Ngoại truyện: “Cuộc sống hôn nhân của tôi và giáo sư Dương” (Phần 3)

Action 1

Âm báo tin nhắn vang lên, Lăng Lăng lập tức bỏ mẫu thử trong tay xuống, cầm di động lên xem, là tin nhắn của bạn chúc “Sinh nhật vui vẻ!”

Haiz! Thực ra cô rất muốn vui vẻ, nhưng ông xã kiêm ông sếp tung tích không rõ, làm sao cô phấn chấn cho nổi.

“Sư tỷ?”

“…” Cô vẫn đang ngây người trước tin nhắn. Anh đã đồng ý với cô, chờ đến sinh nhật cô, bất luận có bận bịu đến mấy cũng sẽ dành ra một ngày trọn vẹn để hẹn hò cùng cô…

Kết quả, cả tin nhắn cũng không có…

Một bàn tay đang cầm mẫu vật chìa ra trước mặt cô. “Sư tỷ?”

“Hả?”

“Chị xem mẫu vật này mài ra như vầy được chưa?”

Cô bước đến gần, xem xét tỉ mỉ dưới ánh nắng ban trưa, “Vết cà còn hơi sâu, chắc là cậu dùng lực quá mạnh khi mài, phải nhẹ tay hơn một chút.”

“Tôi đã rất nhẹ tay rồi.”

Lăng Lăng liếc nhìn cánh tay cường tráng của cậu đàn em đẹp trai, đồng tình sâu sắc.

“Vẫn phải nhẹ hơn chút nữa.”

Bạn đẹp trai tỏ vẻ bó tay hết cỡ.

“Đi theo tôi…” Lăng Lăng cầm mẫu vật, đi đến trước máy nghiền sơ bộ trong phòng thí nghiệm, đặt mẫu vật giữa các ngón tay anh ta, xong lại chụp lấy tay anh ta thật nhẹ thật nhẹ đặt lên mặt giấy nhám đang quay chầm chậm. “Cậu cảm nhận thử xem, dùng lực cỡ này này.”

“…” Ánh mắt Lý Gia Bình rơi trên gương mặt Lăng Lăng, mãi không dời đi.

“Có tìm được cảm giác không?”

“Tìm được rồi.” Khuôn mặt anh tuấn ửng đỏ. “Sư tỷ… hôm nay là sinh nhật chị hả?”

“Ừ.” Cô tập trung tinh thần khống chế lực trên tay.

“Tối nay chị có rảnh không?”

“Có, sao?”

“Tôi mời chị đi ăn nhé.” Chàng đẹp trai ngượng ngùng cười cười. “Thời gian này may nhờ chị chiếu cố…”

Lăng Lăng đương nghĩ xem nên từ chối như thế nào.

Một tiếng ho nhẹ nhàn nhạt vang lên, Lăng Lăng thình lình quay đầu, chỉ thấy một bóng dáng tao nhã đang đứng cạnh cửa phòng chuẩn bị mẫu, nhìn về phía họ, hay nói chính xác là nhìn đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người.

Cô lập tức rụt tay lại.

Cô thề, cô không hề cố ý, cô chỉ đơn thuần vì sự nghiệp nghiên cứu khoa học thiêng liêng mà thôi…

“Bạch Lăng Lăng, em đến văn phòng tôi một chuyến.”

Bạn giáo sư nào đó mặt mày xám xịt.

Lăng Lăng ngược lại hưng phấn ngời ngời, nhanh chân đi về phía cửa, đi được vài bước, ngoái đầu buông một câu. “Xin lỗi, tối nay tôi không rảnh…”

Action 2

Gõ cửa, ỉu xìu đi vào văn phòng bạn giáo sư nào đó.

Lăng Lăng đang định mở miệng thì một đôi tay đã trực tiếp ôm chầm lấy cô, kéo cô vào lòng… Cô nhất thời quên mất phải giải thích ra sao, chỉ biết điên đảo thần hồn vì người trước mắt.

“Hàng…” Đầu ngón tay cô tỉ mỉ vuốt ve đôi gò má hằng nhung nhớ, đường nét dưới cằm đã gầy đi rất nhiều, sắc mặt tái nhợt, cô nhìn mà đau lòng không thôi. Anh cứ luôn như vậy, đã lao vào làm việc là quên cả tính mạng. “Anh có mệt lắm không?”

Anh lắc đầu, “Không mệt.”

“Có nhớ em không?”

Đôi môi mềm mại ập xuống, cho cô đáp án mình muốn.

Nụ hôn đắm say, quyến luyến, trong văn phòng tình cảm nồng nàn hừng hực cháy bỏng, nhanh chóng tiến lên cấp 18+.

Di động của bạn giáo sư nào đó đặc biệt không phối hợp mà réo vang, anh không thể không buông cô ra, đằng hắng giọng, nhận điện thoại.

“Xin chào, giáo sư Trần.”

“…”

“Lúc trước ở trong vùng cấm địa của quân khu, tín hiệu bị chặn.”

“…”

“Vâng, có chuyện gì vậy? Thầy nói đi.”

“…”

“Chắc là không thành vấn đề, tôi cần xem lại số liệu.”

“…”

“Bây giờ hả?” Bạn giáo sư nào đó nhìn lướt qua bà xã sắc mặt đỏ hồng, ánh mắt mê muội trong lòng mình, “Hôm nay tôi không có thời gian, ngày mai nhé.”

“…”

“Tôi hiểu, nhưng mà…”

Thấy bạn giáo sư vẻ mặt khó xử, Lăng Lăng biết chắc là chuyện quan trọng, liền thức thời sửa sang lại vạt áo bị kéo xộc xệch. “Anh cứ đi đi, tối nhớ về ăn cơm.”

Bạn giáo sư nào đó quả quyết nói vô điện thoại. “Tám giờ sáng mai, tôi nhất định sẽ qua.”

Sau đó, ngắt luôn điện thoại.

Lăng Lăng vuốt cổ áo không chỉnh tề của bạn giáo sư, ánh mắt mê đắm. “Giáo sư Trần hối gấp vậy, nhất định là rất quan trọng, sao anh không đi?”

“Em nghĩ giờ phút này, anh còn có thể đọc hiểu mấy số liệu thí nghiệm đó à?”

“Giáo sư Dương, anh bắt đầu sa đọa rồi.”

“Anh sa đọa từ lâu rồi…”

Action 3

Từng dải ánh sáng mỏng manh xuyên qua các khe cửa chớp xâm nhập vào bên trong, trên sàn đá cẩm thạch trắng tinh phản chiếu bóng hình quấn quýt si mê.

Vài tiếng gõ cửa thận trọng vang lên không chút khách khí.

Lăng Lăng cực kỳ buồn bực nhảy ra khỏi lòng bạn giáo sư nào đó, vuốt lại đầu tóc, toan dùng lòng bàn tay hạ nhiệt bớt sức nóng trên mặt, nhưng lại phát hiện nhiệt độ lòng bàn tay còn cao hơn.

Dương Lam Hàng ổn định lại hô hấp, giọng nói vẫn nhẹ tênh như trước. “Mời vào.”

Lý Gia Bình cầm một xấp tài liệu bước vào, thầm liếc nhìn Lăng Lăng, rồi mới cung kính nói với Dương Lam Hàng: “Thầy Dương, những tài liệu nhập học này cần thầy ký tên ạ.”

“Được.” Dương Lam Hàng cầm bút lên, nhanh chóng ký xong. “Làm quen với thiết bị thí nghiệm đến đâu rồi?”

“Đều học xong rồi ạ, cũng nhờ sư tỷ chỉ bảo…”

Trong lòng Lăng Lăng cảm thán: Sư đệ à, sư tỷ xin lỗi cậu, sư tỷ quên nói cậu biết: Chị có một ông chồng bụng dạ đặc biệt hẹp hòi.

Ai da! Cậu tự cầu phúc đi.

“Ừm.” Dương Lam Hàng trầm ngâm một chốc, “Vừa hay tôi có một dự án hợp tác đang cần người, ngày mai tôi dẫn em qua tìm hiểu dự án một chút.”

Bạn đẹp trai nào đó mang vẻ mặt không hiểu gì cả, “Nhưng sư tỷ đã giúp em lập xong kế hoạch nghiên cứu rồi ạ, em với chị ấy cùng làm một đề tài.”

“Không sao, đề tài của cô ấy tôi sẽ sắp xếp người khác.”

Lý Gia Bình lại nhìn thoáng qua Lăng Lăng, thấy cô im lặng không nói, tự nhiên cũng không dám nói gì nữa, “Vâng, được ạ.”

Lý Gia Bình cầm tài liệu lui ra.

“Thầy Dương, đây gọi là ỷ thế hiếp người trong truyền thuyết đấy hả?”

Bạn giáo sư nào đó thản nhiên trả lời: “Đây gọi là phòng họa từ sớm.”

“Phòng họa? Phòng cậu ta hay phòng em?”

“Nhất cử lưỡng tiện.”

“Từ khi nào anh trở nên hẹp hòi nhỏ mọn thế hả, em chẳng qua chỉ dạy cậu ta mài mẫu vật, không phải lúc trước anh cũng dạy em như vậy sao.”

Bạn giáo sư nào đó cầm tay cô, nắm trong lòng bàn tay. “Anh đã nói với em chưa, nắm tay em rất dễ chịu…”

“Chưa nói, cơ mà, anh có nói một bộ phận khác của em nắm càng dễ chịu hơn…”

“Lăng Lăng, mình về nhà đi.”

“Chờ chút, em phải đi thu dọn đồ đạc trước đã.”

“Anh chờ em dưới lầu.”

Action 4

Chạy thẳng về phòng chuẩn bị mẫu, Lý Gia Bình vẫn đang nghiêm túc mài mẫu, Lăng Lăng chào một tiếng, tức tốc thu dọn đồ.

“Sư tỷ.” Lý Gia Bình nhịn cả buổi, nhịn ra một câu. “Tôi nghe nói thầy Dương có vợ rồi.”

“Ừ?” Cô đương nhiên biết, không ai biết rõ hơn cô hết.

“Thầy Dương rất thích vợ mình, lúc ở trong quân đội, thầy vì mệt nhọc quá độ mà đổ bệnh nhưng vẫn lo lắng cho vợ, nhất định phải quay về nhìn vợ một cái rồi mới yên tâm.”

Lăng Lăng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang rọi vào mắt, đau ê ẩm.

“Sư tỷ… Tôi không có ý gì khác, tôi…”

Cô biết Lý Gia Bình chắc đã nhìn ra được gì đó từ biểu hiện của cô, sợ tình cảm của cô không có kết quả, nên mới nói với cô những lời này. Cậu ta thực sự là một đàn em không tồi.

“Cảm ơn cậu đã nói tôi biết những điều đó.” Lăng Lăng mỉm cười. “Đời này việc đúng đắn nhất tôi từng làm, chính là lấy anh ấy!”

Trước vẻ mặt kinh ngạc của Lý Gia Bình, Lăng Lăng nhanh chân xuống lầu, vừa thấy Dương Lam Hàng, câu đầu tiên cô nói chính là: “Anh bị bệnh mà dám không cho em biết, rốt cuộc anh có coi em là vợ anh không hả?!”

“Chẳng qua chỉ là cảm lạnh chút thôi mà, bây giờ đã khỏe rồi.”

“Anh còn muốn gạt em à?! Đêm nay tới ngủ phòng dành cho khách đi!”

Vừa nghe phải ngủ phòng cho khách, bạn giáo sư nào đó không đánh đã khai. “Anh không gạt em, ban đầu là cảm lạnh, nhưng vì không điều trị kịp thời, nên mới phát sốt…”

“Sau đó thì sao?” Lăng Lăng xụ mặt hỏi.

“… Bị viêm phổi. Nhưng mà, giờ đã khỏi rồi, hoàn toàn khỏi rồi.”

Đúng lúc có vài sinh viên đi ra từ khoa Vật liệu, Dương Lam Hàng vụng trộm kéo kéo tay Lăng Lăng. “Đừng giận nữa, có chuyện gì về nhà nói.” “Về nhà nào?! Đi bệnh viện thành phố.”

“…”

“Kiểm tra sức khỏe toàn diện, chỉ cần một chỉ số không đạt chuẩn, em liền cho anh nằm viện luôn.”

Action 5

Vào bệnh viện mất cả buổi chiều, đủ loại phiếu kiểm tra xếp dày cả tập, Lăng Lăng hỏi han từng bác sĩ một, xác định tình trạng sức khỏe bạn giáo sư nào đó hoàn toàn tốt, mới cho phép anh về nhà với điều kiện bạn giáo sư phải một lần nữa cam đoan chú ý đến sức khỏe.

Vừa vào nhà, bạn giáo sư nào đó lập tức bộc phát thú tính, bế ngang người cô đi vào phòng tắm, sau đó, thuần thục cởi quần áo cô.

“Anh làm gì thế?” Bạn nữ sinh nào đó biết rõ còn hỏi.

“Bệnh viện rất nhiều vi khuẩn gây bệnh, phải tắm rửa sạch sẽ.”

Từng mảnh quần áo rơi xuống, dòng nước ấm áp lan tỏa, nụ hôn của anh so với dòng nước càng dày đặc, càng gấp gáp hơn.

Cô đáp lại, thân hình mềm mại nhịp nhàng sít sao quấn lấy anh, Dương Lam Hàng không tự chủ được nữa, chỉ muốn có được cô…

Ngay lúc đấy, điện thoại anh lại reo, tiếng nhạc chuông cài riêng chỉ rõ người gọi là hiệu trưởng Chu.

Nén xuống ngọn lửa lan tràn toàn thân, Dương Lam Hàng tắt vòi nước, đưa tay móc di động từ trong túi.

Anh nhận điện thoại, giọng nói hơi khàn khàn. “Chào chú Chu…”

Anh hắng giọng, tiếp tục nói. “Vâng, về rồi ạ… Đã giải quyết xong rồi… Vâng, kết quả kiểm tra đã có, toàn bộ đều phù hợp yêu cầu…”

Lăng Lăng nhìn người đàn ông trước mắt, mỗi lần anh nghiêm túc suy tư, luôn toát lên vẻ quyến rũ khiến người ta lạc mất hồn phách.

Mặc dù trong tư thế nhạy cảm thế này, anh vẫn giữ được vẻ thanh cao thanh tâm quả dục như cũ.

Cô cười gian tà, len lén trườn lên người anh, chống lên thân anh, chậm rãi ngồi xuống.

Ngọn lửa nóng bỏng đâm xuyên qua thân thể, lấp đầy nỗi nhớ nhung trống rỗng nhiều ngày qua của cô, cùng lúc đó, cô cũng cảm giác được toàn thân Dương Lam Hàng chợt căng cứng, cắn răng nhìn cô, vừa kìm nén khổ sở, vừa dấy lên tình-dục sôi trào…

Hiệu trưởng Chu lại hỏi trong điện thoại: “Kết quả kiểm tra thế nào? Độ chống cong có thể đạt tới bao nhiêu?”

Im lặng khoảng chừng mười giây, Dương Lam Hàng mới trả lời. “Vâng… Hình như có thể đạt đến 1000MPa.”

“Hình như?” Rõ ràng hiệu trường Chu không mấy thích ứng với cách dùng từ này.

Lăng Lăng không nể nang gì bật cười, từ từ nâng thân mình lên, rồi lại hạ xuống…

Tay Dương Lam Hàng cầm điện thoại bỗng nắm chặt. “… Chú Chu, hiện giờ cháu có chút việc quan trọng, lát nữa cháu gọi lại cho chú nhé.”

Không chờ bên kia trả lời, anh cúp luôn điện thoại, tắt máy.

“Không cần nha, em sai rồi…”

Sau đó, trong phòng tắm chỉ còn lại tiếng rên rỉ tự do cất lên, thật lâu không dứt…

15 thoughts on “Ngoại truyện: “Cuộc sống hôn nhân của tôi và giáo sư Dương” (Phần 3)

  1. Moon says:

    Oh, mình đợi cả ngày nay rồi đó. Cám ơn bạn nhé, mình mở hàng nha.

  2. Sa ひとり says:

    Đoạn cuối… =))))))))

  3. linkoly says:

    Ai da, em đảm bảo ngoại truyện này bị cut :(((((((((((( Cảm giác lấy nhau rồi nhưng cứ rình rập thế này thật tuyệt :))))))))))

  4. rainbow_0289 says:

    không biết f5 bao nhiêu lần mới có pn
    thanks ss nhìu

  5. helenkute says:

    555555555
    Không chịu đâu , tự dưng cắt ngang
    Bạn Lăng lăng của chúng ta cũng được quá chứ !!!!!!!!

  6. duongle says:

    thanks ban! Doan cuoi LL thiet la…….!^ ^! Have a nice day!

  7. Tiểu Cá Mắm says:

    Phụt máu =..=” đúng là gần mực thì đen, chị Lăng Lăng bây giờ đen như con mèo mun rồi =))))))

  8. yuki1102 says:

    làm thế nào bây giờ chị ơi
    em lại thích bạn giáo sư sa đọa trong phiên ngoại hơn =))

  9. koytiny says:

    hớ hớ pó tay rồi

  10. anvan says:

    sao ko thay nhac den chuyen LL co bau la sao nhi???

  11. sun921 says:

    đúng là ngoại truyện
    hay quá ahhhhhhhhhhh

  12. SamSam says:

    Nam 9 biết tháj wá,ước gì ck mìk tươg laj gjốg a này =))

  13. yuulovegreen says:

    Hot a ~ k còn biết nói gì hơn

  14. Danie says:

    đọc ngoại truyện vui hơn chính truyện

  15. […] 1 | Phần 2 | Phần 3 | Phần 4 | Phần 5 | Phần […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s