Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 2

2.

Ngày hôm sau lúc Bạch Lộ đến công ty đi làm, Hoắc Mân nhìn thấy cô câu đầu tiên liền hỏi: “Hôm qua em làm khuya lắm hả? Nhìn hai vành đen trên mắt em kìa.”

Bạch Lộ miễn cưỡng nở nụ cười: “Không sao, cũng không muộn lắm ạ.”

Thực sự không muộn, Chương Minh Viễn chỉ ngồi thừ trong văn phòng chưa đến nửa tiếng đã rời đi. Khi đi anh ta ghé qua gõ gõ cửa văn phòng cô: “Tôi về đây, cửa phòng bên kia cô sang khóa lại nhé.”

Cô không dám ngẩng đầu nhìn anh ta, cứ có cảm giác sợ hãi e dè khó tả, không ngừng cúi đầu nhìn xuống, trả lời một cách máy móc: “Vâng.”

Lắng nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng đi càng xa, mãi đến khi biến mất hẳn. Như thể tảng đá lớn được dỡ xuống khỏi lồng ngực, cô thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Ca làm này rốt cuộc cũng xong, giống như kết thúc một đợt chiến dịch khó khăn gian khổ, Bạch Lộ sức cùng lực kiệt. Cô không gọi Dương Quang đến đón, bởi trong lòng cô đang cực kỳ rối loạn, cần được một mình yên tĩnh. Tự mình về đến nhà, vừa đặt mình xuống giường, cô ngay cả một đầu ngón tay cũng không buồn nhúc nhích, thực sự mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi, cả tinh thần lẫn thể xác đều rã rời. Mệt là thế, nhưng không tài nào ngủ được. Chuyện cũ nhiều năm trước chôn vùi trong mảnh đất ký ức tựa nhành cỏ mùa xuân sinh trưởng, kiên quyết mọc lên không thể nào ngăn cản nổi, bủa vây, quấn lấy cô.

Năm năm trôi qua, cô những tưởng mọi chuyện đã sớm thành quá khứ, ngờ đâu vẫn còn gặp lại người đó. Mà người kia thế nhưng lại chính là Chương Minh Viễn, anh ta còn nhận ra cô, trong khi cô hoàn toàn không nhận ra anh ta.

Ngày hôm ấy cô rất hồi hộp, từ đầu chí cuối chưa từng nhìn thẳng vào anh ta, ấn tượng duy nhất là khi đó anh ta để tóc dài, mặc một bộ áo sơ-mi trắng kết hợp với quần tây màu cà phê. Nhưng hiện tại, anh ta để tóc ngắn gọn gàng mạnh mẽ, Âu phục giày da áo mũ chỉnh tề, cô không thể nào đem hai người ra liên tưởng cùng nhau. Nếu cô có thể nhận ra anh ta từ sớm thì cô nhất định sẽ không làm thêm đêm nay, sẽ tìm đủ mọi lý do từ chối mà tránh đi. Thế nhưng hiện giờ, có hối hận cũng đã muộn. Suy cho cùng anh ta có thực sự nhận ra cô không?

Hối hận, chán nản, bất an, bối rối… Bạch Lộ một đêm không ngủ, gối lên tiếng mưa nhìn ánh nắng ban mai dần ló dạng. Bình minh tràn ngập hy vọng mang đến cho cô sức mạnh, cô tự an ủi bản thân: không sao đâu, xem xem, đêm dù tối đến đâu rồi cũng sẽ trôi qua, chuyện cũ dù có xấu xí đến đâu cũng đều đã trở thành dĩ vãng, đừng nghĩ đến nó nữa. Tối hôm qua chỉ là làm thêm một buổi mà thôi, không có chuyện gì hết.

Mọi thứ dường như chiểu theo ý nguyện của Bạch Lộ, sau lần tăng ca đó, Chương Minh Viễn không hề xuất hiện ở công ty nữa. Nghe nói là đã ra nước ngoài thăm vợ chưa cưới.

Bạch Lộ trong lòng treo lơ lửng một khối đá to rốt cuộc cũng hạ xuống. Cô nghĩ tối đó mặc dù anh ta nhận ra cô, nhưng cô kiên quyết phủ nhận nên chắc hẳn anh ta cũng quên khuấy chuyện này. Số con gái anh ta từng gặp qua trong suốt gần ba mươi năm cuộc đời đại khái cũng nhiều như cây nở đầy hoa, chỗ này một bông chỗ kia một bông, dày đặc như gấm cẩm tú được dệt trong cuộc sống muôn màu muôn vẻ của anh ta, làm sao có thể thực sự nhớ rõ một đóa hoa này? Dù sao cũng chỉ là hoa đào ngang lối, phong cảnh qua đường mà thôi.

Ngày tháng trôi qua êm đềm như nước, tâm tình lo sợ bất an trước kia của Bạch Lộ dần dà khôi phục bình tĩnh. Cuộc sống của cô vẫn vận hành theo quỹ đạo bình thường như trước, đi làm, về nhà, yêu đương với Dương Quang. Dương Quang, chính là ánh mặt trời sáng chói cô tình cờ gặp được trong một đoạn thời tiết âm u của cuộc đời. Nghĩ đến anh, trong lòng cô liền ngập tràn nắng ấm.

Sau khi qua lại với Dương Quang, mỗi ngày đều tràn đầy ánh nắng chói chang, điều duy nhất khiến cô cảm thấy bất an chính là Thượng Vân mẹ của Dương Quang có vẻ như không thích cô lắm. Mặc dù mỗi lần đến nhà Dương Quang, Thượng Vân đều đối xử với cô rất khách khí, nhưng trong sự khách khí đó lại lộ vẻ xa cách lãnh đạm, khiến cô rất khó chịu. Dương Quang lại không nhận ra điều đó, anh bảo mẹ chưa từng nói với anh là không thích cô, khuyên cô không nên quá nhạy cảm. Nhưng Bạch Lộ vẫn nhạy bén cảm giác được Thượng Vân luôn duy trì một thái độ không nóng không lạnh đối với cô, cái loại thái độ không nóng không lạnh ấy, từ nhỏ sống trong cảnh ăn nhờ ở đậu người khác, cô thực sự đã quá quen thuộc.

Trước năm tuổi Bạch Lộ có một gia đình hoàn chỉnh ấm áp, ba mẹ rất yêu nhau, tình cảm vô cùng tốt. Nhưng năm cô năm tuổi ba cô qua đời vì công tác, sau khi mất chồng, tinh thần mẹ cô bỗng chốc suy sụp, bà không thể tiếp nhận sự thật chồng mình không còn nữa, cả ngày điên điên tỉnh tỉnh chạy ra ngoài hòng đi tìm chồng về, kết quả bị một chiếc xe tải đâm trúng tại một ngã tư đường xe cộ tấp nập. Một đôi vợ chồng mệnh khổ vĩnh viễn đoàn tụ dưới suối vàng.

Sau khi mất cha mẹ, Bạch Lộ sống cùng ông bà nội, nhưng sinh mệnh già nua của ông bà cũng không ở bên cô được lâu. Năm cô chín tuổi ông nội từ trần, năm mười tuổi bà nội cũng đi theo, hai người chú bàn nhau luân phiên gánh vác trách nhiệm nuôi nấng cô. Cô sống tại nhà các chú mỗi người nửa năm, ở nhà nào thì nhà nấy phụ trách sinh hoạt phí cùng học phí của cô. Các chú đều chỉ là giai cấp công nhân bình thường, gia cảnh cũng không khá giả gì cho cam, hơn nữa thêm một đứa trẻ cũng không đơn giản chỉ là thêm một đôi đũa. Khi cô đến tuổi dậy thì, quần áo giày dép mỗi năm đều phải mua mới, học phí đến trường lại mỗi ngày một cao, nhà trường còn có bao nhiêu khoản phí rắc rối phải đóng. Một thời gian dài, dù các chú không nói gì thì các thím cũng không thể không có ý kiến: “Con mình nuôi còn không xong, còn muốn nuôi thay cho người khác.”

Làm được “ấu ngô ấu dĩ cập nhân chi ấu”(*) là một việc rất khó, nhất là trong tình huống năng lực có hạn, các thím đều thầm cảm thấy nuôi thêm một đứa cháu gái chính là mang thêm một gánh nặng. Mỗi khi Bạch Lộ ở hết nửa năm tại một nhà phải dọn tới nhà kia, sắc mặt của thím khi giúp cô thu dọn đồ đạc chuyển đi đều đặc biệt vui vẻ, còn sắc mặt của thím đến phiên tiếp nhận cô thì hoàn toàn tương phản.

Bạch Lộ nhỏ tuổi mẫn cảm nhận thấy được sự dư thừa của chính mình, ở tại nhà các chú đều thu mình hết mức, hận không thể đem bản thân thu thành một tấm bản vẽ kỹ thuật treo lên, không xen vào việc của người khác càng không làm vướng mắt người khác. Mặc dù chú thím chưa bao giờ quở mắng cô, nhưng cái loại thái độ không nóng không lạnh của họ tựa như dao cùn cắt thịt, khiến người ta không thể chịu nổi.

Sau khi thi đậu đại học, Bạch Lộ cuối cùng cũng thoát khỏi cuộc sống ăn nhờ ở đậu đó. Cái ngày tựa như chú chim quẫy thoát khỏi lồng giam bay lên ấy, cô đã thề trong lòng, vĩnh viễn sẽ không quay lại, cũng như vĩnh viễn sẽ không chịu đựng không khí như thế, không sống những ngày như thế nữa. Nhưng cô không ngờ sẽ quen được Dương Quang trong sân trường đại học, để rồi lời thề hùng hồn ban đầu của cô đều biến thành gió nhẹ thoảng qua tai. Chỉ cần có thể ở bên Dương Quang, thái độ của mẹ anh có lãnh đạm cỡ nào cô cũng chịu được hết.

“Em thực sự yêu cậu ta chứ?”

Khi Bạch Lộ quyết định chính thức hẹn hò với Dương Quang, Thiệu Dung, đồng hương kiêm bạn thân từng hỏi cô như vậy. Cô dùng sức gật đầu: “Anh ấy đối với em rất tốt, có anh ấy, em cảm giác mình không còn là một người cô đơn trên thế gian này nữa.”

“Nhưng ba mẹ cậu ta đều là giáo sư đại học, cái loại gia đình thuộc phần tử tri thức kiểu đó là khó chơi nhất. Em…” Thiệu Dung ngập ngừng một chút, “Thôi bỏ đi, nếu em đã cảm thấy cậu ta tốt thì trước hết cứ hưởng thụ tình yêu đi đã. Có điều chị nhắc nhở em, yêu người mười phần khóc bảy phần, tốt nhất em yêu ít đi được chừng nào hay chừng ấy. Chị cũng không muốn mai mốt em tới tìm chị khóc lóc đâu!”

Bạch Lộ trầm mặc giây lát: “Chị Dung Dung, cảm ơn chị. Lúc nào đó em dẫn anh ấy tới gặp mặt chị nhé?”

Thiệu Dung từ chối thẳng thừng: “Không cần, tốt nhất em đừng cho cậu ta biết em có loại bạn bè như chị, đặc biệt không được để người nhà cậu ta hay. Nếu không chị dám khẳng định ba mẹ cậu ta sẽ dùng quan điểm “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” mà đối xử với em. Em là người trong sạch, nhưng đừng vì chị mà bị người ta vô duyên vô cớ xem thường.”

“Nhưng chị là bạn tốt nhất của em, em thực sự muốn giới thiệu Dương Quang cho chị biết.”

Thiệu Dung vẫn một mực không đồng ý: “Một thời gian nữa hẵng tính.”

Đợt này Dương Quang bị đơn vị phái đi công tác Thượng Hải, đi mất gần một tuần. Từ khi yêu nhau đây là lần đầu tiên hai người cách xa nhau lâu đến thế, nỗi nhớ tràn ngập trong lòng Bạch Lộ như cỏ dại sinh sôi. Rốt cuộc cũng trông được đến ngày anh trở về, cô từ sớm đã đến canh ở sân bay chờ đón. Lúc đón được anh, cô chỉ biết cười toe toét, nụ cười vui sướng ngọt ngào tựa nguồn suối phun tuôn trào cuồn cuộn bất tận.

Dương Quang trước tiên ôm chặt cô một cái, sau đó một tay ôm eo cô một tay kéo vali hành lý bước ra ngoài. Vừa đi vừa cười hỏi: “Mấy ngày nay có nhớ anh không? Nhớ anh bao nhiêu lần, ít hơn một vạn lần phải chịu phạt nghe chưa.”

Cô vừa nói vừa cười tươi tắn: “Vậy nếu hơn một vạn lần thì có thưởng không?”

“Đương nhiên có thưởng, thưởng cho Dương Quang một tá nụ hôn nồng nhiệt. Rất siêu giá trị đúng không?”

“Ai thèm chứ.”

Bạch Lộ dựa vào Dương Quang cười cười nói nói đi về phía trước, trong mắt chỉ nhìn thấy sự tồn tại của một mình anh, hoàn toàn không cảm thấy bên cạnh có một đôi mắt đang quan sát họ với vẻ hiếu kỳ pha lẫn nghiền ngẫm. Có điều Dương Quan trong lúc vô tình quay đầu đã phát hiện ra: “Bạch Lộ, em biết người kia không? Anh ta đang nhìn mình kìa.”

Bạch Lộ nhìn theo hướng ra hiệu của ánh mắt anh, chạm ngay phải đôi mắt thâm trầm như biển của Chương Minh Viễn. Trong khoảnh khắc đó, hệt như nhìn thấy ánh mắt của nữ thần đầu rắn Medusa, toàn thân cô đột nhiên cứng ngắc, dường như sắp hóa đá từng tấc cơ thể.

Trái ngược với sự cứng đờ mất tự nhiên của cô, vẻ mặt Chương Minh Viễn vẫn tự nhiên tùy ý. Có lẽ anh ta cũng vừa xuống máy bay, áo bành tô màu xám đậm vắt trên tay, áo sơ-mi bằng tơ tằm trên người hơi nhăn nhẹ, nét mặt có chút uể oải, nhưng ánh mắt vẫn trong suốt như kim cương. Anh ta không bước đến gần, cách cô tầm vài bước chỉ gật đầu với vẻ cười như có như không, coi như là đã chào hỏi. Sau đó đi thẳng ra cổng sân bay, đằng sau có một người dáng điệu như thư ký xách hành lý cho anh ta.

Dương Quang có chút hiếu kỳ: “Người đó là ai? Trông ra dáng ghê nhỉ.”

Bạch Lộ cố sức một cách khó khăn hòng khiến cho giọng nói trở lại bình thường: “Anh ta… là cố vấn của công ty em.”

Khi Dương Quang còn muốn hỏi thêm gì đó thì vừa lúc di động anh đổ chuông, là Thượng Vân mẹ anh gọi, hỏi anh đã đến nơi chưa, giục anh mau về nhà ăn cơm. Cúp điện thoại xong anh cũng không còn quan tâm chuyện vừa rồi, kéo Bạch Lộ nói: “Đi thôi, về nhà ăn cơm, ba mẹ đang ôm một bàn đồ ăn lớn chờ bọn mình về ăn đó.”

Về nhà ăn cơm, bốn chữ kia ấm áp tựa ánh đèn. Khi Bạch Lộ đi theo Dương Quang, bước chân lại đông cứng, dường như có phần nhấc đi không nổi. Vẻ cười như có như không của Chương Minh Viễn ban nãy vẫn cứ chập chờn trong đầu óc cô. Không hiểu sao, giữa tiết trời chợt ấm chợt lạnh của tháng ba, áo lót cô thấm mồ hôi, ẩm ướt, lành lạnh.

————————-

(*) Câu này đại khái có nghĩa “nuôi nấng con mình cũng không nên bỏ quên đứa trẻ không có chung huyết thống với mình”.

6 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 2

  1. leduong says:

    Woa , tuy không chơi tro giật tem nhưng mà lần đầu dc tem , thích nhé ! Thanks chị nhiều ! Good morning! ^ ^

  2. mami_1502 says:

    hừm, càng đọc càng thấy tò mò ;;) em cảm thấy CMV không những nhận ra BL mà còn có ấn tượng nữa là đằng khác!!

  3. Uyen says:

    Tr hay quá

  4. Be_cutie says:

    oh TMV va LB co quan he nhu the nao day? Hoi hop qua. Cam on ban da dich truyen nay. Thay chu HE minh moi nhay vo doc do :) hihihi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s