Ngoại truyện: “Cuộc sống hôn nhân của tôi và giáo sư Dương” (Phần 2)


Action 1

Cứ đến cuối tuần, chín giờ mười phút, Lăng Lăng đúng boong giờ ngồi trước ti-vi, xem “If you are the one”.

Bạn giáo sư nào đó thấy khó hiểu: “Không lẽ em muốn tìm người đàn ông nào tốt hơn anh à?”

“Dĩ nhiên là không rồi.” Lăng Lăng chỉ vào người dẫn chương trình đầu trọc trên ti-vi. “Em thích Mạnh Phi(*), cơ trí, hài hước, có chiều sâu, có nội hàm… Mấu chốt nhất là, diện mạo rất có cảm giác an toàn…”

Bạn nam nào đó diện mạo không có cảm giác an toàn, tự ti liền.

Trên ti-vi, một vị nam khách mời tự xưng là nhà văn nói: “Lỗ Tấn nói: Đi con đường của mình, cứ để kẻ khác nói!”

Lăng Lăng cười lớn.

Mạnh Phi bảo: “Câu này hình như là của một người tên Đãn Đinh nói, Lỗ Tấn chỉ từng nói: Trên đời vốn không có đường…”

Lăng Lăng kéo tay áo bạn giáo sư nào đó. “Anh coi coi, cái gì gọi là chiều sâu văn hóa chân chính, cái gì gọi là thông minh tài trí chân chính, chỉ là một chương trình giải trí, lại phát triển đến mức có thể khiến anh ta dẫn thành tiết mục nhân văn.”

Bạn giáo sư nào đó tự nhận là khiếm khuyết “chiều sâu văn hóa”, càng thêm tự ti.

“Em từ từ xem, anh đi tra tài liệu đã.”

“Ừ ừ, đi đi! Đi đi!”

Không biết vì sao, từ hôm đó trở đi, hễ đến cuối tuần Lăng Lăng tất sẽ có một đống chuyện quan trọng để làm, bận đến sứt đầu mẻ trán, ngay cả cơm cũng không kịp ăn chứ đừng nói xem ti-vi…

Trải qua một đợt tự kiểm điểm, Lăng Lăng rốt cuộc đã nhận ra sai lầm của bản thân, bèn dùng cách thức thành khẩn nhất biểu đạt lòng ăn năn với bạn giáo sư nào đó, muốn thành khẩn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Sau khi thành khẩn…

Lăng Lăng tỉ mỉ hôn lên khuôn ngực mịn màng của bạn giáo sư, mềm giọng nỉ non: “Hàng, em phát hiện, anh là ông chồng hoàn hảo nhất thế giới…”

Quả nhiên, cuối tuần đó, chẳng có chuyện gì phải làm nữa, cô lại có thể tiếp tục xem “If you are the one”.

Bà Dương thở dài trong lòng: “Đàn ông dù khoan dung tao nhã đến đâu cũng có lúc hẹp hòi nhỏ mọn!”

__________

Action 2

Một đêm nọ, vào giờ vàng.

Lăng Lăng đang tập trung tinh thần ngồi trước máy tính, dạo qua các shop online. Vừa cảm thấy một luồng hương hoa nhài nhàn nhạt ập tới liền có người từ sau lưng ôm chầm lấy cô, hai tay vòng qua chiếc eo nhỏ của cô.

Cô quay đầu, bắt gặp bạn giáo sư nào đó đang khoác áo choàng tắm trắng tinh, trên da thịt còn đọng những giọt nước ẩm ướt.

“Lăng Lăng, em bận cái gì vậy?”

“Em đang mua vài thứ.” Cô vừa lướt xem giao diện trên Taobao, vừa gõ bàn phím như bay, cực kỳ bận rộn.

Dương Lam Hàng không quấy rầy nữa, xoay người đi đến trước ghế sô-pha, dọn dẹp nửa gói khoai tây chiên trên đó, sửa sang lại mấy tấm đệm lưng, rồi lại quét sạch đống vỏ quả hồ trăn trên bàn trà, lau bàn trà đến sáng bóng.

Sắp xếp xong xuôi, anh pha hai tách trà nhài, bưng một ly đặt lên bàn máy tính trước mặt Lăng Lăng.

Mười phút sau, bạn giáo sư không nhịn được nữa. “Vẫn chưa mua xong à?”

“Ừm, em chấm một cái váy…” Bạn nữ sinh nào đó cau mày nhăn nhó, “một trăm tám mươi tám, em muốn trả giá với chủ shop chút, nhưng em chat với cô ấy cả chục phút rồi mà đến mười tệ cũng không chịu bớt…”

Chỉ vì mười tệ…

Bạn giáo sư nào đó câm nín một hồi lâu, dứt khoát quyết định đẩy công việc cuối tuần sang hôm khác. “Vậy không cần mua nữa, cuối tuần anh đưa em đi shopping.”

“Em không có thời gian, cuối tuần đã hẹn làm thí nghiệm rồi.”

Bạn giáo sư im lặng, ngồi trên sô-pha uống trà một mình.

Hai mươi phút sau, Lăng Lăng rốt cuộc rầu rĩ ngồi xuống sô-pha, mất hết hứng thú.

“Sao vậy?”

“Chủ shop thật nhỏ mọn, một xu cũng không chịu bớt cho em… Không mua nữa!”

“Lăng Lăng. Mặc dù cần kiệm tề gia là chuyện tốt, nhưng mà…” Tuy nói bạn giáo sư nào đó luôn không tình nguyện phơi bày toàn bộ xuất thân gia thế, nhưng hiện giờ anh buộc phải cho bà xã hiểu biết đôi chút về tình trạng kinh tế của mình. “Gia sản của anh, hẳn là cũng đủ muốn mua gì thì mua.”

Lăng Lăng ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nhìn người đàn ông thuộc thế giới khác đang ngồi trước mặt. “Chồng à, toàn bộ thu nhập mỗi tháng của vợ chồng mình mới hơn chín ngàn một chút, trong đó còn gồm cả tiền bảo hiểm y tế và quỹ nhà ở… Trừ đi tiền chi tiêu hàng ngày, xã giao mời khách, rồi cả tiền cho mẹ em, bọn mình mỗi tháng chỉ còn lại hai ngàn, không tiết kiệm một chút cũng không được… Với cả, chúng ta không thể cứ ở căn hộ của trường mãi, mình còn phải tiết kiệm tiền trả góp nữa.”

“Tiết kiệm? Trả góp?” Bạn giáo sư nào đó ngớ ra.

“Giáo sư Dương, em biết hai từ vựng thuộc phạm trù “kinh tế học” này đối với anh mà nói là vô cùng xa lạ.” Lăng Lăng vỗ vỗ ngực. “Không sao, có em đây rồi.”

“Thẻ kinh phí của anh thì sao? Trong đó không có tiền à?”

“Hả? Thẻ kinh phí? Đó không phải tiền của phòng tài vụ sao?”

Dương Lam Hàng thở dài thật sâu. “Phòng tài vụ chỉ chừa ra tám phần trăm thôi, còn lại toàn bộ đều là của em, em muốn mua gì cũng được!”

“Của em á?!” Lăng Lăng ngẩn người cả nửa phút, nhanh chóng chạy đi lật lật sổ ghi chép trong túi, ôm máy tính tính xem trong thẻ tiết kiệm của bạn giáo sư nào đó rốt cuộc còn lại bao nhiêu tiền, một tiếng sau, trên máy tính hiện lên một chuỗi số dài.

“Thế nào? Tính ra xong chưa?” Bạn giáo sư nào đó dịu dàng ôm lấy vai cô, khẽ hôn lên má cô. “Khuya rồi…”

Bà Dương cần kiệm tề gia lau mồ hôi một cách khó khăn. “Chờ chút, em đi chụp lại hình cái váy.”

Bạn giáo sư: “…”

__________

Action 3

Một ngày kia, Lăng Lăng đang bận xử lý số liệu thí nghiệm, Kiều Kiều và Tiếu Tiếu đi qua đập đập cô. “Lăng Lăng, đi nào, ăn cơm thôi.”

“Các cậu đi đi, tớ không đói.”

Kiều Kiều nổi khùng: “Mấy ngày nay cậu không ăn cơm sao? Thầy Dương cũng đâu phải là gặp chuyện gì bất trắc, cậu cứ cơm không ăn nước không uống như thế…”

“Thầy Dương là ai?” Người nào đó nhìn chằm chằm vào máy tính hỏi.

“Thôi quên đi, thật hết cách với cậu, có muốn bọn tớ mang cơm về cho cậu không?”

“Không cần đâu, tớ thực sự không muốn ăn.”

Kiều Kiều và Tiếu Tiếu đi xa, Lăng Lăng u sầu nằm dài trên bàn.

Haiz! Cũng không phải gặp chuyện gì bất trắc, sao cô cứ cơm không cần nước không muốn? Nhưng mà, đã mấy ngày liền không thiết ăn uống gì hết…

Một tuần trước, cô đột nhiên nhận được điện thoại của bạn giáo sư nào đó, nói vật liệu cho dự án ở một quân khu nọ có vấn đề, bảo anh lập tức đi qua, sau đó, người liền chẳng thấy đâu.

Cũng không biết đi đến chốn thâm sơn cùng cốc nào, điện thoại không có tín hiệu, không kết nối Interet, từ đó trở đi bặt vô âm tín.

Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Cô đương âm thầm thề, kiếp sau tuyệt đối không cho Dương Lam Hàng làm “nhà khoa học”, chết cũng không làm.

Di động trên bàn bỗng rung dữ dội, Lăng Lăng liếc qua một cái, vừa thấy trên màn hình lóe lên hai chữ: “Thầy Dương”, liền tức tốc chụp lấy điện thoại.

“Alô!” Không chờ bên kia nói, cô đã cướp lời. “Anh đang ở đâu?”

“Văn phòng.”

Văn phòng ư? “Văn phòng nào?”

“Của trường.”

Anh về rồi sao? Không kịp nghĩ lại, Lăng Lăng đi thẳng đến văn phòng của bạn giáo sư nào đó, không thèm gõ cửa mà xông thẳng vào luôn. Dương Lam Hàng ngồi trước bàn làm việc, vẫn đẹp trai như thế, áo sơ-mi thẳng thớm sạch sẽ như mới, đầu tóc thẳng nếp, toàn thân trên dưới không tìm thấy một chút cảm giác đường xa mệt mỏi nào.

Trái tim lơ lửng hơn nửa tháng cuối cùng cũng thả lỏng, lúc này cô mới để ý trong văn phòng ngoài Dương Lam Hàng còn có một nam sinh trông hào hoa phong nhã, dáng đứng thẳng tắp, vẻ mặt kính cẩn.

“Thầy Dương…” Tuy nói họ không cố tình giấu diếm quan hệ của cả hai, nhưng trong trường, dù gì giữa họ cũng là quan hệ thầy trò, vẫn nên kín tiếng một chút.

Ánh mắt Dương Lam Hàng dừng trên người cô, thật lâu. “Cậu ấy tên Lý Gia Bình, thạc sĩ kỹ thuật do học viện chỉ huy X ủy thác… Cô ấy là Bạch Lăng Lăng, sinh viên… của tôi.”

“Chào chị ạ!”

“Đừng khách khí, cứ gọi mình Lăng Lăng được rồi.” Gọi mình là “cô”(**) luôn càng tốt!

“Em cho cậu ấy làm quen với đề tài trước đi, bước đầu lập một kế hoạch nghiên cứu cho cậu ấy.”

“Được ạ.” Lăng Lăng liếc nhìn bóng đèn siêu sáng bên cạnh, xem ra chỉ có thể bàn chính sự. “Chuyện bằng sáng chế thầy giao lần trước, em đã hỏi cơ quan chuyên môn, họ nói giấy chứng nhận là do cục sáng chế quốc gia cấp, tình hình chung là phải nửa năm mới có.” Thấy bạn giáo sư nào đó nhíu mày, Lăng Lăng thăm dò hỏi: “Thầy có cần gấp lắm không? Nếu không, em sẽ đi tìm ngài giám đốc sở, xem có thể nghĩ ra biện pháp nào không.”

Dương Lam Hàng trầm tư một lát. “Không cần, tôi tự nghĩ cách được rồi.”

“Vâng. À còn, thời gian giáo sư Katou đến đại học T viếng thăm giao lưu đã được xác định, ngày 15 tháng sau, hành trình đã sắp xếp xong rồi ạ.”

“Ừ.”

“Luận văn tốt nghiệp của sinh viên đại học em đã chỉnh sửa xong rồi, thầy có cần xem lại một lần không ạ?”

“Không cần, em xem qua là được rồi.”

Bạn giáo sư nào đó muốn nói lại thôi, che miệng ho nhẹ.

“Thầy Dương, còn việc gì không ạ?”

“Ừm…” Bạn giáo sư cũng nhìn thoáng qua chàng trai bên cạnh, thản nhiên nói. “Chiều nay tôi hẹn bàn công chuyện với hiệu trưởng Chu, có việc gì cứ gọi điện cho tôi.”

“Không có gì ạ, chiều nay em cũng có hẹn làm thí nghiệm…”

Ánh mắt giao nhau giữa không trung, anh cười nhạt, tao nhã lãnh đạm, xa cách hờ hững, còn cả mùi hương thanh đạm của riêng anh, bạn nữ sinh nào đó nhất thời hồn xiêu phách lạc.

Mơ mơ màng màng dẫn sinh viên mới đi ra, vừa đi đến đầu cầu thang, liền thấy Dương Lam Hàng vội vàng sải bước ra khỏi văn phòng, vừa đi vừa gọi điện thoại. “… đúng, rất gấp…”

Dương Lam Hàng nhìn thấy cô, khẽ gật đầu, lại tiếp tục nói vào điện thoại: “Được, số độc quyền là ZL…”

Anh, có đôi khi, cứ xa khỏi tầm với như thế!

__________

Action 4

Làm thí nghiệm xong, Lăng Lăng ba chân bốn cẳng chạy về nhà.

Vừa vào cửa, cô ngọt ngào gọi to. “Chồng ơi, em về rồi!”

Không ai trả lời.

Trên bàn ăn bày biện đồ ăn vừa nấu xong, vẫn còn nóng. Trên bàn còn có một tờ giấy nhắn, chữ viết trên đó cũng thanh nhã hệt như con người anh:

Lăng Lăng,

Thật xin lỗi, anh đi đi về về gấp quá.

Em gầy đi nhiều lắm, nhớ chăm sóc mình thật tốt.

Hàng của em.

Lăng Lăng vội vàng gọi vào điện thoại của Dương Lam Hàng, đã tắt máy.

Bỏ di động xuống, cô giống như dân tị nạn Ethiopia, ăn sạch đồ ăn trên bàn.

Sau đó, cô nhắn tin cho anh: Em ăn hết cả rồi, ăn rất ngon lành, tuy nhiên, anh không cho muối vào nồi canh…

___________

Action 5

Trực thăng quân dụng sắp cất cánh, động cơ gào thét, khí đốt mù mịt.

Dương Lam Hàng che miệng ho kịch liệt, tiếng ho không thua gì tiếng động cơ.

Sĩ quan đối diện anh lấy ra một bình si-rô trị ho đã chuẩn bị sẵn đưa cho Dương Lam Hàng, anh nhận lấy, uống một ngụm, miễn cưỡng nén được cơn ho.

“Giáo sư Dương, tham mưu trưởng đặc biệt dặn dò, để thầy ở nhà nghỉ ngơi một ngày, mai hẵng quay lại.”

Dương Lam Hàng cười cười, “Không cần đâu, để bà nhà tôi biết tôi ngã bệnh, cô ấy lại lo…”

—————-

(*) Mạnh Phi: Người dẫn chương trình của game show về hẹn hò “If you are the one”.
(**) Nguyên văn từ này là “sư mẫu”, nghĩa là “vợ của thầy”. Nhưng mình không muốn dùng từ đó nên dịch thành “cô” (cô giáo) vì ở chỗ mình vợ của thầy giáo mọi người gọi là “cô” hết ^^

26 thoughts on “Ngoại truyện: “Cuộc sống hôn nhân của tôi và giáo sư Dương” (Phần 2)

  1. Eileen says:

    thank ss, mấy cái PN này cute quá

  2. lovelykitten says:

    oh yeah.. em là người đọc đầu tiên hehe…. hồi nãy vừa đọc ngoại truyện 1 xong.. đi chơi về nhà mở máy lên là thấy cái mới… iu ss nhiều quá…^__^

  3. nguyenpuu says:

    Thiệt là thần tốc. Thanks DD nhiều nhiều nhé. ^^

  4. rainbow_0289 says:

    nhanh quá không thích nghi kịp c ơi

  5. Meokhyn says:

    Còn nua ko ss oi. Uoc gi còn nhieu nhieu phiên ngoai nua de doc. Thanks ss

  6. yongieladie says:

    ai lái kịt :”) ngọt như kẹo bông a
    hun ss thiệt đậm.

  7. ha_phuong says:

    ss ơi, em thắc mắc là hok bít con của Lăng Lăng và Hàng ca đâu rồi??????????????????????????????? Lúc gần két thuc truyện LĂng Lăng đang mang thai mà??????huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuuuuuuuuuuuuuuuuuu

  8. xjden says:

    hì, liên tiếp có chap mới.
    2 anh chị này ngọt ngào đáng yêu quá ss ơi.

  9. duongle says:

    thanks ban ! Have a nice day!

  10. Huong says:

    Cám ơn bạn đã edit 1 truyện rất hay, cảm động.
    Câu văn của bạn cũng đầy tình cảm nữa. Có những đoạn mình đọc mà mắt cũng ngập nước.
    Chúc bạn và ax luôn hạnh phúc, cùng nhau vượt qua mọi thăng trầm, bên nhau trọn đời trọn kiếp (giống như mong ước của Lăng Lăng vậy)

    • DayDreamer says:

      Cảm ơn bạn :X Giờ mình mới thấy LL và DLH yêu nhau 5 năm qua mạng thiệt là vĩ đại, mình mới có nửa năm xa chồng đã thấy bắt đầu nổi da gà (T_T)

  11. green_apple says:

    Cám ơn ss, thần tốc quá :D
    Theo em thì chỗ DLH gọi Lăng Lăng là “bà nhà tôi” có vẻ khiến Lăng Lăng hơi bị già đi :D, có thể thay thế cụm từ đó bằng “bà xã tôi” hoặc “vợ tôi” được không ss? ^^

    • DayDreamer says:

      Trong đoạn này, DLH gọi Lăng Lăng là “thái thái”, tương đương “Mrs.” trong tiếng Anh chứ không phải từ “lão bà” nên chị không dịch thành “bà xã” mà để thành “bà nhà” nghe cho nó dừ luôn :))

  12. Phong Văn says:

    Sis DD đang chạy đua? Chúc sis thắng giải F1 nhé : x cám ơn sis nhiều *free hug* xong chính văn nhẹ cả người sis nhỉ ^^ ngoại truyện là chuyện nhỏ : ) ) . Mà sis, em cảm thấy, từ “bạn giáo sư” nghe cứ sao sao ấy, nhiều người em biết quen dùng danh xưng “bạn” này, hay chỉ mình em thấy kì kì nhỉ? Khi đọc em đành tự đổi thành “vị giáo sư” ^^`

    • DayDreamer says:

      Trong bản gốc là từ “mỗ giáo thụ” = người giáo sư nào đó. Trong tiếng Trung có từ “vị”, nhưng mà dùng trong trường hợp formal. Còn ở đây không khí những chương ngoại truyện này vui vẻ nên chị dùng là “bạn giáo sư” nghe dễ thương hơn là “vị giáo sư” (sounds too serious ^^).

  13. Nhocktq_94 says:

    Hjz sắp k được đọc chuyện này nữa rồi. Chị ơi hết bộ này chị có định làm bộ nào nữa k

  14. nguyen says:

    Anh Hàm này thật dễ thương! Tưởng tượng ra 1 người như vậy thật đáng yêu làm sao.

  15. traitaovang says:

    thank ss đc đọc NT của ss thật vui :))))))))

  16. Danie says:

    “Bạn nam nào đó diện mạo không có cảm cảm giác an toàn, tự ti liền.”

    Chị ơi bỏ bớt 1 chữ cảm đi ạ, hay do tác giả viết lặp lại ạ?
    Ngoại truyện cứ như truyện cười ấy chị, dễ thương quá à

  17. sao không thấy nhắc gì tới con của Lăng Lăng với Lam Hàng vậy?

  18. […] 1 | Phần 2 | Phần 3 | Phần 4 | Phần 5 | Phần […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s