Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 4

4.

Khi Bạch Lộ lần nữa nhận được thông báo của Hoắc Mân muốn cô buổi tối ở lại làm thêm, cô hơi ngạc nhiên: “Chị Hoắc, hôm nay chị có chuyện gì bận à?”

“Ừ, con chị lại ốm nữa, chị phải về chăm sóc nó. Bạch Lộ, đành nhờ em vất vả một chút vậy.”

Hoắc Mân đã nói khách sáo như thế, Bạch Lộ cũng ngại ngùng không nói gì nữa, đành không tình nguyện mà ở lại làm thêm.

Chương Minh Viễn như cũ xuất hiện vào khoảng chín giờ, mặc một bộ thường phục màu xanh lục sẫm, khoe ra thân hình cao ráo rắn rỏi, toàn thân thon dài đĩnh đạc như cây trúc. Trông thấy vẫn là cô đang đợi tại văn phòng, dường như anh ta không lấy gì làm ngạc nhiên, nhoẻn miệng cười chào cô: “Chào buổi tối, cô Bạch, gặp được cô tôi rất vui.”

Bạch Lộ trông thấy anh ta thì không vui vẻ tí nào hết, đành nặn ra một nụ cười theo phép tắc thông thường: “Chào buổi tối, cố vấn Chương.”

Tối nay Chương Minh Viễn ngồi trong văn phòng rất lâu, thời gian trôi đi từng chút một, nhưng anh ta vẫn không rời đi. Trong lúc gọi Bạch Lộ vào châm trà vài lần, cô phát hiện anh ta đang chat webcam với người khác trên mạng, đầu bên kia là một cô gái nước ngoài vô cùng xinh đẹp. Cô bực rồi nha! Sao anh ta không về nhà mà chat chit tán gái đi? Cứ phải ngồi đây câu giờ hại cô không được ra về.

Đến gần mười giờ, Bạch Lộ buồn ngủ díp mắt không chịu nổi nữa bèn nằm bò ra bàn làm việc mà ngủ. Đang lúc ngủ mơ mơ màng màng, bàn đột nhiên bị người ta gõ gõ. Cô bừng tỉnh, tự nhiên ngẩng đầu theo phản xạ, đối diện ngay phải một đôi mắt gần trong gang tấc, gần đến nỗi tưởng như có thể đếm rõ cả số lông mi – là Chương Minh Viễn. Lông mi anh ta đặc biệt dày và đen, tựa như quanh mắt khảm dày đặc một đường viền đen bằng lông mượt mà như nhung.

Cự ly này quá gần, gần đến độ khiến người ta không có cảm giác an toàn. Bạch Lộ vô thức nhảy dựng lên lùi về sau, như trốn hổ báo: “Anh làm gì vậy?”

Chương Minh Viễn ban nãy vừa cúi xuống bàn cô dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, lúc này ung dung đứng thẳng, bày ra một vẻ mặt rất buồn cười: “Tôi làm gì á? Không làm gì cả. Tôi gọi cô rót trà nhưng không ai trả lời nên qua đây xem sao, chợt thấy cô hóa ra đang ngủ ở chỗ này bèn gõ gõ bàn gọi cô dậy, không có gì khác.”

Bạch Lộ hoảng hồn khẽ trấn tĩnh lại, hiểu rằng biểu hiện của bản thân vừa rồi có hơi nhạy cảm thái quá. Với thân phận như Chương Minh Viễn, không đến mức đi quấy rối tình dục nhân viên nữ trong văn phòng, là do cô quá mẫn cảm. Nhưng cô vẫn lạnh mặt: “Cố vấn Chương, bây giờ đã muộn lắm rồi, anh vẫn chưa về nhà nghỉ ngơi sao? Tôi buồn ngủ lắm rồi, ngày mai còn phải đi làm nữa.”

Ý tại ngôn ngoại, cô không muốn hầu anh ta nữa. Chương Minh Viễn nhìn cô một cái rồi gật đầu rất sảng khoái: “Được, hôm nay đến đây thôi, tan làm đi.”

Lúc cùng Chương Minh Viễn đứng trong thang máy đi xuống, khỏi nói trong lòng Bạch Lộ có bao nhiêu khó chịu. Trong không gian thang máy đóng kín chỉ có hai người họ, mặc dù cô tận lực đứng xa anh ta một chút, nhưng ở một nơi diện tích tổng cộng hơn mười mét vuông thế này, có thể né xa đến đâu? Huống hồ ba mặt tường thang máy đều là gương, ngay cả cửa tự động cũng sáng đến độ kiêm luôn công dụng của gương, bất kể cô nhìn đi hướng nào, trái phải trước sau đều là Chương Minh Viễn, muốn tránh cũng không tránh được.

Nhưng tầm mắt của Chương Minh Viễn cứ một mực nhìn chằm chằm cô, trên mặt còn mang theo vẻ cười như có như không: “Cô Bạch, cùng đi thang máy với tôi hình như cô rất căng thẳng?”

Nói căng thẳng cũng chưa tới mức, nhưng một mình ở cùng Chương Minh Viễn trong không gian nhỏ hẹp đóng kín, Bạch Lộ thực sự không có cách nào thả lỏng bản thân. Cô lại kiên quyết phủ nhận điều này: “Không có, không có đâu.”

“Nhưng tôi cảm thấy cô rất căng thẳng. Cô nhìn cô xem, đứng xa như thế, núp vào tận trong góc. Cứ như thể tôi là cọp ăn thịt người vậy. Đừng nói tôi không phải cọp, ngay cả tôi thực sự có là cọp cũng không ăn thịt cô đâu! Cô gầy như vậy, toàn là xương không.”

Chương Minh Viễn đích xác không phải cọp, nhưng trong lòng Bạch Lộ vẫn kiêng dè anh ta. Thang máy dừng tại tầng mười lăm, có hai nhân viên ở lại làm đêm của công ty khác bước vào, làm gián đoạn đối thoại giữa hai người, cô thầm thở ra nhẹ nhõm.

Lúc ra khỏi tòa nhà, Chương Minh Viễn tỏ ra ga-lăng: “Cô Bạch, thực xin lỗi đã khiến cô ra về chậm trễ. Cô ở đâu? Tôi đưa cô về.”

Cô mới không cần anh ta đưa về, cô không muốn nán lại với anh ta thêm một giây nào nữa.

“Không cần đâu, tôi bắt xe về là được rồi. Tạm biệt cố vấn Chương.”

Cô vừa nói vừa vẫy tay đón một chiếc taxi đang lách đến, đi thẳng một mạch. Buổi làm thêm khiến người buồn bực này cuối cùng cũng kết thúc, cô hy vọng sẽ không có lần thứ ba.

Hy vọng của Bạch Lộ nhanh chóng tan thành mây khói.

Sau hai lần liên tiếp Chương Minh Viễn đến công ty đều là cô ở lại tăng ca, Hoắc Mân liền chính thức tuyên bố sau này việc của cố vấn Chương toàn quyền giao cho cô phụ trách.

“Bạch Lộ, em biết bình thường công việc của chị rất bận bịu, cháu ở nhà lại cần được chăm sóc chu đáo. Chị đã báo cáo với tổng giám đốc Vương rồi, sau này công việc liên quan đến cố vấn Chương đều do em tiếp nhận. Lúc anh ta không ở công ty thì em là trợ lý của chị, còn anh ta ở công ty thì em là trợ lý của anh ta, mọi thứ đều lấy anh ta làm trung tâm. Tất nhiên, lượng công việc của em vì vậy mà tăng lên nên lương của em cũng tăng theo.

Hoắc Mân nói hợp tình hợp lý một hồi, Bạch Lộ không tìm được lý do từ chối. Hơn nữa lương bổng lại tăng rất khá, quả thực là tăng gấp bội. Hoắc Mân bảo là do cô kiêm nhiệm hai công việc trợ lý, hơn nữa còn kiêm luôn công tác chăm sóc cho cố vấn Chương, tổng giám đốc Vương đặc biệt coi trọng, cho nên đặc biệt phê chuẩn tăng lương nhiều như vậy. Nhìn số tiền, cô cũng muốn làm thử xem sao. Chương Minh Viễn không còn nhắc đến bộ dạng cô giống người quen của anh ta, cũng không nói mấy câu kiểu “bạch lộ vi sương” nữa, hoặc cũng có thể anh ta đã quên bẵng chuyện này. Nếu anh ta không làm phiền cô nữa thì phần công việc này cô cũng không nỡ bỏ.

Hết giờ làm, Dương Quang đến đón cô cùng nhau về nhà anh ăn cơm. Nghe tin cô được tăng lương anh rất phấn khởi: “Em vào công ty mới nửa năm đã được tăng lương, xem ra bạn gái anh thật tài năng nha. Chúng ta cùng nỗ lực dành dụm tiền, cố gắng mau chóng mua nhà kết hôn, em thấy thế nào?”

Viễn tưởng đẹp đẽ đó khiến Bạch Lộ cảm thấy ngọt ngào trong tim, nhưng Thượng Vân một bên không nóng không lạnh chêm vào một câu: “Người trẻ tuổi, trước hết chuyên tâm vào sự nghiệp vẫn là quan trọng hơn. Đều mới tốt nghiệp đại học chưa được hai năm, nói chuyện kết hôn vẫn còn hơi sớm.”

Sắc mặt Bạch Lộ chợt ảm đạm, nhưng vẫn cố gượng cười vui vẻ: “Dì nói đúng ạ, bọn cháu đều còn trẻ, trước hết tập trung vào sự nghiệp mới là quan trọng.”

Thượng Vân hài lòng ừ một tiếng, lúc này bảo mẫu đi tới hỏi có thể bắt đầu ăn cơm được chưa, bà lắc đầu: “Chờ một chút, Manh Manh vẫn chưa đến.”

Ninh Manh là con gái của bạn thân Thượng Vân, là đứa trẻ bà đã nhìn nó lớn lên. Bà không có con gái, vẫn luôn đối xử với Ninh Manh như con gái ruột của mình. Ninh Manh nhỏ hơn Dương Quang năm tuổi, lúc nhỏ thích bám theo sau Dương Quang chạy nhảy khắp nơi, mở miệng ra là gọi anh Dương Quang một cách mềm mại ngọt ngào như đường phèn. Bây giờ đã lớn, đã lên đại học, không còn gọi Dương Quang là anh nữa, trực tiếp kêu tên, nhưng vẫn mềm mại ngọt ngào như cũ.

Bảy giờ kém Ninh Manh mới đến, nói trên đường kẹt xe muốn chết. Còn bảo thủ đô thực sự biến thành “thủ đổ”(*) rồi, đường sá có thể tắc chết người ta luôn. Cô ta vừa vào Thượng Vân liền tươi cười rạng rỡ: “Đói rồi phải không, nhanh rửa tay ăn cơm.”

Trên bàn ăn, Thượng Vân không ngừng gắp đồ ăn cho Ninh Manh, thỉnh thoảng gắp vài đũa cho con trai và chồng, nhưng không hề gắp cho Bạch Lộ một miếng nào cả, còn cô bưng một bát cơm trắng, mỗi lần với đũa gắp thức ăn đều phải hết sức cẩn trọng. Bàn ăn là nơi có thể khiến người ta nhận thức đặc biệt rõ ràng sự dư thừa của bản thân.

Bữa cơm này Bạch Lộ ăn vào một cách vô vị, ăn xong Ninh Manh quấn lấy Dương Quang đòi truyền thụ bí quyết thi tiếng Anh. Nói anh lần nào cũng thi đậu, nhất định là có tuyệt chiêu. Cô ta lôi kéo Dương Quang không tha, cơ thể nhỏ bé xinh đẹp lúc đong đưa lúc uốn éo, đôi môi đỏ thắm chu thành một quả anh đào tròn lẳn một cách đáng yêu xinh xắn: “Anh có tuyệt chiêu gì mau chỉ hết cho em đi, nếu không em thực sự xong đời luôn.”

Ba Dương Quang ăn cơm xong thường vào thẳng thư phòng, Dương Quang cũng bị Ninh Manh kéo vào phòng truyền thụ kỹ xảo thi cử, trong phòng khách chỉ còn hai người là Bạch Lộ và Thượng Vân.

Thượng Vân cố tình hay vô ý nói: “Con bé Manh Manh này, từ nhỏ đã thích bám lấy Dương Quang. Lúc nhỏ hai đứa nó lớn lên cùng nhau, Dương Quang thường xuyên dẫn theo nó chơi đùa khắp nơi. Khi đó Dương Quang cực kỳ yêu thích đứa em này, chúng tôi trêu nó nói đem em Manh Manh làm vợ nó được không, cái đầu nhỏ của nó gật không ngừng, phấn khởi ngời ngời bảo được, còn nói nó thích em Manh Manh nhất.”

Bạch Lộ lắng nghe, trong lòng tựa như tim sen bị dội nước sôi, vị đắng chát rỉ ra từng chút.

Tối đó Bạch Lộ không ở lại nhà Dương Quang lâu, sớm xin phép ra về. Dương Quang mặc áo khoác muốn đưa cô về, Thương Vân một bên nói: “Mới hơn tám giờ, cũng không muộn lắm, con đưa Bạch Lộ trạm xe buýt gần đây là được. Manh Manh còn ở nhà chờ con đấy, nhanh về chút nhé.”

Sau khi ra khỏi nhà họ Dương, Bạch Lộ vẫn im lặng không nói tiếng nào, Dương Quang khó hiểu hỏi: “Em sao vậy, lúc nãy vẫn còn vui vẻ mà.”

Bạch Lộ buồn bực cả buổi rốt cuộc không nhịn được nữa, kể cho Dương Quang nghe những gì Thượng Vân vừa nói với cô, anh nghe xong mỉm cười tỏ vẻ không đồng ý: “Không sai, hồi nhỏ anh từng nói như thế, nhưng có nghĩa lý gì đâu, khi ấy anh không hiểu gì hết. Em không phải vì điều này mà ghen tuông nổi giận đấy chứ? Cô bé ngốc.”

Đương nhiên Bạch Lộ không phải vì những lời nói ngây thơ của Dương Quang lúc nhỏ mà ghen tuông nổi giận, mà vì ẩn ý trong những lời đó của Thượng Vân. Thật rõ ràng, con dâu tương lai được chọn trong lý tưởng của bà là Ninh Manh, bảo sao bà luôn đối xử với cô không nóng không lạnh. Sở dĩ bà không trực tiếp dứt khoát phản đối cô và Dương Quang yêu nhau, có lẽ thứ nhất là muốn duy trì hình tượng trưởng bối hiểu chuyện của mình, thứ hai là sợ gây phản tác dụng, càng ngăn cản thì con trai càng kiên trì.

Nhưng Dương Quang lại không hiểu, anh bấy nay không phải là một người có tâm tư tinh tế, nhất là ở phương diện này còn có chút qua loa. “Mẹ anh chỉ đơn thuần kể em nghe mấy chuyện hồi nhỏ của anh thôi, em nghĩ đi đâu vậy. Anh và Ninh Manh làm sao có khả năng, anh trước nay luôn coi nó như em gái ruột.”

Dương Quang là thế, trong mắt anh chuyện gì cũng thật đơn giản, đó là ưu điểm mà cũng là khuyết điểm của anh. Bạch Lộ chán không muốn nói gì thêm, nói nữa lại biểu hiện ra cô là người lòng dạ hẹp hòi.

—————-

(*) Thủ đổ: ý là kẹt xe nhất hạng.

8 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 4

  1. Reikachan says:

    Bạn vô cùng, “phi thường”, rất rất muốn ném đá bà Thượng Vân này. Từ toan tính của bả mà con trai gặp nạn, còn đổ lỗi rồi lợi dụng Bạch Lộ, xong đem công trạng tặng hết cho con Ninh Manh. Con bà nó chứ, tại sao tác giả không cho bả một cái bad ending cho tui thỏa lòng vậy trời (>”<)

    • Tiểu Cá Mắm says:

      Là mấy chương sau hở ss? Em đọc đoạn đầu đã khó chịu rồi, đầu óc bà này có vấn đề nặng, theo kiểu phân biệt giai cấp, thà nói toẹt ra còn hơn cái thể loại xấu xí tỏ vẻ huyền bí nói bóng nói gió =..=”~ Đầu óc bà này đúng theo tên ” Thượng Vân” trên mây =))

      • Reikachan says:

        Haha, em suy luận tên làm chị phì cười luôn :)) Good job! =)) Chị ghét bà này khủng khiếp lun í (>”<)

  2. mami_1502 says:

    sợ nhất những kiểu nhân vật kiểu thế này >”< thà đồng bóng, ghét thì cứ nói toẹt ra cho xong, đằng này cứ bóng gió xa xôi!!! có mẹ ng yêu thế này thì làm sao mà nên đôi đc. Mà còn có vụ DQ gặp nạn với BL bị mẹ DQ lợi dụng là sao? nghe đã thấy tức rồi

  3. Huong Chu says:

    ờ mềnh cũng đọc convert xong hết rồi, hay lắm nhưng ko spoil đâu nhé. Dù sao đọc của em DD vẫn thấy thích hơn. Convert chỉ để biết nội dung thôi a.
    Tiếc là ko có ngoại truyện cho mẹ già Thượng Vân

  4. Be_cutie says:

    Cai anh Duong Quang nay cung lon roi, ma sao dau oc nhu tre con ay, “don gian” qua.. Con ba me chong tuong lai ma nhu vay, mai mot cuoi ve cung se song ko hoa thuan duoc dau… Toi nghiep cho BL :(

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s