Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 3

3.

Cuối tháng ba, công ty đàm phán thành công một dự án lớn. Vương Hải Đằng rất hứng khởi, sau khi luận công ban thưởng các phòng ban xong còn mời vài vị trưởng phòng đi ăn, Bạch Lộ đi theo Hoắc Mân cũng có phần hưởng lợi.

Tiệc tùng kiểu này thực ra là loại Bạch Lộ không tình nguyện tham gia nhất. Theo sau một đám các vị đầu não ăn cơm thì làm sao ăn uống thoải mái cho nổi? Trong số này chức vụ của cô là thấp nhất, người khác chưa động đũa cô cũng không dám động trước, người ta buông đũa cô cũng phải nhanh chóng ngừng ăn. Nhất là cô không biết uống rượu, nhưng trong tình huống này không uống rượu chính là không nể mặt lãnh đạo, dù thế nào cũng phải kính vài ly. Đây không phải ăn cơm mà là chịu tội, chỉ vì còn muốn nhìn thấy phần tiền lương thưởng mỗi tháng nên không còn cách nào khác đành phải chấp nhận.

Bữa ăn tối hôm đó thậm chí còn khó nuốt hơn so với tưởng tượng của Bạch Lộ. Bởi vì khi buổi tiệc trôi qua được hơn phân nửa, trưởng phòng Lưu của phòng tài vụ đi ra ngoài nhận điện thoại thì bắt gặp Chương Minh Viễn, anh ta đang vừa nghe điện thoại vừa thong thả đi từ đầu bên kia cầu thang đến. Trưởng phòng Lưu tập tức quay về phòng ăn báo cho Vương Hải Đằng, Vương Hải Đằng tất nhiên phải chạy ra chào hỏi một tiếng.

Khi Vương Hải Đằng mở cửa ra ngoài chào hỏi, đúng lúc Chương Minh Viễn cũng đang đi về phía cửa phòng ăn của bọn họ. Anh ta vẫn đang nói chuyện điện thoại, khẽ gật đầu thay cho lời đáp, bước chân cũng không ngừng lại. Nhưng sau khi anh ta đi qua, đột nhiên lại dừng chân: “Được, trước hết cứ vậy đi.”

Chấm dứt cuộc gọi một cách gọn gàng dứt khoát, anh ta xoay người ra vẻ như mới vừa trông thấy Vương Hải Đằng: “Tổng giám đốc Vương, ông cũng đến đây dùng cơm sao.”

Vương Hải Đằng còn chưa kịp trả lời, cửa phòng ăn xa hoa đầu bên kia hành lang mở ra, một người trẻ tuổi trạc cỡ Chương Minh Viễn ăn mặc banh bao nhìn ra cười nói: “Tôi nói này Chương công tử, tại sao rốt cuộc vẫn lề mề vậy hả? Chỉ còn chờ mình cậu nữa thôi đấy.”

Chương Minh Viễn xoay đầu nói với anh ta: “Âu Vũ Trì, tớ gặp được người quen, các cậu cứ ăn trước đi, tớ sẽ quay lại sau.”

Vương Hải Đằng cảm thấy như hôm nay mặt trời thực sự mọc đằng Tây, Chương Minh Viễn không chỉ dừng lại cùng ông hàn huyên mấy câu, mà khi ông muốn mời anh ta vào phòng ăn ngồi thì anh ta cũng chịu đi vào. Mọi người trong bàn đều đứng dậy thể hiện sự hoan nghênh cố vấn Chương đại quá quang lâm, nhường ghế cho anh ta. Chỗ được nhường tự nhiên chính là vị trí khách mời đặc biệt bên cạnh Vương Hải Đằng, nhưng anh ta không ngồi mà nói với vẻ bông đùa: “Tôi ghét nhất là ngồi ăn cạnh đàn ông.”

Hoắc Mân và Bạch Lộ vốn đang ngồi cạnh nhau, lúc này ở giữa lại chen thêm một Chương Minh Viễn. Bên cạnh có thêm một người, Bạch Lộ chỉ cảm thấy cả người không được tự nhiên, chiếc ghế bọc nhung vốn đang ngồi rất thoải mái đột nhiên biến thành bàn chông. Cô hi vọng anh ta chỉ ngồi giây lát rồi đi, phòng ăn bên kia vẫn còn bạn bè đang chờ anh ta. Thế nhưng anh ta ngồi cả buổi vẫn không chịu đi, ngoại trừ cùng các vị sếp lớn nói chuyện phiếm câu được câu chăng, còn tìm cô bắt chuyện: “Cô Bạchlà người ở đâu?”

Cô không thể không trả lời: “Tôi là người Vô Tích.”

“Ồ, mỹ nữ Giang Nam sao!” Anh ta nâng ly lên, khóe môi ẩn hiện nét cười nhẹ rõ ràng: “Tôi mời cô Bạch một ly, rất vui khi biết cô.”

Cô bị động khẽ mỉm cười nâng cốc: “Cảm ơn.”

Một ly rượu vang đỏ thẫm như máu theo yếu hầu chảy xuống, vị chua chua chát chát ngấm vào trong lòng. Lúc này, Bạch Lộ lại nghe thấy Chương Minh Viễn nói với mình: “Cô Bạch, trước đây tôi có quen một cô bé bộ dạng giống hệt cô, tên cô ấy là Sương Sương.”

Cô khựng lại, rượu nhất thời bị sặc trong cổ họng, tiếng ho đau đớn vang lên. Hoắc Mân quay sang vỗ nhẹ lưng cô: “Sao thế em, có tốt hơn không?”

Cô vừa lắc đầu vừa ho mạnh, ho đến chảy cả nước mắt, chật vật nắm lấy túi xách tay đứng lên rời bàn tiệc, đi xuống nhà vệ sinh dưới sự tháp tùng của Hoắc Mân. Sau khi hồi phục tinh thần trong nhà vệ sinh, cô nói với Hoắc Mân muốn về trước. Còn nói hôm nay thực ra vốn hơi bị đau đầu không muốn tham gia, bất đắc dĩ đành phải tới, nhưng uống xong vài ly đầu càng đau, thực sự không chịu nổi nữa.

Hoắc Mân cũng không miễn cưỡng cô: “Vậy em gọi xe về đi, đi đường cẩn thận nhé.”

Ra khỏi nhà hàng, bên ngoài màn đêm đã buông xuống, lại thêm mưa bụi lất phất, trời xuân quả thực nhiều mưa. Vì trời mưa nên người đi trên đường không nhiều, chỉ có những chiếc xe qua qua lại lại tựa như sao băng vụt qua. Bạch Lộ không bắt xe, từ trong túi xách lấy ra một chiếc ô màu xanh dương bật lên, một mình đi bộ trong đêm khuya vô tận, mưa giăng tơ mịt mùng như nỗi sầu thương. Đèn đường cứ cách một khoảng lại chiếu rọi ánh sáng màu da cam khắp một phương, pha loãng đi cái tối tăm của đêm đen. Con đường bị ánh đèn lát thành đoạn sáng đoạn tối, cõi lòng cô cũng tranh tối tranh sáng y hệt.

Về đến nhà đã gần mười giờ, Bạch Lộ suy nghĩ một hồi lâu, quyết định gọi điện cho Thiệu Dung.

Bên kia điện thoại rất náo nhiệt, tiếng đàn hát văng vẳng, như sợi tơ quấn lấy tai. Thiệu Dung nghe cô kể chuyện xong thì tỏ ý không tán thành: “Em sợ cái gì? Anh ta lấy gì chứng minh anh ta biết em? Anh ta cũng chỉ nói bộ dạng em trông rất giống người anh ta quen biết, người giống người, chuyện này rất bình thường. Nếu em cứ tỏ vẻ sợ hãi như vậy, sợ anh ta nhắc tới chuyện kia, rõ ràng thể hiện trong lòng có tật giật mình.”

Người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc sáng suốt, Bạch Lộ được Thiệu Dung nhắc nhở như thế liền nhận thấy bản thân quả thực vì chột dạ mà rối loạn hết cả lên, không biết đối đáp ra sao.

“Người ta đều nói kẻ đang yêu đều ngu ngốc, bây giờ thì chị tin câu đó rồi. Bạch Lộ, trước đây em đâu có ngốc nghếch vậy chứ, hơn nữa cũng không nhát gan thế này. Hồi đó em có gan hơn bây giờ nhiều.”

Bạch Lộ thoáng cười khổ, bây giờ khác ngày xưa, ngày xưa cô to gan lớn mật, chính vì không có gì cả, cái gì cũng không có nên cái gì cũng không cần kiêng dè, vì vậy rộng rãi cho được bỏ được. Nhưng bây giờ cô đã có Dương Quang, đã có người mình yêu, cô sợ mất đi, do đó vô số thứ phải e ngại. Chỉ cần một chút gió lay cỏ động liền trông gà hóa cuốc.

Sau khi gọi điện cho Thiệu Dung, trong lòng Bạch Lộ bình tĩnh đi nhiều. Cô nghĩ sau này mình đã biết phải đối phó với Chương Minh Viễn như thế nào rồi.

Vài ngày sau, Chương Minh Viễn bất ngờ đến công ty vào ban ngày. Hoắc Mân cùng Vương Hải Đằng đều đã ra ngoài, vài vị phó tổng cũng không có mặt nên Bạch Lộ phụ trách tiếp đón anh ta. Cô đã có chuẩn bị tâm lý, khoảnh khắc trông thấy anh ta xuất hiện, lập tức rơi vào trạng thái sẵn sàng nghênh chiến cứ như quân đội chuẩn bị chiến tranh. Ánh mắt cô không hề trốn tránh nữa, nụ cười cũng không còn cứng nhắc, chào hỏi anh ta một cách trấn định tự nhiên. Hệt như tiếp đón bất kỳ một vị khách nào đó tới chơi, không quá lãnh đạm cũng không quá nhiệt tình.

Anh ta cũng nhạy cảm phát hiện ra sự thay đổi của cô, khóe môi thoáng một nụ cười như có như không: “Hôm nay cô Bạch dường như biến thành người khác rồi.”

Bạch Lộ giả ngốc: “Vậy ư?”

“Đúng thế, trước đây mỗi khi cô trông thấy tôi đều mang bộ dạng sợ hãi muốn trốn, cứ như thể tôi là cọp ăn thịt người vậy.”

“Vậy chắc là do cố vấn Chương anh bình thường rất ít đến công ty, nhân viên bé nhỏ chúng tôi không quen thuộc với anh lắm, sợ nhỡ làm sai nói bậy trước mặt anh khiến anh không hài lòng, cho nên gặp anh mới phải cẩn thận e dè nơm nớp.”

“Thế à, vậy bây giờ tại sao không sợ tôi nữa?”

“Là do hôm trước cùng cố vấn Chương ăn một bữa cơm, cảm thấy cố vấn Chương thực ra không khó gần đến thế, tiếp xúc rất tốt. Cho nên không cảm thấy sợ nữa ạ.”

Chương Minh Viễn nhíu mày cười: “Hóa ra là ăn cơm đã thay đổi cách nhìn của cô Bạch về tôi, xem ra sau này tôi phải thường xuyên mời cô Bạch dùng cơm mới được, để cô càng hiểu rõ tôi hơn, càng không e sợ tôi nữa.”

Bạch Lộ mới không muốn phải thường xuyên ăn cơm với anh ta, bèn mỉm cười với vẻ có lỗi: “Ngại quá cố vấn Chương ạ, tôi có bạn trai rồi, anh ấy không thích tôi một mình dùng cơm với đàn ông khác.”

“Vậy người ở sân bay hôm đó là bạn trai cô sao? Trông cũng được lắm, một người rất có thể diện, xuất thân chắc hẳn không quá tệ, không phải gia đình trí thức thì cũng là gia đình cán bộ. Có đúng không?”

Mắt nhìn người của Chương Minh Viễn thật đáng sợ, vừa liếc qua đã nhìn ra tám chín phần xuất thân của Dương Quang. Trong lòng Bạch Lộ đột nhiên cảm thấy bất an, giọng điệu cũng có chút mất bình tĩnh: “Cố vấn Chương, có lẽ tôi không cần phải giải thích chuyện riêng tư với anh.”

Cô nổi giận, ý cười của anh ta càng sâu: “Chuyện phiếm thôi mà, sao mới nói mấy câu cô đã tức giận rồi. Có điều dáng vẻ tức giận của cô khiến tôi cảm thấy còn dễ coi hơn vẻ mặt tươi cười công thức hóa ban nãy.”

Anh ta cười cợt còn cô lại bình tĩnh, anh ta muốn chờ xem cô thất thố mất tự chủ sao? Cô không đời nào trúng kế đâu. Thầm hít thở sâu giây lát, cô dùng thời gian ngắn nhất buộc bản thân khôi phục giọng điệu ôn hòa: “Xin lỗi, cố vấn Chương, tôi không thích nói chuyện riêng tư với người khác. Nếu anh không có chuyện gì khác, bây giờ tôi còn công việc trong tay cần phải xử lý.”

Cô ám chỉ anh ta nếu không có việc gì thì mau biến đi, Chương Minh Viễn thu lại nụ cười, làm ra vẻ nghiêm túc: “Còn có một việc chót, nói xong tôi sẽ đi, không quấy rầy cô làm việc nữa.”

Bạch Lộ nhẫn nhịn: “Có chuyện gì?”

Anh ta nghiêm trang: “Tôi cảm thấy tên cô rất dễ nghe. Bạch Lộ – kiêm gia thương thương, bạch lộ vi sương, sở vị y nhân, tại thủy nhất phương(*). Tên cô xuất phát từ Kinh Thi đúng không? Một câu “Bạch lộ vi sương” thực sự quá tuyệt vời.”

Lời anh ta chứa ẩn ý, làm sao Bạch Lộ có thể không nghe ra. Nhưng cô giả vờ không hiểu, cố gắng duy trì vẻ tươi cười không đổi: “Chỉ là một cái tên rất thông thường, cảm ơn đã khen ngợi.”

Chương Minh Viễn rời đi, đi một cách ung dung tự tại. Sau khi anh đi khỏi, vài đồng nghiệp nữ trẻ tuổi phòng bên đều không hẹn mà cùng nhau kiếm cớ chạy qua, hỏi Bạch Lộ vừa cùng cố vấn Chương nói chuyện gì mà nói lâu đến thế, còn nói đến độ trông cực kỳ vui vẻ khoái chí, tươi cười không ngớt.

Chẳng trách người khác thích tám chuyện, trước kia Chương Minh Viễn đến công ty có để ý đến nhân viên quèn nào đâu, cùng lắm là nói dăm ba câu với vài vị chức sắc, luôn mang bộ dạng không muốn nói nhiều hơn nửa câu. Hôm nay lại cùng một cô thư ký cười cười nói nói cả buổi, bảo sao người ta không khỏi hiếu kỳ, mắt nhìn Bạch Lộ cũng mang theo vài phần hâm mộ.

Sau khi Vương Hải Đằng về công ty nghe được chuyện này, còn đặc biệt gọi Bạch Lộ đến hỏi: “Khi nãy cố vấn Chương có đến hả?”

“Đúng ạ.”

“Ở lại bao lâu?”

Bạch Lộ nhớ lại một chút: “Chưa đến nửa tiếng.”

“Nói chuyện với cô suốt sao?”

Cô gật gật đầu: “Dạ vâng.”

Vương Hải Đằng nhìn Bạch Lộ không rời mắt, đánh giá từ đầu đến chân, nhìn đến độ khiến cô hơi sợ hãi: “Tổng giám đốc Vương, ông còn có chuyện gì khác không ạ?”

“Không có, cô ra ngoài trước đi, tiện thể gọi Hoắc Mân vào một chút.”

Bạch Lộ bước ra ngoài như thể được đại xá, cô không biết rằng, sau khi cô đi Vương Hải Đằng gọi Hoắc Mân vào câu đầu tiên hỏi chị ta là: “Bạch Lộ có bạn trai không?”

Vấn đề này dường như không phải thuộc phạm vi quan tâm của sếp lớn, Hoắc Mân có chút khó xử: “Có, tôi nghe nói bạn trai cô ấy là bạn học đại học, cha mẹ đều là giáo sư, điều kiện gia đình rất tốt. Tình cảm hai người họ cũng rất thắm thiết, bạn trai cô ấy lúc rảnh rỗi thường xuyên đến đón cô ấy tan làm.”

Lông mày Vương Hải Đằng khẽ nhíu: “Hóa ra đã có bạn trai rồi, như vậy cũng thật là… Tôi thấy hình như Chương Minh Viễn rất có hứng thú với cô ta.”

Hoắc Mân lúc này mới biết dụng ý câu hỏi của Vương Hải Đằng: “Như thế… e là không ổn. Thứ nhất, Bạch Lộ và bạn trai tình cảm rất tốt; thứ hai, từ biểu hiện của cô ấy lúc đến phỏng vấn cũng có thể nhìn ra tư cách đạo đức của cô ấy, cô ấy không phải loại con gái chịu bán rẻ bản thân một cách tùy tiện.”

Sau khi Vương Hải Đằng chau mày một hồi lâu, bèn vung tay vẻ quyết đoán: “Sau này Chương Minh Viễn có đến công ty liền để Bạch Lộ phụ trách tiếp đón. Có điều, sự thay đổi này không được quá lộ liễu. Cô sắp xếp cho khéo, đừng dọa cô bé chạy mất.”

———————–

(*) Đoạn thơ này trích trong “Kinh Thi”. Dịch nghĩa:

Bờ lau bụi lách xanh xanh,
La đà mọc trắng, đã thành giá sương.
Người đi sông nước mênh mang,
Ngược dòng nước biếc tìm đàng ta theo.

(Nguồn: http://nhantu.net/VanHoc/KinhThi/KinhThi09.htm)

5 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 3

  1. Huong Chu says:

    Rồi lúc đầu chỉ đoán 419, hoá ra còn phức tạp hơn. Nghe chừng nàng Bạch có quá khứ cần phải che đậy rồi

  2. leduong says:

    Sao mà chị tung hàng nhiều thế , em còn chưa kịp đọc ^ ^. Cám ơn chị nhiều , mà chị ơi truyện này dài hok ? :)

  3. mami_1502 says:

    haizz! chỉ một câu thôi, Bl đã bị đem bán rồi. Không biết CMV định làm j đây?

  4. Uyen says:

    Đúng là chủ nào cũng vì lợi ích của mình
    Mình cực kỳ thích tr này

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s