhất, trong sáng nhất của đời người trao cho nhau, từ bạn bè, đến thầy trò, đến người yêu… rồi đến hôm nay là sự mập mờ lửng lơ không rõ.

Giữa hai người đã trải qua quá nhiều khó khăn vướng mắc, rất nhiều thứ đến rồi đi, đã đau, đã thương, nhưng những vướng mắc tình cảm kia đã bén rễ vào sinh mệnh, buông không ra, bỏ không được. Rất khó hình dung tình yêu sâu đậm bao nhiêu, chỉ là không quên được…

Dương Lam Hàng chỉ vào quán cà phê đằng trước, nói: “Lăng Lăng, chúng ta đến đó ngồi đi.”

Lăng Lăng khẽ gật đầu, đi theo anh vào quán cà phê. Vừa vào cửa, một mùi cà phê thuần khiết thơm nồng tràn ngập vị giác con người, ngẩng đầu nhìn khoảng giếng trời cao bốn tầng, thật rõ ràng nơi đây không phải cấp bậc tiêu dùng cỡ loại quán cà phê cấp thấp như Starbucks.

“Phiền cô tìm giúp tôi một vị trí yên tĩnh.” Anh nói với người phục vụ bước đến chào khách.

Người phục vụ dẫn họ lên lầu ba, giúp họ tìm một chỗ cạnh cửa sổ. “Xin hỏi quý khách muốn uống gì ạ?”

“Latte.” Lăng Lăng nói với người phục vụ.

Cô phục vụ nhìn về phía Dương Lam Hàng, thấy anh im lặng không nói, nên ghi lại là hai ly Latte.

“Thầy Dương, em có thể mạo muội hỏi thầy điều này không…” Người phục vụ đi rồi, Lăng Lăng tỏ vẻ vô cùng chân thành hỏi: “Lần này thầy đến Nhật rốt cuộc là để trao đổi học thuật, hay là muốn làm công tác thăm hỏi “hậu chia tay” nhằm xác định xem công tác chia tay của chúng ta đã hoàn thành triệt để hay chưa?”

Anh không nói gì một hồi lâu, gian nan nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Em chẳng thay đổi tí nào! Vẫn cứ “yêu ghét rõ ràng” như thế.”

Lăng Lăng hơi ngước mặt lên, nhoẻn miệng cười. “Anh cũng không thay đổi…”

Dương Lam Hàng vẫn như ngày trước, thâm trầm như biển, cho dù có bao nhiêu tảng đá ném xuống, đều có thể bị chìm nghỉm không thấy tăm hơi.

Đàn ông như vậy, bạn vĩnh viễn không đoán được anh ta nghĩ gì.

Cà phê được mang lên, chưa uống vào đã cảm nhận được hương thơm nồng đậm. Lăng Lăng không biết nên nói cái gì, lơ đãng khuấy chiếc thìa sắt tinh xảo trong tay, màu trắng của sữa, màu đen của cà phê hòa quyện vào nhau trong tách, tựa như sự giao hòa giữa ngọt ngào và cay đắng của tình yêu…

“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.” Anh nói.

Lăng Lăng bưng tách cà phê lên, uống một ngụm, mùi sữa đậm đà chẳng những không xâm hại vị đắng của cà phê, ngược lại càng làm tăng thêm hương vị thơm ngon. “Không có, không gặp được người thích hợp.”

Chọn bạn trai cũng giống như chọn cà phê, một khi đã quen với vị Latte, những loại cà phê khác rất khó uống vào miệng.

“Nếu vậy, còn có thể cho anh một cơ hội nữa không?”

Câu nói ngoài dự kiến này khiến Lăng Lăng hoàn toàn chết lặng, cô ngây người nhìn Dương Lam Hàng, anh tựa như ngọn đèn chói lọi tỏa sáng bốn phía, khiến người ta hoa mắt.

“Em không hiểu ý anh lắm.” Lăng Lăng sợ mình nghe nhầm hoặc hiểu sai ý anh, hỏi một cách không xác định.

Dương Lam Hàng từ tốn mà rõ ràng nói: “Chúng ta bắt đầu lại lần nữa đi.”

Có một thoáng, Lăng Lăng suýt ôm chầm lấy anh, nói anh hay: Em chờ câu này của anh đã lâu.

Cũng có một thoáng, cô muốn hắt tách cà phê qua, quát to với anh: Anh nói chia tay liền chia tay, anh nói bắt đầu lại liền bắt đầu lại, anh xem tôi là cái gì hả?! Tôi không phải thiết bị thí nghiệm của anh, lúc nào cần thì để anh xài, không cần thì đem tôi vứt qua một bên, để tôi tự sinh tự diệt! Tôi là người, tôi cũng có cảm giác! Tôi xin anh suy xét đến cảm nhận của tôi một chút, muốn hợp lại… ít nhất cũng chờ vài ngày nữa hẵng nói tiếp!

Ai dè không đợi cô suy nghĩ rành rọt phải trả lời thế nào, Dương Lam Hàng đã nói trước: “Em không cần phải trả lời anh vội… Anh biết em vẫn còn đang hận anh, anh cho em thời gian để em cân nhắc kỹ lưỡng, bao lâu cũng được…”

Lăng Lăng cúi đầu tiếp tục khuấy cà phê, trong lòng không thể nào bình tĩnh nữa.

Hận anh, có đôi chút.

Oán anh, cũng có đôi chút.

Yêu anh, lại chiếm cứ toàn bộ con tim.

“Nếu em cự tuyệt, liệu anh có về nước ngay lập tức không?” Cô hỏi câu này không phải thực sự muốn từ chối, chỉ là muốn xác định xem anh còn yêu cô bao nhiêu.

“Visa của anh được ba tháng.”

Nói cách khác, anh cho chính mình thời gian ba tháng để vãn hồi mối tình này. Đối với một Dương Lam Hàng quý thời giờ như vàng mà nói, như thế đã là không ít.

Lăng Lăng cầm cà phê lên uống một ngụm, nghe thấy Dương Lam Hàng lại nói tiếp: “Nếu ba tháng không đủ, lần sau anh sẽ xin một năm.”

Đêm khuya, Lăng Lăng nằm trên giường, nâng chân mình lên khẽ lắc nhẹ, những hạt trân châu trắng muốt nhảy nhót xoay tròn trên mắt cá chân.

Hệt như trái tim không ngừng nhảy nhót của cô.

Cô không nhận lời, không từ chối, căn bản không phải xuất phát từ mâu thẫn, đơn giản là tính bướng bỉnh trời sinh lại tác quái thôi!

***********************

Sáng hôm sau, giáo sư Katou dẫn họ về đến Osaka, suốt đường đi Dương Lam Hàng ngồi cạnh giáo sư Katou, nhẹ giọng bàn luận.

Họ không có cơ hội nói chuyện với nhau, chỉ có ngẫu nhiên, tầm mắt của anh và cô không hẹn mà gặp.

Những lúc đó, cô luôn cảm thấy bản thân không muốn đòi hỏi gì nhiều nữa!

Vừa đến đại học Osaka, giáo sư Katou cẩn thận giao phó cho Lăng Lăng, nói: Thư ký đã sắp xếp phòng đâu vào đấy tại khách sạn JICA, nhờ cô dẫn Dương Lam Hàng đến khách sạn nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai lại dẫn anh đến lab gặp giáo sư Ikeda.(*)

Lăng Lăng len lén nhìn Dương Lam Hàng, thấy anh không có ý phản đối, đành phải gật đầu, sau đó dẫn Dương Lam Hàng đi về hướng khách sạn.

Suốt dọc đường, họ hầu như không nói gì, cô lắng nghe tiếng bước chân anh, rất khẽ, rất khẽ.

Đến khách sạn, Lăng Lăng giúp anh điền tờ khai, nhận chìa khóa, dẫn anh đến trước cửa phòng.

Cửa phòng vừa mở ra, trong căn phòng không quá rộng, thứ đầu tiên đập vào mắt là một chiếc giường.

Quan hệ mờ ám như thế, căn phòng mờ ám như thế, lại phối hợp với một chiếc giường cũng mờ ám, Lăng Lăng không muốn mình nghĩ ngợi lung tung cũng khó.

“Vào ngồi đi.” Tiếng mời mọc của anh nghe qua thật trong sáng.

“Không cần đâu.” Không phải cô không tin bạn thầy giáo nào đó, mà là cực kỳ cực kỳ không tin. Tuy rằng nhìn qua anh tương đối có nội hàm, tương đối gương mẫu, tương đối đường hoàng đạo mạo, nhưng sự thật chứng minh, bản tính anh hoàn toàn không thanh cao như vẻ bề ngoài, mà tương đối “tệ hơn cả cầm thú”.

“Nếu không có việc gì thì em đi trước đây, anh nghỉ ngơi chút đi.”

“Khoan đã.” Dương Lam Hàng gọi cô lại. “Gần đây có siêu thị không? Anh muốn mua ít đồ dùng hàng ngày.”

“Có! Gần đây có Carrefour.”

“Em có thể dẫn anh đi được không?”

Sợ mình có vẽ bản đồ kiểu gì đi nữa Dương Lam Hàng cũng không thể tìm được đường, Lăng Lăng gật đầu. “Cũng được.”

Thế là hai người liền đi bộ cả tiếng đồng hồ dưới ánh nắng chói chang bỏng rát…

Rốt cuộc vẫn sống sót tới nơi, Lăng Lăng lau mồ hôi, chỉ chỉ logo Carrefour to oành phía trước, ổn định hơi thở dồn dập một lúc: “Tới rồi! Bình thường đi xe đạp không biết là xa đến vậy…”

“Xe đạp?” Dương Lam Hàng kinh ngạc nhìn thân hình gầy gò của Lăng Lăng, xoay người đi về phía một showroom trưng bày hàng loạt xe Audi mới tinh. “Chờ một chút, chúng ta đi xem xe trước đã.”

“Anh muốn mua xe à?”

“Trước hết cứ vào trong nói chuyện xem mua xe cần thủ tục gì.”

Ở trong ga-ra bàn bạc xong xuôi về giá cả, cách mua hàng cùng thủ tục bàn giao, họ lại tiếp tục đi mua thức ăn, loay hoay làm xong mọi thứ thì trời cũng đã gần sẩm tối.

Lăng Lăng lại hỏi: “Anh còn muốn đi xem nơi nào nữa không?”

“Nghe nói Osaka có một đài quan sát vườn treo.”(**)

“Đài quan sát…” Thực sự không phải là ý kiến hay.

Thấy Lăng Lăng do dự, anh nói: “Có vấn đề gì sao?”

“Không có gì.”

Đài quan sát vườn treo Umeda ở Osaka có tổng cộng 41 tầng, là một đài quan sát lộ thiên 360 độ, hình tròn, có thể nhìn khắp toàn bộ phong cảnh Osaka.

Nói cái gì kỳ quan thế giới, truyền thống lịch sử, phong cảnh tráng lệ. Lăng Lăng chỉ đi có một lần liền thề cả đời này sẽ không tới cái chỗ quỷ quái đó nữa.

Nếu không vì Dương Lam Hàng muốn đi, Lăng Lăng tuyệt đối sẽ không đến lần hai.

Lòng vòng cả buổi, chờ đến khi họ đến được dưới lầu đài quan sát thì đã hơn tám giờ tối. Lúc này vừa vặn là thời gian tốt nhất để ngắm toàn cảnh thành thị vào ban đêm, vì thế thang máy hơi chật chội hơn bình thường, Lăng Lăng vừa bước vào thang máy ngắm cảnh đã bị đẩy vô một góc.

Dương Lam Hàng dường như sợ cô bị chèn ép, hai tay để bên người cô, giúp cô ngăn những người khác…

Tuy nhiên lúc thang máy vừa định đóng cửa, đột nhiên có một người mập mạp chiếm khá nhiều không gian chen vào.

Thình lình bị chen lấn, Dương Lam Hàng hơi mất thăng bằng, toàn bộ cơ thể dán trên người Lăng Lăng.

Lồng ngực vững chắc của anh ép lên bộ ngực mềm mại của Lăng Lăng, lập tức làm rối loạn nhịp tim của họ…

Bị mùi hương của anh bao vây, bị hơi thở khi ngắn khi dài của anh lay động tóc mai trước trán, mọi lý trí, mọi oán hận đều biến mất không còn dấu vết, trong ký ức chỉ còn lại những cái ôm thâm tình hết lần này đến lần khác.

Lăng Lăng ngẩng đầu nhìn anh, trực diện nghênh đón tầm mắt nóng rực của anh.

Sau đó, không thể nào dời đi được nữa.

Dẫu trải qua bao nhiêu thương tổn, anh vẫn là người cô yêu nhất!

Khung kính sau lưng phản chiếu cảnh đêm của Osaka, từng mảng ánh đèn lạnh lùng rơi xuống.

Người đi lên cùng thang máy, nhưng trái tim lại rơi xuống ngày càng nhanh…

Khuôn mặt Dương Lam Hàng nhích lại gần từng chút, môi cũng từng chút nhích gần hơn.

Lăng Lăng căng thẳng nhắm mắt lại, nghiêng mặt đi, quên cả hít thở…

Nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở bất ổn của anh cách cô ngày càng gần, cho đến khi vấn vít bên môi cô…

Khi Lăng Lăng cảm giác đôi môi mềm mại mà ấm áp dán lên bờ môi mình, đầu óc nhất thời trống rỗng.

Thực sự, hoàn toàn không suy nghĩ được gì nữa!

Còn chưa kịp xâm nhập, cô bỗng cảm thấy trái tim trống không, thang máy ngừng lại.

Một nụ hôn còn chưa kịp bắt đầu đã chấm dứt. Dương Lam Hàng nhanh chóng buông cô ra, kéo cô còn đang trong tình trạng đờ đẫn ra khỏi thang máy.

**************

Đứng trên tầng thượng, nhìn xuống mọi ngõ ngách của Osaka, Dương Lam Hàng chỉ trầm mặc.

“Rất giống Vân Tháp của thành phố A, đúng không?” Lăng Lăng hít vào một hơi, bàn tay khẽ sờ vào những chiếc khóa màu vàng hình hai trái tim liền nhau trên hàng rào chắn, cười nói: “Lúc em đến đây lần đầu tiên cũng ngây cả người.”

Hôm đó cũng là một buổi hoàng hôn mỹ lệ như thế này, từng đôi yêu nhau tình ý ngọt ngào, lưng tựa vào lan can, sóng mắt đưa đẩy, say mê quấn quýt, chỉ có mình cô vịn vào lan can lặng lẽ rơi lệ, không ai biết cô khóc hết bao lâu, tất cả những người nhìn thấy cô đều lo sợ cô sẽ nhảy xuống, nhưng cô không, khi đài quan sát đóng cửa cô liền rời đi, không bao giờ quay lại nữa…

Lăng Lăng nhìn ánh mắt anh nói: “Khi em đứng đây nhìn xuống thành phố xa lạ này, bên tai đều là thứ ngôn ngữ hoàn toàn nghe không hiểu. Em bỗng dưng nhớ đến một người đàn ông từng nói với mình: Đời này kiếp này, chỉ cưới mình em! Em những tưởng anh ấy sẽ yêu em mãi mãi, nhưng tình yêu của anh ấy kỳ thực chỉ duy trì được nửa tháng… Anh ấy đã cho em dạo bước trên mây nửa tháng, sau đó liền hung hăng đẩy em xuống từ trên đỉnh cao tình ái, ngã đến tan xương nát thịt!”

“Anh…” Anh muốn nói gì đó, nhưng lại nhịn xuống: “Xin lỗi em!”

“Một năm, bao nhiêu khổ ải em đều vượt qua, bao nhiêu đau đớn em đều chấp hết, từ lâu em đã không còn cần một câu “Xin lỗi” của anh rồi!”

“Anh phải làm gì em mới có thể tha thứ cho anh?”

Cô muốn anh sau này có thể hiểu được cách quý trọng! Không được hứng lên nói từ bỏ, hứng lên nói quay lại! Đừng tưởng rằng cô có đi đến chân trời góc bể cũng vẫn chờ đợi anh – cho dù cô thực sự sẽ chờ!

Lăng Lăng nghĩ nghĩ, cười nói: “Có thể đi uống rượu với em không?”

Anh gật đầu. Vẻ mặt giống như nhìn một cô gái đang tính mượn rượu giải sầu.

“Đi thôi, em dẫn anh tới chỗ này rất hay.”

Lăng Lăng dẫn anh đến một nhà hàng Trung Quốc bán đồ ăn Quảng Đông, ông chủ kiêm đầu bếp là người Trung Quốc.

Họ vừa vào cửa, cô phục vụ Mie nhiệt tình bước đến chào. “Lăng Lăng, dẫn bạn cô tới ăn cơm à?”

Lăng Lăng dùng tiếng Nhật nói: “Đúng vậy, cô đừng quên giúp ông chủ đòi tiền anh ấy nhiều một chút, rồi trích hoa hồng cho tôi với.”

Mie tất nhiên không xem lời nói của Lăng Lăng là thật, mắt nhìn chằm chằm Dương Lam Hàng, kinh ngạc nói: “Anh ta không phải? Anh ta không phải chàng đẹp trai trên bàn máy tính của cô đấy chứ? Người thật còn có khí chất hơn cả ảnh chụp.”

May là Mie nói tiếng Nhật, Lăng Lăng mừng thầm liếc nhìn Dương Lam Hàng vẻ mặt không hề thay đổi: “Anh ấy là thầy của tôi, mới từ Trung Quốc sang.”

Mie nháy nháy mắt với cô: “Giờ người thật đã đến đây rồi, cô không cần mỗi ngày ngẩn ngơ trước ảnh chụp nữa!”

Lăng Lăng vội lảng sang chuyện khác, hỏi anh: “Thầy Dương, thầy muốn ăn gì ạ?”

“Em chọn đi, anh sao cũng được.”

“Vậy chọn mấy món tôi thích đi.” Lăng Lăng nói với Mie. “Mang thêm bốn chai sake.”

“Không thành vấn đề.” Mie còn cố ý tới gần Lăng Lăng một chút, nói: “Bốn chai? Cần nhiều rượu vậy à? Không phải cô muốn chuốc say anh ta đấy chứ?”

“…”

Đúng là cô muốn chuốc anh say, mời anh hết ly này đến ly khác.

“Thầy Dương, em mời anh, chúc mừng anh trở thành nhà khoa học chủ chốt của dự án 863, điều này thực sự tượng trưng cho địa vị và thân phận trong giới khoa học Trung Quốc.”

“Em mời anh…”

“Em mời anh…”

“…”

Phong cách uống rượu của Dương Lam Hàng khá tốt, cô mời anh bao nhiêu, anh uống bấy nhiêu.

Nhưng tửu lượng của anh so với phong cách uống rượu thì kém quá xa, mới uống ba chai đã vịn lấy rào chắn bên đường nôn tối tăm mặt mũi.

Lăng Lăng ngồi trên rào chắn khẽ đong đưa hai chân, nhìn biểu hiện thống khổ của anh, hoàn toàn không có cảm giác khoái trá vì trả thù mà tâm tình vui sướng…

Ngược lại, cô có chút đau lòng. So với khi cô nằm trên giường ôm dạ dày bị cồn rượu hành hạ đau đớn mà khóc lóc, còn đau xót hơn!

Nhìn sắc mặt anh ngày càng tái nhợt, môi bị cắn thành một hàng dấu răng ngay ngắn, Lăng Lăng vô cùng áy náy tự trách, bèn mua một chai nước khoáng từ máy bán hàng tự động đưa cho anh, lấy tay vỗ vỗ lưng anh: “Uống chút nước xem đỡ hơn không?”

Anh súc súc miệng, tì vào rào chắn đứng thẳng lên. “Tửu lượng của em tốt thật…”

“Cũng tàm tạm!” Lăng Lăng đưa tay buộc lại tóc mình, cười nói: “Nếu mỗi ngày anh uống ít nhất năm chai liên tục trong một tháng có lẽ tửu lượng còn cao hơn em!”

Anh sững sờ nhìn Lăng Lăng, không nói gì nữa.

“Thầy Dương, với tư cách là sinh viên em dạy anh một điều: Tuyệt đối không được đắc tội với phụ nữ… Nhất là loại phụ nữ đặc biệt ghi thù như em!”

Dương Lam Hàng lại uống vài ngụm nước, ngồi bên cạnh Lăng Lăng, tay cố ý vô tình phủ lên bàn tay cô đang đặt trên rào chắn.

Vài cánh hoa cuối cùng lảo đảo rơi xuống từ cây anh đào, đáp lên vai anh, cô cầm một miếng cho vào miệng, vị ngọt nhè nhẹ.

Cô hỏi anh: “Nếu đã không thể chờ em, nếu lúc trước đã chọn chia tay, tại sao còn muốn đến đây? Bây giờ anh không còn thấy Nhật Bản rất xa, bốn năm rất dài nữa sao?”

“Khi đó, em kiên trì muốn ra nước ngoài, luôn miệng nói muốn tìm kiếm tự tin, bảo anh để em đi, để em theo đuổi cuộc sống mà em muốn, anh cứ tưởng em cũng giống như nhiều cô gái từ bỏ tình yêu để xuất ngoại khác, một lòng muốn thành công, theo đuổi ước mơ mà không biết quý trọng người yêu mình… Mãi đến một ngày, anh một mình ra khơi, ngồi trên boong tàu…”

Tay anh hơi siết chặt. “Hôm đó anh đọc thư em để lại cho anh… Anh bỗng nhiên hiểu ra rất nhiều điều. Em căn bản không phải loại con gái cầu danh trục lợi, giấc mơ lớn nhất của em chính là một gia đình yên ấm, một cuộc hôn nhân mãi mãi không tan vỡ.”

Lăng Lăng ngẩng đầu nhìn trời cao, một giọt nước mắt khẽ rơi trong đêm tối.

“Hôn nhân mãi mãi không tan vỡ”, cô thích cụm từ miêu tả đó.

“Về sau, có một chuyên gia tâm lý học nói anh biết: Trẻ em lớn lên trong gia đình chỉ có ba hoặc mẹ chia làm hai loại, một loại vô cùng e sợ hôn nhân, chúng không tin hôn nhân có thể kéo dài. Một loại khao khát hôn nhân, luôn muốn có một gia đình yên ấm để chúng có thể dựa vào, che mưa chắn gió. Mà em, hai loại khuynh hướng tâm lý tồn tại cùng lúc, em e sợ hôn nhân, đồng thời lại khao khát một gia đình đầm ấm…”

“…”

————–

(*) Nguyên bản chức danh đầy đủ của giáo sư Ikeda là 正教授 (tiếng Nhật: せいきょうじゅ – seikyouju) nghĩa là Full Professor (giáo sư), cao hơn một bậc so với giáo sư Katou vì ông chỉ mới là Associate Professor (phó giáo sư). Tuy nhiên trong xưng hô thì cả hai ông đều được gọi là “giáo sư”.
(**) Tên tiếng Anh là Umeda Sky Building – Floating Garden Observatory, một tòa nhà có 40 tầng trên mặt đất và 2 tầng hầm, cao 173m, là thắng cảnh nổi tiếng của Osaka. Đứng trên đài quan sát hình tròn ở đỉnh tòa nhà, bạn có thể quan sát toàn cảnh Osaka. Xem thêm tại đây. (Sao hồi nhỏ tới Osaka chơi mình không biết chỗ này? T_____T)

28 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 64

  1. lena says:

    :D thank ss , cú đêm quá :***

  2. Mỗi ngày vào trông ngóng giống như chờ bánh khi Mẹ đi chợ về í :)
    Cám ơn em nhiều

  3. Huong chu says:

    Mình cũng chờ huhu chap này hay quá thanks chủ nhà

  4. Tiểu Lục says:

    thank ss nhiều ạ

  5. candy says:

    mong 2 người mau mau được ở bên nhau.hay quá chị ui.cảm ơn chị nhìu ạ.

  6. Sa ひとり says:

    Em xin lỗi vì yêu cầu vô sỉ vào những ngày cuối năm nhưng mà ss ơi hoàn trước Tết đi ạ. ;_____________;

  7. Lizz says:

    có chap mới rồi, thanks bạn nhiều. Còn vài chap nữa là hết rồi, cố lên Dreamer.
    Bạn ơi cho mình post lại trên KST đc ko? Mình đã xin phép mà mãi ko thấy bạn trả lời. Sẽ ghi rõ nguồn, mong bạn đồg ý, mình cảm ơn ^^

    • DayDreamer says:

      Ah, sorry giờ mới reply bạn ^^ Bạn cứ post nhưng mà tốt nhất là chờ mình làm xong hết rồi post, ko phải vì khó khăn gì đâu, chẳng qua mình hay sửa linh tinh, nhiều khi dịch đến đây rồi mà thỉnh thoảng vẫn còn mở mấy chương đầu ra chỉnh chỉnh sửa sửa, nên chỉ sợ các bạn ở KTS “thiệt thòi” thôi :P Còn bạn muốn post từ giờ cũng được, ko sao cả :)

  8. nguyen says:

    Chap nàykéo dài , ko đến ko lùi, sốt ruột ghê.

    Cô này trả thù gian ác, đúng làcó ý đồ đen tối, đem anh uống cho say để …trấn tiếp đây mà.

  9. koytiny says:

    tks ss nhìu nhìu em hóng suốt a

  10. cun says:

    thanks hay quá

  11. ♥ Rynario ღღღ Bạch Linh ♥ says:

    tks ss nhìu nha

  12. boxuongdidong says:

    Mặc dù đã bổ não để đọc convert nhưng ngày nào em cũng lượn lờ qua web của chị để đc đọc những bản dịch của chị, để càng cảm nhận đc sâu sắc hơn tình yêu của Lam Hàng và Lăng Lăng. Ah em cũng rất thích mấy pic ở đầu mỗi chương của chị, vừa ý nghĩ, vừa sâu sắc. Nếu có thể thì khi dịch xong bộ này chị làm ebook chị nhé, em rất rất muốn lưu giữ một tác phẩm hay như thế này, để ít nhất vẫn có thể tin tưởng đc vào tình yêu :D.
    Cảm ơn chị nhiều lắm ạ :x

  13. Nga says:

    Là carefour ko phải là carrefour đúng ko bella ?

  14. rainbow_0289 says:

    bạn post giờ này thì đến bao giờ mới được bóc tem đây! thanks bạn nhìu nha

  15. ThanhYen says:

    Lai them mot chuong moi, ngay nao cung ra vo, thay thuong chu nha tet nhat ban ron van co gang dich truyen cho moi nguoi. Tks

  16. Nhocktq_94 says:

    Hjz chờ mà mỏi cả con mắt. Không biết bao giờ thì song hết bộ này đây. Chị ơi bao giờ thì song hết ạ.

  17. Thanh Hà says:

    thích quá thích quá, sắp đoàn viên rồi, sis thật quá đáng yêu :X :X :X

  18. ngocanh says:

    Cam on nhe!truyen rat hay!van phong edit rat muot ma, doc de chiu va thu hut. Cam on lan nua nhe!!

  19. […] 61 | Chương 62 | Chương 63 | Chương 64 | Chương […]

  20. […] 61 | Chương 62 | Chương 63 | Chương 64 | Chương […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s