Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 5

5.

Bạch Lộ năm hai mươi tuổi thì quen biết Dương Quang, nửa năm sau chấp nhận sự theo đuổi của anh, trở thành bạn gái anh.

Thoạt đầu cô không có ý định yêu đương khi còn học đại học. Khi ấy, việc cô có thể học xong đại học hay không đã là vấn đề, căn bản không còn hơi sức đâu lo chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Năm nhất năm hai cô liều mạng đi làm thêm tích cóp học phí, đến tận năm ba mới dễ thở hơn, bởi vì Thiệu Dung đã có khả năng giúp cô.

Lúc đó cô vẫn còn hơi do dự: “Chị Dung Dung, sao em có thể xài tiền của chị được.”

“Em đừng khách sáo với chị. Chị không giúp em thì giúp ai, trước đây năng lực có hạn không giúp được, bây giờ đã giúp được em rồi thì đừng nói lời khách sáo với chị. Em biết đấy, chị vẫn luôn coi em như em gái mà.”

Bạch Lộ không từ chối nữa, sự thực là, làm sao cô có thể không xem Thiệu Dung như chị ruột cơ chứ. Cô không phải không có người thân, nhưng các chú các thím, những người thân trên danh nghĩa của cô đều đối xử với cô không bằng Thiệu Dung, người không có quan hệ máu mủ gì hết. Năm đó sau khi giấy báo trúng tuyển đại học được gửi đến, cả hai người chú đều không nói tiếng nào, còn hai thím đều bày ra vẻ mặt ủ dột. Chi phí bốn năm đại học không phải là một khoản nhỏ, ai cũng không đồng ý phụ trách số tiền này, cho dù là chia nhau.

Cuối cùng chú nhỏ ngập ngừng nói với cô, đừng đi học nữa, bây giờ học đại học mắc tiền như vậy, học xong bốn năm chưa chắc đã tìm được công việc tốt, rất nhiều sinh viên đại học tốt nghiệp xong liền thất nghiệp. Thay vì lãng phí tiền bạc thời gian bốn năm này, chi bằng hiện tại đi tìm một việc làm. Con gái con lứa, học cho nhiều cũng chẳng có tác dụng gì, tương lai đều không phải kết hôn sinh con quán xuyến việc nhà sao.

Cô đương nhiên không đồng ý, cho dù tấm bằng đại học kia có giảm giá trị, chung quy vẫn là một nấc thang triển vọng. Nếu như không có nấc thang này, tương lai của cô trong xã hội này chỉ càng thêm xa vời. Cô khổ sở cầu xin các chú tài trợ cho cô bốn năm nữa, học phí coi như cô mượn họ, mai mốt nhất định sẽ trả lại.

Thế nhưng hai thím đều kiên quyết không đồng ý, nhất là thím lớn: “Bạch Lộ à, cháu đã qua mười tám tuổi rồi, là người lớn rồi. Cho dù là cha mẹ thân sinh đem cháu nuôi lớn chừng này cũng coi như hết nghĩa vụ. Nếu cháu vẫn muốn tiếp tục đi học thì cháu tự nghĩ cách đi.”

Một cô bé mười tám tuổi như cô, biết đi đâu tìm cách xoay sở khoản học phí đó? Nhưng cũng không cam lòng ngồi chờ chết, cô cắn răng cương quyết, thu xếp hành lý sơ sài của mình mang theo giấy báo trúng tuyển đến Bắc Kinh. Ra khỏi nhà ga, trước hết tìm tới đại học cô thi vào, đi một vòng quanh sân trường mang màu sắc hương vị cổ kính, càng tăng thêm quyết tâm đi học. Ra khỏi trường cô gọi điện liên hệ với Thiệu Dung, Thiệu Dung là con gái hàng xóm cạnh nhà chú lớn, lớn hơn cô ba tuổi, năm cô vào cấp ba thì Thiệu Dung tốt nghiệp phổ thông đến Bắc Kinh tung hoành thiên hạ. Ở Bắc Kinh, chị ấy là người duy nhất cô quen biết. Là Thiệu Dung cho cô ở lại, đồng ý giúp cô tìm biện pháp. Qua một hồi nỗ lực, cô cuối cùng cũng tiến bước vào cổng trường đại học.

Thời năm nhất năm hai, Bạch Lộ bận làm thêm để dành tiền, hầu như không tham gia bất cứ hoạt động nào của nhà trường. Đến tận năm ba, áp lực kinh tế giảm nhẹ, cô mới có thời gian rỗi, cũng đăng ký tham gia vài câu lạc bộ cho vui hòng bù lại sự chậm trễ của mình.

Lúc ghi danh vào câu lạc bộ leo núi vận động ngoài trời, cô quen biết Dương Quang, anh rất nhiệt tình tiếp đón giúp cô làm thủ tục. Sau đó anh nói cô hay, khi ấy anh bị trúng tiếng sét tình yêu với cô, mới gặp đã yêu. Cô không biết bản thân có chỗ nào hấp dẫn anh, mà anh cũng chẳng rõ nên chỉ nhấn mạnh: “Dù sao, lần đầu tiên gặp em anh đã tự nhủ với bản thân, cô gái này chính là người mình muốn.”

Bạch Lộ không phải loại nữ sinh xinh đẹp hào quang chói lóa, nhưng ở cô có nét thanh tú ôn nhuận như ngọc, mắt duyên mày đẹp, môi thơm chúm chím, vẻ đẹp rất Giang Nam. Mái tóc dài không uốn không nhuộm đen nhánh thẳng tắp, mềm mại buông thả xuống hai vai như dòng suối, tôn lên khuôn mặt trái xoan càng mang vẻ trong sáng tựa mảnh trăng non. Cô gái như thế này giống như một tách nước trà trong vắt, hương vị nhẹ nhàng thanh đạm, nhưng lại khiến người ta cảm thấy thật thư thái.

Dương Quang mê đắm cô bé trà xanh này ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh là điển hình của phái hành động, hễ thích là tức tốc theo đuổi. Bạch Lộ lần đầu tiên tham gia hoạt động câu lạc bộ là leo núi Bách Hoa, anh từ đâu chí cuối đều đi theo giúp đỡ cô cứ như vệ sĩ chuyên trách. Trên một khu vực tương đối dốc đứng, anh leo lên trước rồi ngồi xuống vươn tay về phía cô, nụ cười nhẹ sáng rực trên mặt tựa như mặt trời mới nhú sau trận tuyết. Nụ cười sáng rực như ánh mặt trời ấy cùng bàn tay ấm áp khiến trái tim cô bỗng thoáng xao động.

Nhưng xao động cũng chỉ là xao động, đối với tình cảm không chút nào che giấu của Dương Quang, ban đầu Bạch Lộ cũng một mực trốn tránh. Dương Quang đẹp trai anh tuấn là một nam sinh được hoan nghênh trong trường, không ít sinh viên nữ thích anh. Cô cảm thấy bản thân giống như một giọt sương nhỏ bé, với một chàng trai nhiệt tình sáng sủa như Dương Quang thì chẳng khác nào một kẻ qua đường. Anh hẳn nên qua lại với các cô gái đẹp như mây, sáng như sao kia.

Nhưng sự theo đuổi của Dương Quang thuộc loại bền bỉ dai dẳng, bất cứ chỗ nào trong trường cô có khả năng xuất hiện thì đều có bóng dáng anh. Tham gia hoạt động leo núi của câu lạc bộ thì càng bám theo cô như hình với bóng. Cuối cùng cô cũng bị cảm động vào ngày sinh nhật thứ hai mươi, anh âm thầm tổ chức một buổi party sinh nhật cho cô tại quán trà gần trường, mời bạn bè cả lớp đến chúc mừng sinh nhật cô. Khi cô không hay biết gì mà bị bạn cùng phòng cười hi hi ha ha kéo đến quán trà, một màn trước mắt khiến cô sợ ngây người.

Sau khi ông bà nội lần lượt qua đời, không ai tổ chức sinh nhật cho Bạch Lộ nữa. Ở nhà các chú, ngày này mỗi năm đều bị lãng quên, có lúc chợt nhớ ra, cùng lắm cũng chỉ là bát mì trường thọ cho thêm hai cái trứng gà. Party sinh nhật tưng bừng náo nhiệt như thế đối với cô thực sự là cảm động bất ngờ. Rất nhiều lời chúc, rất nhiều quà tặng, chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng là do Dương Quang đích thân đi đặt, anh còn tặng cô một món quà bí mật, một hộp quà độ dày cỡ chiếc laptop, gói ghém đặc biệt xinh đẹp. Bảo cô về nhà hẵng mở ra xem.

Sau khi về ký túc xá cô mở hộp quà của Dương Quang ra, bên trong là một khung ảnh tinh xảo và một tấm thiệp tuyệt đẹp. Trong khung là ảnh chụp một mình Dương Quang trông rất đẹp trai, hướng về phía máy ảnh cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Mở thiệp ra, bên trong có một hình hoa hồng trái tim dập nổi, bên trên hình vẽ còn tô điểm bằng một chiếc nhẫn bạch kim nho nhỏ, bên dưới chiếc nhẫn là một hàng chữ viết lưu loát: Bạch Lộ, anh muốn đem chính mình tặng cho em, nếu em đồng ý tiếp nhận anh thì hãy đeo chiếc nhẫn này.

Một vòng màu trắng bạc thanh mảnh, sáng trong lấp lánh như sao dưới ánh đèn, ánh sáng đó từng chút từng chút tiến vào trái tim quanh co yếu ớt của Bạch Lộ.

Đeo chiếc nhẫn lên tay, Bạch Lộ chính thức trở thành bạn gái của Dương Quang. Ở bên anh cô rất vui vẻ, cuộc sống tựa như dòng suối sau khi vượt qua gập ghềnh chênh vênh của núi cao vách đứng, tiến vào vùng đất rực rỡ đầy hoa thơm cỏ đẹp. Tình yêu thời sinh viên giản đơn trong sáng, không hề chứa đựng nhiều thứ phức tạp, tỉ như xuất thân, gia cảnh, năng lực kinh tế, địa vị xã hội, vân vân. Dương Quang thích cô, cô thích Dương Quang, như vậy là đủ.

Mãi đến năm tư tốt nghiệp, Dương Quang dẫn cô về nhà gặp cha mẹ. Bước vào căn nhà bốn phòng hai gian trang hoàng cực kỳ sang trọng của nhà họ Dương, trái tim cô hơi loạn nhịp, chiếc thảm lông dê trải giữa bộ sô pha bọc da quá đẹp đến nỗi cô không dám giẫm chân lên. Nhưng thái độ lạnh nhạt khách khí cùng vẻ mặt không nóng không lạnh của Thượng Vân khiến cô mẫn cảm nhận ra bà không thích mình.

Có điều về mặt này Dương Quang tương đối hời hợt, anh không cho rằng mẹ không thích bạn gái mình, bởi vì mẹ chưa từng phản đối hai người họ yêu nhau. Bạch Lộ chỉ có thể che giấu cảm giác của mình, vì Dương Quang mà tiếp tục chịu đựng sắc mặt lạnh lạnh nhạt nhạt của Thượng Vân.

Lúc di động reo, Bạch Lộ vừa từ phòng tắm bước ra, đang chuẩn bị hong khô tóc rồi đi ngủ. Đồng hồ đã chỉ mười giờ tối, lúc này còn ai gọi điện chứ? Không thể là Dương Quang, anh vừa nấu cháo điện thoại với cô xong trước khi cô đi tắm.

Trên màn hình hiển thị một số di động lạ, cô hơi nghi hoặc bắt máy: “Xin chào, tôi là Bạch Lộ, xin hỏi ai đấy ạ?”

“Bạch Lộ, tôi là Chương Minh Viễn.”

Không ngờ là Chương Minh Viễn, Bạch Lộ chợt hoảng sợ theo bản năng: “Anh… làm sao anh biết được số di động của tôi?”

Giọng nói anh ta mang theo chút cười nhẹ: “Cái này có gì lạ đâu, không phải cô kiêm nhiệm chức trợ lý của tôi sao, cô Hoắc đã sớm cho tôi biết số điện thoại liên lạc của cô rồi.”

Bạch Lộ đành hết cách: “Vậy thì cố vấn Chương, xin hỏi anh tìm tôi có chuyện gì không?”

“Bây giờ cô có thể đến công ty mở cửa giùm tôi không, vài thứ của tôi vẫn còn ở trong máy tính trên văn phòng, bây giờ tôi muốn lấy ra.”

Gì chứ, bây giờ chạy tới công ty mở cửa cho anh ta! Bạch Lộ trăm phầm trăm không muốn tí nào. Chương Minh Viễn cũng không miễn cưỡng: “Nếu cô quả thực không muốn đến, tôi tới nhà cô lấy chìa khóa cũng được.”

Bạch Lộ càng không muốn để Chương Minh Viễn chạy đến chỗ cô ở, số di động đã bị anh ta biết được, nếu chỗ ở cũng bị anh ta hay, vậy thì cô còn không gian cá nhân ở đâu chứ? Huống hồ Chương Minh Viễn này là người cô luôn phải kính nhi viễn chi.

Cân nhắc lợi hại một chút, cô thở dài ngao ngán: “Không cần đâu, tôi sẽ lập tức bắt xe tới.”

Lúc chạy đến dưới lầu của công ty, Bạch Lộ từ xa đã nhìn thấy Chương Minh Viễn. Anh ta đang dựa vào xe hút thuốc, ánh đỏ trên đầu thuốc lá chợt sáng chợt tối trong bóng đêm, tựa như vì sao nhỏ lấp la lấp lánh. Trông thấy cô, anh ta tiến về trước với vẻ cười nhạt như có như không: “Đến nhanh vậy à, xem ra tôi có một vị trợ lý rất yêu nghề.”

Khói thuốc giữa các ngón tay anh ta lượn lờ vấn vít, cô ghét nhất mùi thuốc lá, mày nhíu lại quay đầu đi rồi mới trả lời anh ta một cách ngắn gọn: “Lên lầu thôi.”

Cô rất lo anh ta sẽ tiếp tục nhả khói phì phèo trong thang máy, cùng anh ta đi lên hai mươi tầng lầu trong cảnh khói thuốc quanh quẩn, cô nhất định sẽ bị hun đến sống dở chết dở. May thay, trước khi bước vào thang máy anh ta đem thuốc lá dụi tắt vứt vào thùng rác, rốt cuộc cũng cho cô thoát được nỗi khổ hít khói thuốc gián tiếp.

Trong thang máy, anh ta một nhiên hít thở sâu một chút: “Thơm quá! Cô dùng nước hoa gì mà thơm vậy?”

Bạch Lộ căn bản không có thói quen dùng nước hoa, cho dù có, vội vội vàng vàng chạy ra khỏi nhà cũng chẳng kịp phun.

Mùi hương Chương Minh Viễn ngửi được là hương thơm của xà phòng gội đầu mà ban nãy Bạch Lộ gội đầu còn lưu lại. Đây là xà phòng gội đầu thực vật nguyên chất được làm thủ công từ Anh Quốc, mái tóc sau khi gội đặc biệt bóng mượt mềm mại, còn tỏa hương hoa nhài dịu êm thoang thoảng. Cô nâng niu nhất là mái tóc đẹp của mình, cái khác có thể tiết kiệm, chỉ riêng khoản này rất sẵn lòng tiêu tiền. Các loại dầu gội bán ở siêu thị đều chứa thành phần hóa học, sau khi tình cờ dùng thử loại xà phòng này một lần, cho dù một bánh nhỏ tốn trên dưới một trăm tệ, cô vẫn chấp nhận dùng nhãn hiệu này.

“Tôi không dùng nước hoa, ban nãy vừa gội đầu, là mùi của xà phòng gội.”

Cô vừa giải thích vừa thuận tay vuốt một lọn tóc bên tai. Sợi tóc đen nhánh nhẹ bay lên giữa những ngón tay thon thon, tựa như cánh bướm chập chờn. Mùi hương thầm phảng phất tỏa ra từ mái tóc càng giống những cánh bướm bay rợp trong thang máy. Không gian kim loại nhỏ hẹp dường như trong nháy mắt đã biến thành một vườn hoa nhài.

Mái tóc đẹp mượt mà, mùi hương thầm vấn vương đều trở nên quyến rũ một cách vô thức, khiến trong lòng Chương Minh Viễn chợt lay động. Anh điều chỉnh hơi thở trấn tĩnh lại tinh thần, thuận miệng nói: “Xà phòng gội loại nào mà có mùi hương này vậy? Mua giùm tôi một bánh với.”

Cô chỉ cảm thấy buồn cười: “Đàn ông đi gội loại mùi thơm ngào ngạt này có nghĩa gì chứ?”

Anh ta cãi lại: “Tôi không gội, tôi mua đặt ở nhà để ngửi mùi thơm không được sao?”

Mua xà phòng gội đầu để ngửi mùi thơm, thật sự không hiểu nổi. Bạch Lộ không hơi đâu phí lời với anh ta nữa, vừa lúc đó âm báo tin nhắn vang lên, cô thừa dịp không tiếp chuyện anh ta nữa, cứ thế lấy di động ra kiểm tra hộp tin đến. Là tin nhắn chúc ngủ ngon của Dương Quang, cô nhoẻn miệng cười trả lời anh.

Chương Minh Viễn đứng một bên hỏi vu vơ: “Tin nhắn của bạn trai hả?”

Cô ừ một tiếng, không muốn nói nhiều, anh ta cũng biết ý không nói gì nữa. Trong thang máy yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng bấm tin nhắn khe khẽ của cô.

Sau khi gửi tin xong, thang máy cũng vừa tới tầng lầu văn phòng công ty. Bạch Lộ lấy chìa khóa mở cửa văn phòng cố vấn, Chương Minh Viễn mở máy tinh copy tài liệu của anh ta, chưa đến mười phút đã làm xong tất cả.

Ngẫm lại đêm hôm chỉ vì chút chuyện của anh ta mà đặc biệt bắt xe đến đây, làm trễ nãi giấc ngủ của mình, trong lòng Bạch Lộ không tránh khỏi oán hận. Tuy không thể đem bất mãn nói thành lời, nhưng cô vẫn thử thương lượng với anh ta: “Cố vấn Chương, hay là tôi đưa chìa khóa văn phòng cho anh, anh tự giữ sẽ tiện hơn.”

Anh ta hờ hững nhìn lướt qua cô một cái, không đồng ý cũng chẳng từ chối: “Cô ngại phiền toái à?”

Đúng là cô cảm thấy phiền, chỉ là không thể nói thẳng, đành cường điệu nói: “Tôi chỉ cảm thấy anh tự mang chìa khóa sẽ tiện lợi hơn, nếu tình huống như hôm nay lại xảy ra cũng không cần phải mòn mỏi chờ tôi đến mở cửa.”

Trên mặt anh ta lại hiện lên điệu cười như có như không: “Nghe ra cô thực sự lo nghĩ cho tôi nhỉ!”

Bạch Lộ sợ nhất là nhìn thấy loại vẻ mặt này của anh ta, mỗi lần anh ta bày ra điệu cười ẩn ẩn hiện hiện nhìn cô, ánh mắt đen thẫm đặc biệt sâu xa, sâu như thể đại dương trong đêm tối. Còn cô tựa như con thuyền du hành trong đêm, cứ sợ va phải đá ngầm. Tự nhiên, cô không nói gì thêm về chuyện chiếc chìa khóa nữa.

3 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 1, Phần 5

  1. chycorita says:

    Cám ơn sis đã dịch câu chuyện này
    em rất thích các nhân vật
    và đang rất tò mò câu chuyện của BL và CMV
    Chap này anh DQ đáng yêu
    em là BL cũng sẽ đổ anh DQ thôi
    sau này 2 anh chị ko thành vì mẹ DQ thì thật phí cho 2 ty đẹp của 2 người quá sis ơi

    • Reikachan says:

      chị thì không thích Dương Quang lắm, anh ấy hơi thiếu tinh tế lẫn sáng suốt lúc cần thiết. Chị có cảm giác anh này cứ như Tôn Ngộ Không bị Phật Tổ Như Lai, aka mẹ anh, nắm trong tay không thoát được.

  2. mami_1502 says:

    DQ thuộc kiểu vô tư, vô tâm không để ý, trong khi một người con gái sớm trưởng thành và chịu nhiều vất vả như BL lại cần một người đàn ông chín chắn. Lại có thêm bà mẹ phá đám nữa nên kết cục chia tay chỉ là sớm muộn thôi :(

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s