Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 68

Chuyển hai lần máy bay, lục phủ ngũ tạng đều nôn sạch sẽ, hơn bốn giờ chiều Lăng Lăng rốt cuộc cũng đến được thành phố A!

Nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc, cảm giác thân thiết cùng cảm động chưa từng có khiến cô những muốn chạy đến ôm lấy từng người!

Cơn gió quen thuộc, vầng mây quen thuộc, tất cả đều tốt đẹp mà không cần bất kỳ lý do nào!

Để lần gặp nhau này thêm phần lãng mạn, Lăng Lăng không gọi điện cho Dương Lam Hàng, mà đi đến một hàng net gần trường.

Mở QQ, nhập proxy server, tiếng đăng nhập QQ quen thuộc, âm báo tin nhắn quen thuộc, cùng với ava đầu hói nhỏ không thể quen thuộc hơn được nữa không ngừng chớp sáng.

Cô hạnh phúc click chuột mở ra.

“Em có đó không?” là tin nhắn offline anh gửi một tiếng trước.

Sự cảm động đã lâu không thấy dâng lên trong lòng, Lăng Lăng ngẩn ngơ nhìn màn hình máy tính thật lâu rồi mới run run đánh chữ: “Em đến rồi.”

Ava của anh lắc lư càng nhanh: “Anh vừa gọi điện cho em, di động em tắt máy, điện thoại nhà thì không ai bắt.”

“Di động em hết pin!” Nhằm mang đến cho anh một niềm vui bất ngờ, Lăng Lăng không nói anh biết trên máy bay không thể mở máy.

“Em không ở nhà à?”

“Vâng. Anh đang ở nhà trọ hả?”

“Ừ. Em ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa. Anh thì sao? Lại gọi đồ ăn ngoài à?”

“Lát nữa anh sẽ đi ăn, trưởng cục thuế tỉnh L đến đây họp, đúng lúc mẹ anh đang định mở khu mua sắm liên hợp ở thành phố D nên mời ông ấy ăn cơm.”

“Vậy à!” Cuộc sống thảnh thơi ba tháng vừa rồi khiến Lăng Lăng gần như quên mất thời gian của Dương Lam Hàng quý báu dường nào. Anh luôn có những chuyện bận rộn chưa xong, công việc làm không hết.

Có lẽ, anh bận đến nỗi ngay cả thời gian nhớ cô cũng không có.

Lăng Lăng đương không biết nên nói gì thì một tin nhắn của anh đã gửi tới: “Em nhớ anh không? Anh nhớ em lắm, anh tình nguyện đem mọi thứ của mình đánh đổi để được ôm em lúc này…”

Nét cười lập tức hiện lên trên mặt cô: “Cái gì cũng tình nguyện sao?”

Anh đáp: “Cái gì cũng tình nguyện!”

“Em có công chuyện chút, anh chờ em nhé!”

“Được!”

Lăng Lăng thu hết tốc độ chạy đến cửa nhà anh, còn không kịp thở đã cúi đầu nhanh chóng nhấn hai lần chuông cửa.

“Ai đấy?”

“Lầu dưới.” Lăng Lăng thuận miệng nói.

“Chờ chút!” Cửa mở, anh vừa hỏi: “Có chuyện gì không?”

Lăng Lăng đã vọt đến ôm chầm lấy anh thật chặt.

“Cô…” Dương Lam Hàng vội vàng gỡ cánh tay Lăng Lăng đang ôm lấy anh, đẩy cô ra một khoảng cách nhất định, thái độ đề phòng cấp bách này hiển nhiên là vì coi cô thành người phụ nữ khác.

Tuy vậy, khi anh nhìn thấy gương mặt cô, kinh hãi biến thành choáng váng, ánh mắt vốn luôn thâm sâu ngây ra mất hơn hai mươi giây mới lấy lại chút thần thái, thể hiện tư duy đã quay về với thực tại.

Được nhìn cảnh thiên tài biến thành kẻ ngốc thật không uổng phí hai tấm vé máy bay nguyên giá của cô!

“Đừng nói anh quên mất em là ai nhanh đến vậy chứ?”

“Lăng Lăng!!!” Xem ra anh vẫn chưa quên.

“Nghe nói anh muốn ôm em, em cố ý quay về cho anh ôm một lát! Anh phải dùng tự do nửa đời còn lại đổi lấy…”

Không đợi cô nói xong, Dương Lam Hàng ôm lấy cô, quay thật nhiều vòng trong phòng, quay đến khi hai người đều hoa mắt, ngã lên ghế sô-pha hôn nhau cuồng nhiệt…

Hôn đến khi sắp ngạt thở, Dương Lam Hàng mởi thả cô ra, quyến luyến vuốt ve hai má cô. “Anh yêu em!”

Nếu hạnh phúc là nước, Lăng Lăng nhất định bị chết chìm…

Nếu hạnh phúc là lửa, Lăng Lăng đã hóa thành tro tàn…

“Em cũng yêu anh!” Cô ôm vai anh, nhanh chóng kể lại kế hoạch mình đã suy nghĩ rất nhiều lần ở sân bay: “Em chỉ có không đến một tháng, cuối tháng phải về đại sứ quán Nhật Bản nộp báo cáo nghiên cứu sinh… Ngày mai anh đưa em về nhà gặp mẹ em, sau đó tranh thủ thời gian chuẩn bị kết hôn.”

“Kết hôn?!”

“Anh có ý kiến gì sao? Có ý kiến cũng vô ích, em đã quyết định rồi!”

“Không có ý kiến!” Anh kiên định lắc đầu. “Không có ý kiến! Nhưng em không nghĩ cái việc cầu hôn này phải do anh làm sao?”

“Lần sau đi!”

Bắt gặp ánh mắt giết người của anh, Lăng Lăng lảng nhanh sang chuyện khác: “Ai da! Đói chết mất, có gì ăn không?”

“Vừa hay anh phải đi ra ngoài ăn, cùng nhau đi đi.”

“Không cần đâu!” Lăng Lăng sợ nhất chính là loại tình huống mà mỗi câu nói đều ngầm chứa huyền cơ như thế này, đoán tới đoán lui mệt cả người.

“Làm một người phụ nữ có thể đối mặt với tất cả không phải chỉ dựa vào cái miệng!” Dương Lam Hàng căn bản không quan tâm đến sự phản kháng của cô, kéo cô khỏi sô-pha. “Đi thôi, sắp kết hôn rồi, sau này em cần phải làm quen với những tình huống kiểu này.”

“Nhưng mà bộ dạng em như vầy…” Cô chỉ chỉ áo T-shirt cùng quần jeans trên người mình. “Có thể gặp người sao.”

“Lát nữa đi ngang qua trung tâm thương mại chọn đại một bộ đồ là được, em không trang điểm đã đẹp lắm rồi.”

“Tại sao nhất định phải đi? Em ở nhà chờ anh không được à?” Lăng Lăng bám lấy khung cửa liều mạng giãy dụa.

“Bởi vì anh không nỡ để em rời khỏi tầm mắt anh…”

Lăng Lăng lập tức quên mất phản kháng, ngoan ngoãn để anh kéo ra khỏi nhà.

Vì thế, suốt dọc đường cô đều khinh bỉ chính mình: Thật xấu hổ, mới một câu liền bị dỗ ngọt đến mê man!

*****************

Sau khi Dương Lam Hàng dẫn cô đến trung tâm thương mại mua bộ quần áo mới, lái xe chở cô tới một câu lạc bộ tư nhân cách xa nội thành.

Câu lạc bộ tư nhân này không xa hoa lộng lẫy khoa trương, cũng không có quán bar sàn nhảy hỗn tạp, có chăng khắp nơi đều là những gian phòng tao nhã mang phong cách cổ điển.

Lăng Lăng cúi đầu chậm rãi bước về trước, bắt gặp dáng vẻ luống cuống của mình qua mặt sàn lát đá cẩm thạch trắng xanh.

Cô không biết mẹ Dương Lam Hàng nhìn thấy cô sẽ nói gì, không biết cái người cục trưởng gì đó liệu có phật lòng khi cô xuất hiện ngoài ý muốn.

Điều duy nhất cô có thể làm là không ngừng tự nhủ, phải ít lời, chẳng thà không nói câu nào chứ nhất định không được nói sai…

Bất tri bất giác, cô tiếp tân xinh đẹp đã dẫn họ đến bên ngoài một gian phòng.

Cửa khép hờ, có thể nghe thấy rõ ràng đối thoại bên trong.

Giọng mẹ Dương nghe vẫn nhiệt tình như ngày nào: “Chúng ta ăn trước đi, Hàng mới bay từ Nhật Bản về, một lát nữa mới tới được đây.”

“Không vội…” Một giọng ôn hòa nói.

Tiếng nói này khiến toàn thân Lăng Lăng cứng đờ, bởi nó cực kỳ giống một giọng nói chôn sâu trong ký ức của cô.

“Công việc của nó vẫn bận vậy sao? Đã có bạn gái chưa?”

Mẹ Dương vừa cười vừa nói: “Có rồi, lần này đi Nhật là để thăm bạn gái nó.”

“Thế à!” Giọng nói kia nghe ra có chút tiếc nuối. “Nói thật, tôi rất thích con trai chị! Nếu không phải con gái tôi cứ ở nước ngoài học không chịu về nước, tôi nhất định sẽ giới thiệu chúng nó với nhau… Tất nhiên, giờ thì hết cơ hội rồi!”

Nghe những lời này, dưới chân Lăng Lăng mềm nhũn, phải níu lấy cánh tay Dương Lam Hàng mới miễn cưỡng đứng vững.

Anh tưởng cô hiểu lầm đâu đó, vỗ vỗ lưng cô, giải thích: “Chỉ là lời nói xã giao thôi mà, em đừng tưởng thật.”

Lăng Lăng lắc đầu, thứ thực sự làm cô hoảng loạn không phải câu nói kia, mà là… giọng nói trầm ấm đó.

Cô bám chặt cánh tay Dương Lam Hàng, căng thẳng hỏi: “Người cục trưởng này tên gọi là gì?”

“Họ Sử.”

Lăng Lăng hít một hơi sâu, lẳng lặng thay đổi góc độ, len lén tìm bóng người đang nói chuyện qua khe cửa.

Sau đó, cô nhìn thấy người đàn ông ngồi cạnh mẹ Dương.

Ông đã ngoài năm mươi, dung nhan tươi sáng đã trải qua bao thử thách của tháng năm không hề có nét già nua, ngược lại càng tăng thêm sức hấp dẫn của sự thành thục. Nếu không vì vài sợi tóc bạc hai bên thái dương, có lẽ người bình thường đều không thể đoán được tuổi ông.

Có người nói đàn ông càng già càng phong độ, hóa ra đúng thật.

Nhìn khuôn mặt ẩn chứa thêm nhiều nét buồn thương so với trong ký ức, Lăng Lăng lại nhớ tới bóng dáng cao gầy trước cửa trường học, nhớ tới ông bước rón rén… vẻ mặt chờ mong nhìn vào trong sân trường – đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy ông, ba của cô.

Trong ký ức khuôn mặt ông tiều tụy, nhưng nụ cười vẫn nhu hòa như thế…

Bao năm trôi qua, rất nhiều lần Lăng Lăng đã tưởng tượng ra cảnh trùng phùng, đồng thời ngày ngày mong ngóng.

Nhưng lại không thể ngờ, lần gặp nhau sau mười năm của họ lại trong tình huống xấu hổ như thế này.

“Lăng Lăng? Em sao vậy?” Dương Lam Hàng thấy sắc mặt cô tái nhợt đến không còn chút máu, hơi lo lắng. “Có phải trong người không thoải mái không? Anh đưa em về nghỉ nhé.”

“Không sao! Em rất khỏe!” Cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói: “Người ta đã chờ rất lâu rồi, mình vào trong đi.”

“Vậy mình cứ vô chào một tiếng rồi anh mang em về nhà, được không?”

“Được.”

Dương Lam Hàng gõ cửa, đẩy ra.

Lăng Lăng cố sức nắm chặt hai tay mới thu được dũng khí theo sau Dương Lam Hàng, để anh dẫn vào.

Vào đến trong phòng, cô khẽ cúi chào.

Chào xong, tầm mắt Lăng Lăng dừng trên người đang ngồi ở phía đông, trong loại tình huống này, cô thậm chí không biết phải xưng hô với người cha thân sinh của mình như thế nào. Thật trớ trêu thay!

Còn ba cô thì đang trò chuyện với mẹ Dương Lam Hàng, thấy họ bước vào, lập tức đứng dậy chào đón, ánh mắt chỉ lãnh đạm lướt qua mặt Lăng Lăng một cái, liền dời đi.

Cô chỉ có thể cười chua xót.

Nhưng không ngờ, tầm mắt ông vừa rời đi bỗng đột nhiên quay lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt cô…

Vì vậy, cô cười càng chua xót, mở miệng nhưng lại không phát ra tiếng, đành nhắm mắt, nước mắt lại tuôn rơi.

“Lăng Lăng?!”

Nghe ông thử gọi tên mình thăm dò, Lăng Lăng cắn môi dưới, gật gật đầu.

Một tiếng “ba” đè nén đã lâu càng không thể nào thốt ra.

Vẻ trầm tĩnh của ông hoàn toàn biến mất, vội xông đến trước mặt cô bất chấp người xung quanh, nắm chặt lấy tay cô, trong ánh mắt bao phủ một tầng hơi nước ầng ậng: “Con… con về nước từ bao giờ?”

Cô ráng sức áp chế nỗi kích động trong lòng, bình tĩnh nói với ông: “Vừa xuống máy bay.”

“Vậy à!” Ông xoa đầu cô, nhìn nhìn chiều cao của cô, ánh mắt ướt át, giọng nói cũng khàn khàn: “Hiện giờ… con học đến học vị nào rồi?”

“Tiến sĩ ạ!”

“Giỏi! Giỏi lắm!” Ông quay qua giới thiệu với mọi người trong phòng vốn đang không hiểu đâu vào đâu, run giọng nói: “Đây là con gái tôi, Lăng Lăng…”

Ông giới thiệu xong, mới sực nhớ nhìn về phía Dương Lam Hàng: “Các con…”

“Cháu và Lăng Lăng đang quen nhau ạ.” Dương Lam Hàng đáp.

“Quen nhau?! Thật vậy sao?!” Ba Lăng Lăng mỉm cười, nắm lấy tay cô, rồi lại vỗ vỗ vai cô, không chỉ hành động lộ vẻ lúng túng, ngay cả nói năng cũng hơi lộn xộn: “Tốt! Tốt quá… thật có mắt…”

Mẹ Dương cảm thấy bầu không khí có phần khác thường, vội đứng lên chuyển chủ đề: “Các con ngồi máy bay lâu vậy rồi, trên đường nhất định rất đói bụng, mau ngồi xuống ăn đi.”

“Bác gái, con với Hàng vừa về nước, vì vội quá nên chưa kịp đến chào bác và bác trai trước.”

“Không sao cả!” Bà vừa cười vừa kéo ghế bên cạnh mình: “Qua đây ngồi đi.”

“Con cảm ơn ạ!” Lăng Lăng cố gắng quan sát biểu hiện của mẹ Dương hòng đoán xem bà nhìn cô ra sao, nhưng nụ cười của bà vẫn thân thiết như trước, hoàn toàn giống với lần gặp đầu tiên.

Lăng Lăng vừa ngồi xong đã thấy ba gắp một miếng thịt bò đặt vào đĩa của cô, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.

Hệt như trước đây.

Mùi dầu mỡ khiến dạ dày cô cuộn lên một hồi, nhưng cô vẫn ráng nhịn cho vào miệng.

Cô còn nhớ rõ hồi bé, điều kiện gia đình không tốt, hoặc có thể nói thời buổi đó cả nước Trung Quốc đều rất lạc hậu.

Thịt heo đối với nhà cô mà nói có thể gọi là “xa xỉ phẩm”, ngày lễ tết mới có cơ hội ăn một lần.

Mẹ luôn nói phải để phần ba, nhưng lần nào ba cũng đem thịt gắp cho cô, chăm chú nhìn cô ăn.

Cô luôn ăn đến say sưa, đến nỗi trong miệng thơm lừng mùi thịt.

Về sau, khi trong nhà đã có thịt ăn mỗi bữa, ba cũng không quay về nữa.

**********************

Lăng Lăng vừa nuốt xuống miếng thịt bò đầy dầu mỡ, dạ dày liền bắt đầu nhộn nhạo…

Cô vội che miệng chạy vào toilet, nôn hết mọi thứ.

Khi đã rửa mặt sạch sẽ, ngẩng đầu lên, trong gường là một khuôn mặt trắng bệch như giấy, dấu vết nước mắt loang lổ, khiến cô dường như bắt gặp chính mình năm mười bốn tuổi.

Đúng vậy, mười bốn tuổi, trong suốt một năm mỗi lần Lăng Lăng gặp ba xong đều nhìn khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt như vậy trong gương. Khi đó, cô rất nhớ ba, nhớ ba đi công tác về mua váy đẹp cho mình, nhớ mỗi khi ngủ nằm giữa ba và mẹ nắm lấy tay hai người, nhớ mỗi lần tan trường được ba đón về nhà, ngồi xổm xuống trước mặt cô hỏi cô hôm nay học được chữ nào mới…

Tiếc là không bao giờ có thể nữa!

Nỗi nhớ mong của cô, sự trông ngóng của cô, đều không dám hé ra một câu với mẹ. Cô thậm chí giam mình trong phòng, không dám để mẹ nhìn thấy bộ dạng của mình, bởi cô của ngày đó biết rất rõ, một khi bị mẹ phát hiện ra, cô sẽ không được gặp ba nữa.

Thế nhưng, hôm tốt nghiệp cấp hai ấy, ba để lại cô bên đường, cô nhìn ông rời đi, mãi đến khi không nhìn thấy bóng dáng ông đâu nữa mới một mình ngồi sụp xuống khóc bên đường. Đột nhiên, mẹ không biết từ nơi nào bước ra, kéo cô dậy, lớn tiếng nói: “Không được khóc! Ông ta không phải ba con, ông ta không xứng!”

Cô bị dọa đến ngây người.

Hôm đó rất lạnh, rét đến nỗi toàn thân cô đều run bần bật.

Sau ngày đó, mẹ mang cô đến nhà ông bà ngoại ở Sơn Đông, sửa họ cho cô, còn gửi cô vào một ngôi trường cấp ba quản lý theo phương thức phong bế, cô không hề gặp ba nữa.

Mỗi lần, chỉ khi nào thấy những con số trong thẻ ngân hàng ngày càng lớn dần, cô mới tin rằng ba không quên mình.

Vài năm sau, Lăng Lăng tình cờ nghe ông ngoại nhắc qua mới biết ba từng đến Sơn Đông, muốn gặp cô, nhưng mẹ gạt ông nói: Đã cho con gái ra nước ngoài học rồi…

Ba từng hỏi mẹ rất nhiều lần: Rốt cuộc con gái đi đến nước nào?

Bà bảo sẽ không cho ông biết gì hết.

“Sao lại khóc?” Giọng nói Dương Lam Hàng cắt ngang hồi ức của cô, Lăng Lăng liền bắt gặp một gương mặt âu lo khác trong gương.

Cô vội lau khô những giọt nước trên mặt. “Đâu có, em vừa rửa mặt xong.”

Anh xoay người cô lại, nâng mặt cô lên, lau đi những giọt nước trên khóe mắt lẫn bên môi cô: “Không phải em rất nhớ ông ấy sao, anh thấy ông cũng rất nhớ em. Em nên vui mới phải chứ!”

Vui ư? Cô nên vui sao?

Không ai biết phần tình cảm cha con này tựa như một lưỡi dao, đã rạch nên một vết thương khó lòng phai mờ trong tâm hồn thơ ấu của cô.

Mỗi lần nhìn bóng dáng ba biến mất ở góc đường, cô đều hy vọng ông đừng xuất hiện nữa.

Cô muốn gặp ông, nhưng sau mỗi lần gặp thì sao, cũng chỉ có thể nhìn ông rời đi thêm lần nữa…

Lăng Lăng cúi đầu, nhìn xuống mặt sàn lát đá cẩm thạch sáng bóng dưới chân.

“Em lại hy vọng ông ấy không nhớ em, hy vọng ông ấy là một người cha độc ác vô tình. Nhưng ông lại là người cha tốt nhất trên đời, lúc em còn nhỏ, mỗi ngày đi làm về ông đều hỏi trước tiên: Lăng Lăng về nhà chưa? Mỗi đêm trước khi ngủ ông đều vào phòng tắt đèn cho em; lúc em khóc ông đều ôm em ngồi trên sô-pha kể chuyện xưa hài hước cho em nghe; khi em cười, ông liền vuốt tóc em mà cười theo… Thế nhưng, trong một đêm tất cả đều biến mất, vì một tờ đơn ly hôn, ông sẽ không bao giờ bước chân vào nhà nữa, mẹ thì ngày ngày trốn trong phòng vụng trộm khóc, cuộc sống như cổ tích của em đã bị ông kết thúc…”

“Cho dù xảy ra chuyện gì, ông ấy trước sau vẫn là ba em… Tình thương không thay đổi, chỉ là cách thức biểu đạt khác đi mà thôi.” Dương Lam Hàng vừa cười vừa khẽ vỗ đầu Lăng Lăng, dịu dàng nói: “Cùng lắm về sau trước khi ngủ anh đều sẽ tắt đèn, trước khi về nhà anh sẽ gọi điện hỏi: Vợ anh đã về nhà chưa… Em hãy tin anh, ông ấy làm được thì anh cũng làm được!”

“Hàng…” Lăng Lăng tựa vào ngực anh, bóng ma nuối tiếc trong lòng dần dần biến mất.

“Lăng Lăng, sắc mặt em rất kém, anh đưa em về trước, ngày mai anh giúp em hẹn gặp riêng ông ấy.”

“Không cần đâu, em không sao! Chỉ là không ăn được đồ dầu mỡ, phản ứng rất bình thường thôi.”

“Bình thường?”

“Mang thai đều như vậy, không chết được đâu.” Cô cố tình nói thật nhẹ nhàng.

Người ta nói người đang yêu chỉ số thông mình đều về mo, quả không sai chút nào.

Trước đây gặp phải chuyện gì, Dương Lam Hàng đều bình thản không lay động, nhưng hiện giờ lại bày ra một vẻ ngơ ngẩn không nhúc nhích mà nhìn cô.

Tất nhiên, loại chuyện này nếu là ai khác chắc cũng đều ngây ngốc, anh không giống trên phim xoay vòng vòng hét lớn: “Tôi sắp làm cha rồi, tôi sắp làm cha rồi…” là đã đủ nội hàm lắm rồi!

Lăng Lăng huơ huơ ngón tay trước mắt anh, triệu hồi sự chú ý của anh.

“Không phải anh bị em dọa chết điếng luôn chứ hả?” Nếu thế thì cô chắc chắn đã phạm phải tội ác tày trời.

“Tại sao không nói anh biết?” Anh hơi cao giọng hỏi: “Lúc ở Nhật sao không nói anh biết?”

“…” Kiểu tư duy nhảy cóc này, Lăng Lăng không biết nói gì luôn.

“Em khờ quá, thời điểm thế này sao em có thể để anh bỏ em ở lại Nhật Bản một mình chứ.”

“Vậy nên em mới về tìm anh.”

“…” Dương Lam Hàng bỗng ôm chầm lấy cô, giờ phút này, một vòng ôm thâm tình còn sâu sắc hơn ngàn vạn lời nói.

Cô không tin tình yêu có thể vĩnh hằng, nhưng cô tin người đang cùng cô ôm nhau này là vĩnh hằng.

Phần tình cảm cùng cô trưởng thành này, từ lâu đã không đơn giản chỉ là tình yêu.

Anh là bạn cô, thầy cô, người yêu cô, từ nay về sau sẽ là người thân của cô!

Đủ loại tình cảm ấy hòa quyện cùng nhau, dung nhập vào sinh mệnh của họ, càng khó phai nhạt…

Khi Dương Lam Hàng dìu cô bước ra, Lăng Lăng bất ngờ thấy ba đang đứng trên hành lang.

Ông buông thõng hai tay, chầm chậm đi đi lại lại, thấy cô đi ra, liền hối hả sải bước về trước, nhẹ nhàng hỏi thăm: “Con không sao chứ?”

“Không sao ạ.” Cô nhoẻn miệng cười. “Chỉ là trong người con không khỏe thôi.”

“Có phải con…” Ông định nói lại thôi.

Dương Lam Hàng nới lỏng tay đang đỡ eo Lăng Lăng ra, kề sát cô nói: “Anh đi lấy túi giúp em, sẽ ra mau thôi.”

“Ừm.” Cô nhìn anh đầy cảm kích. “Cảm ơn anh!”

Anh mỉm cười hôn lên má cô. “Anh không cần cảm ơn!”

******************

Sau khi Dương Lam Hàng rời đi, ba Lăng Lăng hắng hắng giọng, hỏi: “Lăng Lăng, con hận ba sao?”

“Không hận… chưa bao giờ hận cả.”

Hận, cũng không lấy lại được những gì đã mất.

Lăng Lăng bước đến trước mặt ông, nắm chặt tay ông. Da tay ông khô héo hơn ngày trước, nhưng vẫn ấm áp. “Ba, mấy năm qua ba sống thế nào? Ba với bà ấy hạnh phúc chứ?”

Ông cúi đầu, không trả lời, trong một thoáng ông cúi đầu cô đã bắt được vẻ hối hận cùng tiếc nuối trong mắt ông.

Một đoạn tình yêu bất chấp đạo lý lẫn trách nhiệm, cho dù kết cục có thế nào cũng không thể đạt được hạnh phúc chân chính, bởi vì cái giá quá lớn nên phải đánh đổi quá nhiều.

Nhưng gặp được tình yêu, con người luôn mất đi lý trí, biết rõ sẽ không có kết quả tốt, nhưng vẫn mù quáng mà tiếp tục sai lầm.

Cô cũng từng yêu, nên hoàn toàn hiểu!

“Ba, ba có con không?” Cô cười hỏi: “Là con trai, hay vẫn con gái?”

“Không có, ba không xứng làm cha.”

Lăng Lăng cũng không hỏi gì nữa, men theo hành lang chậm rãi bước tới, đồng thời cẩn thận đặt tay che lên bụng dưới.

Bây giờ, cô cũng có con của riêng mình, theo từng ngày con lớn lên, một loại tình yêu theo bản năng cũng trỗi dậy ngày càng mạnh mẽ.

Cô hoàn toàn có thể cảm nhận được… không thể gặp mặt đứa con ruột thịt duy nhất của mình, sẽ tuyệt vọng biết dường nào!

“Lăng Lăng… ba có thể ôm con một lần nữa không?”

Cô quay đầu, bắt gặp khuôn mặt với những nếp nhăn ngày càng hằn sâu nay lộ ra một vẻ e dè hoàn toàn không phù hợp với trải nghiệm và thân phận của ông.

Lăng Lăng mỉm cười, nụ cười duy trì trong vài giây này thực sự đã lấy đi toàn bộ sức lực của cô.

Khi cô được ba ôm vào lòng, hít thở mùi hương mong nhớ đã lâu, nghe thấy tiếng sụt sịt khàn khàn, cô không thể ngụy trang tiếp được nữa, bật khóc thất thanh.

“Ba, con không trách ba, con thật sự không trách ba!”

“Nhưng ba trách chính mình! Ba xin lỗi mẹ con con…”

Khi Dương Lam Hàng đưa cô đi, Lăng Lăng chần chừ mấy lần, cuối cùng vẫn nói ra những lời cô đã chờ mười năm nay.

“Ba, con và mẹ đều rất nhớ ba… Nếu ba thực sự không hạnh phúc thì hãy về nhà đi.”

Một hồi lâu thật lâu sau, ông mới trả lời: “Ba đã có lỗi với mẹ con con, ba không thể tiếp tục có lỗi với bà ấy…”

“Con hiểu rồi!” Cô khẽ mỉm cười rời đi.

Xe chanh chóng chạy đi, qua khung cửa sổ Lăng Lăng nhìn theo bóng dáng hao gầy của ông ngày một lùi xa…

Cô nói: “Ba, dù thế nào con cũng không bỏ rơi ba, đợi đến khi ba cần con, con nhất định sẽ đưa ba về nhà!”

28 thoughts on “Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 68

  1. Nguyễn Ngọc Thanh Lê says:

    ơ không lẽ mình may quá sao, giật tem thật à
    đọc truyện mấy lần mà không có comm, nay vô tình giật được con tem hạnh phúc quá nên comm thôi :))
    Cảm ơn chị đã dịch truyện này, hay quá, em cực kì thích tình cảm của DLH và LL, đoạn LL nói “nghe nói anh muốn ôm em” mà em cười đến không khép minệg được, ngọt quá =))

  2. phuonganh says:

    ôi!lại có chap mới rồi,,nhào vô cm xin phong bì rồi đọc thôi

  3. pickute says:

    hay qua.
    con 1 chap nua thoi la het roi T_t
    cam on chi da lam truyen nay .^^
    mong cho chap tiep theo

  4. rainbow_0289 says:

    thanks chị nhìu nha ^_^

  5. Sa ひとり says:

    Em thật không hiểu tại sao mọi người có thể như Lăng Lăng. Em không chấp nhận được hành động phản bội. Với em, đã dám đi thì phải dám không quay đầu lại, vì có quay lại cũng không còn đường. Bởi vậy ai phản bội em sẽ trở thành không-gì-cả, bất kể họ có hối hận thế nào, vì thời gian không thể quay ngược và quá khứ là thứ không thể thay đổi, những tổn thương họ tạo ra là thật, cảm giác đau là thật. =A= Chắc đời này không bao giờ em hiểu được sao nhiều người có thể chấp nhận như Lăng Lăng.

  6. fubeo says:

    đồng ý với Sa, con người trước lúc làm sao không nghĩ đến hậu quả đi để rồi lại hối hận. em nhớ có đọc được một câu “có những đoạn đường đã đi thì không thể nào quay lại được”
    ths ss. truyện hay quá :*

  7. giola_kt22 says:

    nua dau chuong rat vui ma nua cuoi chuong buon wa. tinh yeu doi khi cung giong vay nua dau hanh phuc nua sau dau don.

  8. thanhyen says:

    truyen cang ve cuoi doc cang ngot ngao, cam on ban

  9. spring says:

    Bạn Sa à, thì bố của Lăng Lăng cũng đã rất đau khổ đấy thôi, con người ai mà không có lỗi lầm, nếu cứ phạm lỗi 1 lần là không có đường quay lại thì kể cả những người được coi là “nạn nhân” như Lăng Lăng có sung sướng gì? Cô ấy có thể vui được không khi thấy bố của mình như vậy? Cuộc sống không phải là một đường thẳng tắp, cuộc sống là bức tranh đa chiều, là con đường nhiều lối rẽ, chọn lối nào là do mình quyết định. Và cuối cùng mình vẫn khẳng định, mình thích cách xử sự của Lăng Lăng, quyết đoán và rất tình

  10. hanguyen says:

    hic, thế là sắp hết mất rồi. Thanks nàng :x

  11. juanna1611 says:

    OMG!!!! Lại có chap mới rồi *v*
    Yêu ss quá, ss thật nhiệt tình và năng nổ, e hâm mộ ss quá
    Chap này đoạn đầu còn ngọt hơn cả mật nữa @@
    Thank ss ^^v

  12. green_apple says:

    Cám ơn ss đã ra chap mới nhanh thế :x
    Trong chương này có một câu nói của DLH làm em rất xúc động: “Cùng lắm về sau trước khi ngủ anh đều sẽ tắt đèn, trước khi về nhà anh sẽ gọi điện hỏi: Vợ anh đã về nhà chưa… Em hãy tin anh, ông ấy làm được thì anh cũng làm được!”. Ở hoàn cảnh trong truyện lúc ấy, đó có thể chỉ đơn giản là một lời dỗ dành nhưng em cảm thấy trong đó chất chứa rất nhiều tình yêu mà DLH dành cho Lăng Lăng. Trong cuộc đời một người con gái, hai người đàn ông quan trọng nhất là cha và chồng. Em nghĩ rằng, khi một người đàn ông nói với cô gái là mình sẽ làm được những điều mà cha cô gái đã làm cho cô thì đó đã là một sự cam kết vững chắc nhất dành cho người con gái mình yêu thương. Một người đàn ông có thể thề non hẹn biển, có thể yêu đương cuồng nhiệt, nhưng không phải ai cũng có thể làm cho người con gái mình yêu những điều (có thể rất nhỏ nhặt) mà cha cô gái đã làm. Bởi tình yêu của cha dành cho con là vô điều kiện, một người đàn ông khác sẵn sàng dành cho mình tình yêu vô điều kiện như thế thì quả thật đáng để ta trả giá. Lăng Lăng thật hạnh phúc khi đã gặp được một người đàn ông như thế…

    • DayDreamer says:

      Chị cũng ghen tị với LL lắm, haiz… Dương Lam Hàng không hay hứa hẹn, nhưng nói câu nào chết người câu đó. Không bóng bẩy nhưng ngọt ngào như mật ủ lâu năm. Ôi… *may là mình đã có chồng chứ ko lấy anh ra làm chuẩn thì chỉ có nước ế trọn đời* (T_T)

  13. Danie says:

    Haizz mình và lăng lăng cũng có hòan cảnh giống nhau nhưng sao mình ko phản ứng nhiều như vậy nhỉ? mình thấy mọi thứ vẫn cứ bình thường trôi đi, ko biết mình có bị vô cảm ko nữa >.<

  14. Sa ひとり says:

    Mình có phản đối hành động của Lăng Lăng đâu? Mình chỉ không hiểu được thôi. Vả lại phạm lỗi và phản bội là hai phạm trù khác nhau.

  15. nguyen says:

    Happy end rồi, cám ơn em nhiều

    Xong xuôi sẽ làm ebook ko em ơi?

  16. baotn says:

    Chúc bạn R năm mới vui vẻ hạnh phúc.
    Mình xúc động vì tình cảm của cha con Lăng Lăng.

  17. Phong Văn says:

    Hành động đậm nét Lăng Lăng, giờ thì quan tâm quái gì nữa chứ, nếu là chuyện sớm hay muộn, thì sao không chọn sớm?! Yêu Lăng Lăng quá.Cám ơn sis DD, HOÀN rồi, hura!!!! HE. ^___^

  18. quyenvu says:

    thanks ban!
    mà bạn ơi, cái câu ” có ăn gì không” minh nghĩ là “có gì ăn không” hợp lí hơn

  19. daylight says:

    Không hiểu các bạn có như mình không,đọc mấy chương này nước mắt đầm đìa.Mình rất ngưỡng mộ tình yêu của Bạch Lăng Lăng và Dương Lam Hành.Giữa biển người mênh mông,gặp được người yêu mình như thế thật hạnh phúc!!!

  20. daylight says:

    Sorry,mình type nhầm tên nam chính

  21. […] 66 | Chương 67 | Chương 68 | Chương 69 + Ngoại truyện […]

  22. […] 66 | Chương 67 | Chương 68 | Chương 69 + Ngoại truyện […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s