Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 65

“Cho nên em kiên trì giữ tiêu chuẩn kén chồng của mình, luôn muốn tìm một người đàn ông bình thường. Em từ chối Trịnh Minh Hạo, chính vì em không muốn bản thân lặp lại bi kịch của mẹ… Vốn dĩ em lên kế hoạch chờ tốt nghiệp xong sẽ kết hôn với Uông Đào, sống một cuộc sống giản đơn bình thường, đáng tiếc… em lại gặp anh!

Là anh vẫn luôn động viên em phải tự tin, là anh không ngừng bảo em theo đuổi sự nghiệp học hành, ép em làm nghiên cứu khoa học… nên em mới lầm tưởng rằng đó là điều anh muốn!

Lăng Lăng, không phải đâu! Người anh thích là cô gái Bạch Lăng Lăng muốn cho tất cả sinh viên đều thi đậu, là Bạch Lăng Lăng thi tiếng Anh cấp bốn năm lần không đạt nhưng vẫn không nản chí, là Bạch Lăng Lăng có tiêu chuẩn kén chồng nghiêm khắc, đối với chuyện tình cảm thà thiếu còn hơn chọn bừa… Ở bên em, anh rất vui vẻ hạnh phúc, đó mới là điều anh muốn.”

Lăng Lăng kéo chặt chiếc áo khoác mỏng manh trên người, lắc đầu: “Anh sai rồi! Em rời đi, là vì em yêu anh, em không muốn anh lại vì em mà từ bỏ sự nghiệp của mình… Anh đã không làm em thất vọng, thanh niên kiệt xuất toàn quốc, học giả Trường Giang, viện trưởng Viện nghiên cứu vật liệu tiên tiến… Anh đã thực sự làm được!”

“Những thứ đó, có ý nghĩa sao?”

“Anh biết không…” Lăng Lăng tiếp tục nói: “Giáo sư Katou cực kỳ nể trọng anh! Người Nhật đặc biệt ích kỷ, bọn họ chỉ nể trọng kẻ ưu việt hơn mình…”

Dương Lam Hàng đột nhiên đứng thẳng: “Anh không cần sự nể trọng của ông ta! Người anh cần là em…”

Lăng Lăng cười nhìn anh: “Em cũng rất nể trọng anh!”

“Em…” Dương Lam Hàng nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đến trước mặt mình, Lăng Lăng mới nhìn rõ những tơ máu đỏ hồng trong mắt anh.

“Anh muốn hỏi em tại sao lúc trước lại không nói đúng không?”

Không đợi Dương Lam Hàng trả lời, cô đã tự khắc nói: “Nếu em nói, anh sẽ vì em mà từ bỏ càng nhiều hơn! Em không phải một đứa con gái thông minh, nhưng em yêu anh, em chỉ có thể ráng hết sức suy nghĩ cho anh, trả giá cho anh. Em cứ nghĩ nhất định có một ngày anh sẽ hiểu em, không ngờ… anh lại bỏ em.”

“Lăng Lăng… anh xin lỗi!”

“Em đã nói rồi, em không muốn nghe “xin lỗi”.” Lăng Lăng đứng trong bóng đêm âm u lạnh lẽo, nụ cười giao hòa giữa xinh đẹp dịu dàng và tối tăm ảm đạm, tựa như một đóa hoa loa kèn hoang dã nở trong thung lũng sâu, trắng nõn, thê lương. “Thực ra, kết quả hiện nay chính là cái em muốn – anh có được mọi thứ, danh lợi song thu.”

“Nhưng anh đã đánh mất em!”

Lăng Lăng giãy khỏi tay anh, mỉm cười nhìn lên bầu trời. “Khuya lắm rồi, em đưa anh về khách sạn nhé!”

Lăng Lăng vẫn không muốn nói anh biết: Anh không đánh mất cô, bởi vì trái tim cô vẫn ở lại đại học T, chưa bao giờ mang đi.

Có người nói cô đã làm đúng, cũng có người nói cô làm sai, bình luận của người khác đại biểu cho quan niệm sống của họ.

Trong lòng Lăng Lăng, cô chưa bao giờ nghĩ mình làm sai.

Cho dù có cơ hội làm lại một lần nữa, cô vẫn lựa chọn như thế!

Bởi quá khứ là một mạch logic, đúng hay sai, chỉ cần nhìn xem hôm nay anh có được những gì, mất đi những gì là có thể biết được.

Tình yêu chân chính, cần phải chịu được thử thách.

Tình yêu không vượt qua được thử thách, sớm muộn gì cũng sẽ suy tàn!

****************

Thấy sắc mặt Dương Lam Hàng không tốt lắm, Lăng Lăng không đành lòng dẫn anh đi tàu điện xa xôi, bèn quyết định chơi sang một lần, đi taxi về.

Lên xe xong, Lăng Lăng vừa nói muốn đến khách sạn JICA, lái xe liền không ngừng nhìn họ từ trong kính chiếu hậu, tiến hành nghiên cứu họ một cách kỹ lưỡng. Không biết là do hiếm khi thấy một cô gái văn nhã đi dìu một người đàn ông say rượu đến khách sạn, hay là do phong thái trên người Dương Lam Hàng rất chói mắt.

“Có vấn đề gì sao?” Lăng Lăng hỏi.

Lái xe nhận ra bản thân đã thất lễ, vội nói: “Không phải, tôi cảm thấy hai người không giống một cặp tình nhân.”

Họ không giống ư?

Lăng Lăng quay mặt nhìn Dương Lam Hàng ngồi phía bên kia, anh đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ánh sáng ảm đạm càng làm tôn lên vẻ buồn bã trên mặt anh.

Cô lại cúi đầu nhìn khoảng cách có thể chứa thêm một người giữa họ, hiểu ra ý của người lái xe, bèn cười cười trả lời: “Anh ấy là thầy giáo của tôi.”

Thấy vẻ mặt của lái xe cứ như bị hù dọa, Lăng Lăng cũng không giải thích gì nhiều, nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ.

Chỉ là cô thì nhìn bên này, còn anh nhìn bên kia, tầm mắt không giao nhau…

Cô rất hy vọng xe cứ đi như vậy, không cần đến đích, nhưng xe vẫn chạy bon bon trên đường, khách sạn ngày càng gần.

Giờ phút chia tay sắp đến, Lăng Lăng bỗng nhiên có cảm giác không nỡ chia lìa, nên đã không nhịn được mà cất lời: “Một năm vừa qua, anh sống tốt chứ?”

Dương Lam Hàng không trả lời.

Lăng Lăng quay đầu nhìn về phía Dương Lam Hàng, mới phát hiện anh đang nhắm mắt, hàng mi dài che phủ đôi mắt mơ hồ, hệt như khuôn mặt ngủ say yên bình của anh vào một buổi sáng sớm trong ký ức.

Đoán chừng cồn rượu cùng sự mỏi mệt đã khiến anh không thể chống cự được nữa mà ngủ gục.

“Chú lái xe, chạy chậm một chút, để anh ấy nghỉ một lát.”

“Không thành vấn đề!” Người lái xe cười hiểu ý, nói: “Quan tâm chu đáo như vậy, nhất định cô rất thích anh ta!”

Lăng Lăng bắt gặp lông mi Dương Lam Hàng khẽ rung động, không có mở mắt, dường như ngủ rất sâu.

Nước mắt cô rốt cuộc không thể kìm được nữa, từng giọt thấm ướt vạt áo trước ngực.

“Đúng vậy, rất thích! Thích đến nỗi bị anh ấy làm tổn thương đến mức sẹo chằng chịt, nhưng vẫn trồng một chậu hoa nhài bên cửa sổ, chỉ sợ mình sẽ quên mùi hương của anh… Thích đến nỗi dù có khó khăn vất vả đều phải cố gắng bắt bản thân làm hoàn hảo mọi việc, chỉ hy vọng đến một ngày khi đứng trước mặt anh lần nữa, anh sẽ vì tôi mà rung động… trở về bên cạnh tôi… Thích đến mức mỗi ngày đều tự lừa mình hết lần này đến lần khác… chỉ cần anh sống thật tốt, tôi cũng rất vui vẻ…”

*********************

Rốt cuộc vẫn đi đến cuối đường, xe dừng trước cửa khách sạn.

Lăng Lăng nhẹ nhàng lay tỉnh Dương Lam Hàng, nói với anh: “Đến khách sạn rồi, đi lên rồi ngủ tiếp.”

Anh mở mắt ra, trong mắt thấm đẫm một màu đỏ quạch.

Nhìn anh trong bộ dạng này, Lăng Lăng càng thêm hối hận về sự tùy hứng của mình, hỏi một cách áy náy: “Khó chịu lắm à?”

Dương Lam Hàng lắc đầu, đẩy cửa bước xuống xe. Tuy anh có thể đi, nhưng bước chân hơi loạng choạng, Lăng Lăng vội vàng chạy lên đỡ lấy anh, đưa anh đến tận cửa phòng.

“Thầy Dương, anh nghỉ đi! Sáng mai em tới đón anh đến lab.” Lòng cô chùng xuống, ngôn ngữ cũng vì cảm xúc nặng nề mà có vẻ hơi xa cách.

Dương Lam Hàng mở cửa, bật đèn, gọi cô lại: “Không vào ngồi một chút sao?”

Lăng Lăng lưỡng lự trong giây lát, lắc lắc đầu: “Không đâu, nhất định anh rất mệt, em không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa.”

Ai ngờ cô vừa xoay người lại, Dương Lam Hàng đột nhiên ôm chầm lấy cô từ đằng sau, kéo cô vào phòng anh, ôm cô vào lòng hôn say đắm…

Vẫn là phong cách của anh, bùng nổ mà chẳng hề có chút dấu hiệu báo trước nào.

Một tay anh ôm cứng eo cô, một tay mạnh mẽ giữ chặt lấy gáy cô, đôi môi cuồng nhiệt ngậm lấy cánh môi mềm mại của cô, miên man giày vò, còn đầu lưỡi thừa dịp Lăng Lăng kêu lên liền nhanh chóng xâm nhập, càn rỡ thăm dò.

Hơi thở còn vương mùi rượi sake, khiến người cô say sưa, cũng chuốc say luôn cả linh hồn cô…

Đôi tay chống cự của Lăng Lăng mất đi sức lực, buông xuống bên người.

Chờ đến khi cô hoàn hồn từ một trận hôn mãnh liệt ý loạn tình mê, người không hiểu sao đã bị kéo đến bên giường, đẩy ngã lên đó.

Đôi tay lành lạnh vừa vuốt ve thân thể cô, vừa xé rách áo cô.

Bộ Âu phục bằng tơ tằm nguyên chất cô cố ý mang từ Trung Quốc sang, cứ thế bị xé nát trong tay anh.

Tất nhiên, bây giờ không phải lúc than khóc cho bộ đồ xinh đẹp của cô, việc cấp bách là phải ngăn cản gã thầy hướng dẫn tiến sĩ sắp biến thành tội phạm *** này.

“Anh định làm gì? Xâm-hại-tình-dục à?!” Cô cứ tưởng loại người như Dương Lam Hàng tuyệt đối sẽ không dùng sức mạnh, xem ra, cô đã lầm rồi!

“Em cũng có thể xem như nối lại tình xưa!” Anh nhẹ nhàng trả lời.

“Anh nằm mơ đi!” Trái tim cô chợt bồi hồi rung động.

Anh nở nụ cười, ghé vào bên tai cô nhỏ giọng nói: “Anh xem em hôm nay có thể mạnh miệng đến bao giờ…”

Dương Lam Hàng lại cởi quần cô, Lăng Lăng còn chưa kịp giãy dụa, hai tay đã bị anh kẹp cứng, hơn nữa còn bị anh dùng một tay đè chặt trên đỉnh đầu. Ngay sau đó, anh vươn tay còn lại, dùng sức kéo áo ngực cô xuống…

Khi cơ thể nửa trần trụi của cô lộ ra cao ngất không hề che giấu trước mặt anh, Lăng Lăng rõ ràng cảm nhận được hơi thở sâu của anh, khi anh cúi đầu ngậm lấy bầu ngực đứng thẳng của cô, thân thể cô liền nảy sinh phản ứng mãnh liệt khác thường…

Bị người đàn ông mình yêu say đắm xâm phạm mạnh mẽ như thế, bị người đàn ông mình hằng nhung nhớ hôn lên cơ thể bán lõa của mình một cách điên cuồng.

Loại cảm giác này…

Khụ khụ!

Không nói cũng biết, đừng nhắc thì hơn!

“Anh…” Lăng Lăng ngừng một lúc, tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không biết phải làm sao. “Làm sao anh tới Nhật mới có một ngày mà đã học tính biến thái của đàn ông Nhật vậy hả?”

“Chẳng phải ngay ngày đầu tiên trông thấy anh em đã biết anh biến thái à!?”

Cũng đúng!

Chuyện quan trọng như thế, sao cô lại chóng quên mất chứ!

“Anh có thể chú ý đến thân phận của mình chút được không, đừng khiến người Trung Quốc mất mặt, em cũng không muốn sáng mai tòa án Nhật Bản lại xét xử một vụ cưỡng dâm.”

Anh cúi đầu hôn lên môi cô, cười hết sức gian manh: “Lăng Lăng, anh có chuyện cười này muốn kể em nghe.”

Lăng Lăng ngạc nhiên, nhìn anh ngơ ngác.

Lúc này mà anh còn có hứng kể chuyện cười ư?

“Anh tự nhận mình không ngốc, anh cũng không phải kẻ lười biếng, nên… em nghĩ rằng anh có khả năng trước khi đến Nhật Bản mà không học một chút tiếng Nhật sao?” Sau đó, anh dùng tiếng Nhật với phát âm khá chuẩn nói với cô: “Anh không muốn nói tiếng Nhật, không có nghĩa anh không biết nói!”

Đây đúng là chuyện cười hài hước nhất Lăng Lăng từng được nghe từ khi sinh ra tới giờ, cô quả thật có thể dùng câu chuyện tiếu lâm này cười nhạo chính mình cả đời!

Ngu si cũng nên có giới hạn. Cớ sao cô có thể ngu si tới nước này.

Làm sao cô lại không lường trước được anh biết tiếng Nhật?! Thời nay, ngay cả du khách đi tour tới Nhật còn nói được vài câu tiếng Nhật thường dùng đơn giản nhất, một kẻ biến thái có văn hóa như anh làm sao có thể không học qua chứ?!

Tổ chức bỏ ra mấy trăm ngàn đi nuôi một kẻ đầu óc không phát triển như cô để làm gì? Thật lãng phí tài sản quốc gia mà!

Lăng Lăng vừa tự trách, vừa cố gắng nhớ lại những lời mình đã nói, nói với Yoshino cái gì, nói với Mie cái gì?

Đừng nói anh đều nghe thấy hết nha!

Cô âm thầm cầu nguyện Dương Lam Hàng chỉ biết chút tiếng Nhật đơn giản, không phải mỗi câu đều có thể hiểu tường tận thông suốt.

Dương Lam Hàng làm ra vẻ gió thoảng mây trôi nói cô hay: “Còn một chuyện nữa, anh quên nói với em: Hồi anh học đại học, đã từng đến đại học Tokyo làm sinh viên trao đổi trong một năm.”

“Anh…” Hai má đỏ ửng của Lăng Lăng bị sung huyết trầm trọng, cố giả bộ trấn tĩnh cười khan hai tiếng: “Thầy Dương, một năm không gặp, anh càng trở nên có khiếu hài hước đó.”

“Chủ yếu là có người thực sự rất mắc cười!”

Thực sự quá mất mặt, cô xin lỗi tổ quốc, xin lỗi nhân dân, càng xin lỗi Đảng-cộng-sản Trung Quốc đã nuôi dạy cô nên người.

May mà ban nãy Dương Lam Hàng ngủ trên xe taxi, nếu không cả đời này cô không ngóc đầu làm người nổi.

Khi Lăng Lăng đang âm thầm hạnh phúc vì trong cái rủi có cái may, Dương Lam Hàng dùng một giọng êm nhẹ như hát nói bằng tiếng Nhật: “Đúng vậy, rất thích! Thích đến nỗi bị anh ấy làm tổn thương đến mức sẹo chằng chịt, nhưng vẫn trồng một chậu hoa nhài bên cửa sổ, chỉ sợ mình sẽ quên mùi hương của anh… Thích đến nỗi dù có khó khăn vất vả vẫn phải cố gắng làm hoàn hảo mọi việc, chỉ hy vọng đến một ngày khi đứng trước mặt anh lần nữa, anh sẽ vì tôi mà rung động… trở về bên cạnh tôi… Thích đến độ mỗi ngày đều tự lừa mình hết lần này đến lần khác… chỉ cần anh sống thật tốt, tôi cũng rất vui vẻ…”

Cho cô chết đứng luôn!

Thảm rồi nha!

Nhưng càng thảm hơn là – cô đang bị tên đàn ông đáng ghét nhất thế giới đè dưới thân, ngay cả cơ hội tìm chết cũng không có!

Lăng Lăng đang nỗ lực ngẫm nghĩ nên nói cái gì hòng phá vỡ không khí xấu hổ, giữ gìn mặt mũi, thì Dương Lam Hàng lại đang bận rộn giúp cô cởi quần áo, nhanh như chớp cởi bỏ gọn gàng sạch sẽ mọi món đồ trên người cô…

Chờ đến khi cô cảm thấy có luồng khí lạnh đánh úp tới, mới đột ngột nhớ ra cảnh ngộ của bản thân.

Giật mình một cái thì đã bị anh cởi đến một-mảnh-cũng-không-còn. Ánh mắt mơ màng của anh đã chỉ ra “số mệnh” chạy trời không khỏi nắng của cô!

Nhân lúc Dương Lam Hàng đứng lên kéo rèm cửa, Lăng Lăng theo phản xạ có điều kiện muốn chạy trốn, vội vàng bò xuống giường.

Vừa chạy đến cửa… lập tức dừng lại! Cô ngu thật, nhưng không ngu đến mức chạy ra khỏi cửa!

Quay đầu nhìn lại Dương Lam Hàng, anh cố tình cầm quần áo lắc lắc trước mặt cô, ném ở đầu giường. Sau đó điều chỉnh thành một thế ngồi vô cùng hưởng thụ, một tay chống lên giường, tay kia kéo kéo cà vạt, mỉm cười với cô, nói: “Nếu em khăng khăng phải đi, anh cũng không bắt em ở lại. Cứ tự nhiên nhé!”

“Anh… Tại sao anh lại muốn dùng thủ đoạn cực đoạn đến vậy? Anh muốn em tha thứ cho anh nhưng lại chẳng thể kiên nhẫn lấy một chút!”

“Cái anh có nhiều nhất chính là kiên nhẫn, vốn định dùng thời gian ba tháng theo đuổi em lần nữa, nhưng… hôm nay em không nên bắt anh uống nhiều rượu như thế, em không biết đàn ông sau khi uống rượu sẽ làm loạn sao?”

Tại sao nghe ra giống như là lỗi của cô vậy?

Lăng Lăng đang định phản bác, chợt thấy vẻ mặt thích thú ngang nhiên của anh, cúi đầu nhìn lại da thịt trắng như tuyết của mình, mặt y như lửa đốt, thực sự không biết che đâu cho tốt!

Lăng Lăng không nói được lời nào, lại nghĩ lúc này Nhật Bản sao không có động đất đi, để cô tìm cái lỗ nẻ nào đó chui vô cho rồi!

Ai da!

Nếu sớm biết trên thế giới vẫn còn những ông thầy hướng dẫn tiến sĩ gian trá vô sỉ như vậy, nếu sớm biết cô sẽ gặp phải một tên thầy giáo khiến cô xấu hổ không nói nên lời thế này, cô chả thèm học tiểu học luôn, thà làm kẻ mù chữ còn hơn!

Lúc ngẩng đầu nhìn lại anh, Dương Lam Hàng đang nhàn nhã mở nút, thong thả cởi quần áo.

Sau khi kinh sợ, cô liền tỉnh táo lại.

Nếu đã ***, hà tất phải giả vờ giả vịt, dù sao cũng không phải chưa từng bị nhìn qua, dù sao cái nên xảy ra nếu hôm nay không xảy ra, ngày mai không xảy ra, thì ngày kia cũng sẽ xảy ra!

Môi anh nhếch lên thành nét cười như có như không…

Vì thế cô đành đứng tựa vào cửa, nhìn Dương Lam Hàng cởi quần áo.

Áo sơ-mi màu xám nhạt cởi ra từ trên người anh, những đường cong sắc sảo cân xứng hiện ra trước mắt cô.

Lăng Lăng bỗng nhiên thất thần, bất tri bất giác nhớ lại một đêm nọ, sau khi kết thúc một lần triền miên, anh nằm bên người cô… Lưng anh đặc biệt có phom, cơ bắp săn chắc cùng những giọt mồ hôi li ti ánh lên màu mạch nha bóng loáng gợi cảm dưới ngọn đèn ấm áp. Cô quyến luyến chạm vào lưng anh, làn da anh thật đẹp, mịn màng lại nhẵn bóng…

Khiến cô có chút hoài niệm…

Không biết từ khi nào, Dương Lam Hàng đã bước đến cạnh cô, da thịt mang theo chút mát lạnh ép chặt lên ngực cô…

Một dòng điện cao áp từ ngực truyền đi khắp toàn thân.

Cô khẽ thở gấp một tiếng, nhìn anh, trong mắt lấp lánh vẻ mơ màng động tình, đôi môi đỏ mọng vừa bị hôn đến bầm máu càng thêm mê người. Anh cúi đầu hôn cô, không cuồng dại như ban đầu, đôi môi dịu dàng, nhẹ nhàng chậm rãi dung nạp cô, che chở cho cô.

Bàn tay anh di chuyển khắp người cô, men theo từng bộ phận anh quen thuộc, từ từ dời qua hai má, vành tai, chiếc cổ nhỏ, rồi đến ngực…

Anh mỗi lần đều như thế, mặc dù trong tình huống cưỡng đoạt, vẫn khiến người ta cảm thấy không phải nhu cầu sinh lý, không phải phát tiết dục vọng, mà là một loại khát vọng hòa quyện giữa yêu và dục.

Vì vậy, trong sự âu yếm của anh, thân thể Lăng Lăng không cách nào kháng cự được nữa, vì anh mà rùng mình, run rẩy.

Thân thể cô thực sự thành thật hơn miệng cô rất nhiều, mau chóng nóng bỏng vì anh, khát vọng anh.

Mỗi một vị trí ngón tay anh lướt qua, đều trở nên tràn ngập chờ mong…

Cảm giác được sự thần phục của cô, Dương Lam Hàng trực tiếp bế cô lên, đặt trên giường…

Anh thong thả vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của cô, di chuyển xuống từng chút, lại chậm rãi men theo lắc chân, bắp chân, đùi, khẽ mơn trớn nơi mẫn cảm nhất của cô…

“Không cần…” Không đợi Lăng Lăng tránh né, Dương Lam Hàng liền đè giữ thân thể cô, cánh tay ôm chặt lấy eo cô, dùng hai chân tách ra đôi chân khép chặt của cô, cấp tốc đẩy vào.

“A!”

“…”

Thần kinh nhạy cảm bị kích thích đột ngột bỗng trở nên hơi tê dại, khoái cảm đã lâu không gặp truyền khắp toàn thân…

Lăng Lăng không kìm được rên rỉ thành tiếng, cái gì cũng không nghĩ được nữa, ôm chặt lấy cơ thể chuyển động nhịp nhàng của anh…

Khóe miệng anh cong lên thành một nụ cười mờ ám: “Vẫn là cơ thể em tương đối trung thực hơn.”

Lăng Lăng quay mặt đi, không dám nhìn anh.

Nhưng lại có thể bắt gặp chiếc lắc rung động thật nhanh, kịch liệt trên mắt cá chân, hệt như trong giấc mơ cũ còn rõ nét như mới hôm qua.

Từng ngỡ rằng triền miên mây mưa thuở ban đầu là đẹp đẽ nhất.

Từng ngỡ rằng sự lãng mạn do anh tạo dựng đêm ấy đã đạt đến đỉnh cao của yêu và dục.

Từng ngỡ rằng sự vĩnh biệt trước khi chia lìa là một lần cuồng nhiệt nhất.

Nào ngờ, chân chính khiến người ta thất hồn lạc phách lại là lúc trùng phùng sau những ngày phân ly đằng đẵng, là lúc tái hợp sau chia tay, tình xưa nối lại…

Anh tiến vào càng sâu, nhưng vẫn không khỏa lấp được sự trống rỗng trong nỗi nhớ nhung của Lăng Lăng, dường như vẫn không thể chiếm hữu toàn bộ cô…

38 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 65

  1. Phuonganh70 says:

    Giat tem, mong hoi hom qua den gio

  2. Bạch Hồ says:

    Hehe cho em xin cai phong bi. An may khong ngo len lai co thiet :)

  3. duongle says:

    thanks ban nhieu.

  4. LyTran says:

    aaaaaaaaaaaaaaaaa!cảm ơn chị nhiều!!!!
    kakakakaka!!!!

  5. ♥ Rynario ღღღ Bạch Linh ♥ says:

    ôi….ss ơi…….iu ss quá cơ………..

  6. candy says:

    hay wa.rất ngọt ngào.cảm ơn chị nhiều a.>.<

  7. Tiểu Cá Mắm says:

    Khục khục mới vào chương này đã thấy chuyện tế nhị rồi :”>
    Thanks sis ạ ^0^

  8. boxuongdidong says:

    aaaa, hôm nay chị tung hàng sớm, vừa vào nhà chị đã thấy chương 65 rồi *sung sướng*. Chương này hot gần bỏng mắt =)). Thanks chị nhiều nhiều :x

  9. yongieladie says:

    chương này phải nói là “hot” chịu hk nổi khụ khụ. tốt nhất là có em bé lun đi Hàng ca nhở *cười gian tà*

  10. koytiny says:

    ai ya hay quá tks ss nha

  11. Nhocktq_94 says:

    Nhìn họ hạnh phúc mình cũng thấy vui. Không biết là còn biến cố nào không nữa

  12. thanhyen says:

    he he, vua coi vua mim cuoi. chuong nay ngot ngao qua, guong vo lai lanh, minh thich cach hanh xu cua Lang Lang trong moi viec.

  13. leephii says:

    Cảm ơn bạn rất nhiều. Không ngờ vẫn còn được đọc tiếp truyện này, trược đây đã từng được đọc ở 2 blog khác nhau, nhưng chỉ được 1 vài chương mà thôi.
    Từng câu, từng chữ của câu chuyện như len vào tận trong tim của mình, bồi hồi, rung động, sâu lắng ….
    Một lần nữa cảm ơn bạn rất nhiều, trước đây không có dịp “com” cho bạn vì đọc bằng điện thoại. Chúc bạn và gia đình một năm mới sức khỏe, hạnh phúc và an khang thịnh vượng.

  14. fubeo says:

    đọc chương này e chợt nhớ đến câu ” tiểu biệt thắng tân hôn” :”>
    ths ss

  15. phương lan says:

    Cảm ơn bạn nhiều nhiều!!!!!!

  16. rainbow_0289 says:

    hay quá! thank bạn nhìu

  17. “Anh không muốn nói tiếng Nhật, không có nghĩa anh sẽ không nói”
    chị ơi, em nghĩ cái “sẽ không” kia là “không biết”, vì đều là “不会” nên dễ gây hiểu nhầm chăng :D
    cái từ “bầm máu” nghe kịch liệt thế :”>

    • DayDreamer says:

      uh, từ gốc là “sung huyết” đó, là bầm máu chứ chi nữa. Anh Hàng hun kịch liệt vậy còn gì. Em bị hun như vậy chưa? :P Có thật đới :”) *tự thú*

      Ok, chị sẽ sửa lại là “không biết” cho dễ hiểu :D Xia Xìa! :*

  18. kynney says:

    “…
    Từng ngỡ rằng triền miên mây mưa thuở ban đầu là đẹp đẽ nhất.
    Từng ngỡ rằng sự lãng mạn do anh tạo dựng đêm ấy đã đạt đến đỉnh cao của yêu và dục.
    Từng ngỡ rằng sự vĩnh biệt trước khi chia lìa là một lần cuồng nhiệt nhất.
    …”

    Bởi vì có trải qua cách biệt, chia ly mới thấm hơn cái gì gọi là ưu thương, khắc khoải. Có vạn dặm xa xôi mới cồn cào hơn nỗi nhớ. Tái hợp trong yêu cùng giận khiến từng dây thần kinh cảm xúc dậy sóng tuôn trào, hanh phúc như thế nào là đủ?


    Tớ hoàn toàn bị “khả năng nắm bắt tình huống” của DLH đánh gục. Tớ luôn thích cách anh hiểu và yêu Lăng Lăng: chân thành, tinh tế, sâu sắc. Hôm nay lại cảm phục hơn rất nhiều vì “hành động trở về” thẳng thắn, dứt khoát, không khoan nhượng của anh. Đã nắm bắt được tình cảm và suy nghĩ của đối phương, sao phải kiên trì nhẫn nại thêm dẫu chỉ một ngày? Thời gian là không chờ đợi, tình yêu là điều kỳ diệu, hạnh phúc rõ ràng, ấm áp trong lòng bàn tay… Vậy thì Những-Người-Yêu-Nhau Hãy-Trở-Về-Bên-Nhau!

    • DayDreamer says:

      Yup! Mình thích anh Hàng ở chương này rất nhiều, rất gian trá, chỉ cần 1 ngày là túm chị lại lun ;)) Vì 2 người vẫn luôn yêu nhau nên ko cần quá nhiều giải thích dài dòng, 2 chương là đi thẳng lên giường lun, hihi :P

      • kynney says:

        ừa, có khi phải đổi từ “thích” bằng từ “si mê” mới chuẩn :p. Anh Hàng đích thực là của quý, hiếm có khó tìm :D. Hôm nay có chap mới ko Rainbow?

      • ニュン says:

        Chị nói câu cuối chí lí nhở
        E phục chị thật đấy

  19. Tiểu Lục says:

    cuối cùng cũng quay lại với nhau rồi, em mừng rơi nước mắt. thank ss nhiều ạ

  20. nguyen says:

    Buồn cười phi vụ giảvờ ko biết tiế.ng Nhật của chàng. Gặp tầm cỡ chàng này thật khó xử lý, hehe.
    Mình chết mê vì chàng này, nhưng ko biết ở ngoài đời lấy đâu ra anh chàng vừa tài ba, xuất chúng, vừa chung tình như vậy. Sức chịu đựng của đàn ông có hạn, dễ gì vượt qua năm tháng xa cách như vậy mà họ ko laovàonhững cám dỗ quanh mình cơ chứ?

  21. MXM says:

    Ôi, ngọt ngào quá! Sáng ra đọc chương này xong ko làm việc được luôn hihi

  22. Chi says:

    So sweet ….thanks

  23. phongxa says:

    ngọt quá! thanks ss nhìu!!

  24. thuyvu says:

    Để dành đọc 1 lúc 5ch quá đã luôn … chủ nhà vất vả rồi, thanks nàng nhìu nhìu ^.^

  25. Kyukyu says:

    ss oi,e doc den chuong nay rui van nghi Lang Lang yeu Duong Lam Hang la dung co ma tai sao tac gia lai dat ten la trao lam ty cho a??? Hjhj. E thik cach edit cua ss lem.hj. E mog dc doc nhieu tr ss dich. Iu ss nhiu!!!

  26. Nhocktq_94 says:

    Bao giờ thì hết bộ này đây. Còn có 5 chương nữa thôi

  27. ♥ Rynario ღღღ Bạch Linh ♥ says:

    Uhm….ss ơi…e thjk tr này wá…

    E mần bản cv 4 lần rồi, đọc thêm mấy bản edit of nhìu nhà ( tuy là chỉ đc khúc đầu)… Bi h đến nhà ss…mà vẫn ko chán…
    E ở bên nhà phonglinhcoc ấy ss, đến bao h hoàn tr này, ss cho e làm ebook đc ko.tại e thấy chỉ còn cở 5 chương nữa là xog. Vs e rất mún đc chia sẻ tr này vs nhìu ng, vì e rất thjk tác giả.tks ss nhìu nha

  28. My nhan says:

    Đoc đên ch nay mơi biet Dương lam hàng cầm thú ko kém An dĩ phong . Anh Hàng nay thjch gjả nai ghê

  29. […] Chương 61 | Chương 62 | Chương 63 | Chương 64 | Chương 65 […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s