Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 1

1.

Ngày cuối tuần, Bạch Lộ thức dậy từ rất sớm. Sau khi đánh răng rửa mặt, thay quần áo thể dục rồi chờ Dương Quang đến đón cô. Mặc dù đã tốt nghiệp, nhưng vài bạn học quen thân trong câu lạc bộ leo núi trước kia hễ có thời gian là hẹn hò tụ tập nhau cùng đi leo núi, có lúc còn nấu cơm hoặc cắm trại dã ngoại. Lần này là hoạt động đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng từ lâu, để ngăn ngừa bị quấy rầy, cô còn cố tình tắt điện thoại, cô không muốn giữa đường bị người ta gọi đi tăng ca.

Tám giờ, Dương Quang lái chiếc Jetta của anh có mặt đúng giờ. Chiếc xe này là quà tặng của ba mẹ cho anh nhân dịp tốt nghiệp đại học. Thượng Vân cho rằng con trai đã bắt đầu ra ngoài xã hội làm việc, có một chiếc xe sẽ thêm tiện lợi lẫn thêm thể diện. Bình thường ghế lái phụ bên cạnh anh luôn là chỗ ngồi chuyên dụng của Bạch Lộ, nhưng hôm nay trên vị trí đó lại là Ninh Manh.

Bạch Lộ hơi ngẩn người, còn Ninh Manh thì cười như không có chuyện gì: “Chào buổi sáng, chị Bạch Lộ.”

Dương Quang nói tối qua Ninh Manh ăn cơm ở nhà anh, nghe nói sáng nay có hoạt động leo núi liền hưng phấn đòi tham gia. Dù sao leo núi cũng là hoạt động tập thể, anh liền mang cô bé đi theo. Bạch Lộ cũng không thể nói gì, mặc dù trong lòng có đôi chút khó chịu.

Càng khó chịu hơn là, vì Dương Quang chở Ninh Manh cùng đi nên cô ta đương nhiên ngồi ghế lái phụ, Bạch Lộ chỉ có thể ngồi ghế sau.

Ninh Manh và Dương Quang ngồi đằng trước cứ luôn cười cười nói nói, cô ta mặc một bộ đồ thể thao màu vàng nhạt, cái miệng nhỏ ríu rít không ngớt, hệt như chú chim hoàng oanh líu lo đầu cành. Cô ta toàn nói chuyện bọn họ lúc nhỏ, Bạch Lộ ngồi phía sau không chen vào được câu nào. Nếu không phải Dương Quang thi thoảng quay đầu nói chuyện với mình, cô quả thực cảm thấy bản thân chẳng khác nào một kẻ trong suốt vô hình.

Cho đến tận khi tới nơi đã định và bắt đầu leo núi, tình hình cũng chẳng có gì khá hơn. Ninh Manh vẫn bám lấy Dương Quang như hình với bóng, đến chỗ hơi gập ghềnh một tí đều đòi Dương Quang đỡ cô ta qua. Nhiêu đó chưa đủ, còn không cẩn thận để bị trặc chân, Dương Quang còn phải cõng cô ta xuống núi. Mặc dù cô ta dáng vóc mảnh mai xinh xắn, thể trọng không đến bốn mươi lăm ký, nhưng khi Dương Quang cõng cô ta một mạch về đến chân núi thì đầu cũng ướt sũng mồ hôi.

Bạch Lộ đau lòng định lau mồ hôi cho anh, nhưng bị Ninh Manh giành trước. Cô ta nằm trên lưng anh nên chiếm ưu thế về cự ly, đưa tay ra trực tiếp dùng lòng bàn tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán anh. Còn nhắc lại chuyện năm xưa: “Dương Quang, anh còn nhớ hồi nhỏ anh dẫn em ra ngoài chơi không, kết quả em chơi mệt ngủ quên mất, anh cũng cõng em về nhà thế này.”

Dương Quang thở phì phò: “Nhớ, lần đó em làm anh mệt gần chết, bây giờ cũng khiến anh mệt gần chết. Con nhóc nhà em thật là phiền, sau này không dẫn em đi chơi nữa.”

“Anh dám, anh không dẫn em khóc cho coi. Anh sợ em khóc nhất, đúng không?”

Ninh Manh miệng thì nói khóc, nhưng thanh âm lại mang theo nụ cười, giọng nói mềm mại, ngọt ngào của cô ta tựa như kem sắp tan. Nếu Bạch Lộ là đàn ông, có lẽ cũng sẽ vô cùng cam tâm tình nguyện lắng nghe cô gái làm nũng ngọt ngào như mật thế này đến chín mươi tuổi. Tuy nhiên cô không phải, không những thế đối tượng làm nũng còn là bạn trai mình, trong lòng khỏi nói có bao nhiêu cảm giác khó chịu.

Dương Quang lái xe đưa Ninh Manh về nhà, Bạch Lộ ngồi lên ghế trước, sắc mặt như ủ một tầng sương mỏng. Anh nhận ra điều đó, bèn dừng xe lại bên đường, đưa tay kéo lấy vai cô, dỗ dành: “Sao lại không vui thế kia? Chuyện vừa rồi em đừng để ý, em biết anh luôn coi Ninh Manh như em gái mà.”

Bạch Lộ thở dài: “Dương Quang, anh có nghĩ tới không, anh toàn tâm đối xử với Ninh Manh như em gái, nhưng con bé chưa hẳn đã xem anh như anh trai.”

Dương Quang ngẫm nghĩ, vẻ mặt có chút không chắc chắn: “Anh và Manh Manh từ nhỏ lớn lên cùng nhau, quan hệ luôn thân mật quen thuộc như thế. Nó thường xuyên theo anh làm nũng này kia, anh cũng chưa bao giờ cảm thấy có gì không đúng. Có điều, nếu em đã cảm thấy khó chịu như vậy, sau này anh sẽ chú ý hơn, giữ khoảng cách với nó. Được rồi, đừng xịu mặt nữa. Cười lên cái nào, bạn gái anh cười lên là đẹp nhất.”

Bạch Lộ không có cách nào giận dỗi với anh nữa, bèn cười lên thật tươi. Hai lúm đồng tiền nho nhỏ tựa như nụ hoa nhài lúc ẩn lúc hiện trên khóe môi. Lúm đồng tiền khiến vẻ cười của cô đặc biệt ngọt ngào, đặc biệt long lanh, ngọt ngào như đường mật, long lanh như tháng tư mùa xuân hiện tại. Cánh tay Dương Quang bất giác dùng lực, ôm trọn cả người cô vào lòng, sau đó cúi đầu, hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Nụ hôn mang theo hơi thở nóng ấm của anh, từ môi đến má, rồi từ chiếc cằm nhỏ xinh sáng bóng như sứ đến chiếc gáy cong cong duyên dáng như thiên nga, lại quay về xương quai xanh tinh tế xinh xắn. Khi anh còn muốn thử thăm dò xuống dưới, cô bất an xoay người tránh ra, vẻ mặt vừa hơi lúng túng vừa hơi sợ sệt: “Đừng… đừng như vậy.”

Mặc dù hai người đã yêu nhau hơn hai năm, thế nhưng quan hệ nam nữ cũng chỉ mật thiết đến mức này, hai người chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Dương Quang không phải không muốn, nhưng về mặt này Bạch Lộ đặc biệt bảo thủ, mỗi khi anh vừa có ý đồ về mặt này, cô luôn đỏ mặt cự tuyệt: “Không cần, đừng như thế.”

Dương Quang đối với chuyện này mặc dù có mất hứng nhưng cũng vui mừng. Dù sao đi nữa, trong thời đại cá tính cởi mở này, khi mà việc tùy tiện qua lại một đêm đã kéo nhau lên giường đã trở thành chuyện thường, một cô gái vẫn có thể giữ mình trong sạch, thủ thân như ngọc chung quy vẫn là chuyện tốt. Anh cũng không muốn tìm một cô nàng có thể tùy tiện cởi áo lên giường với người khác làm bạn gái. Vì thế sự từ chối của Bạch Lộ trái lại càng khiến anh thêm tôn trọng cô: “Được, anh nhịn, chúng ta để dành chuyện này đến đêm động phòng hoa chúc, khiến cho đêm tân hôn càng xứng đáng.”

Sáng sớm thứ Hai đi làm, Bạch Lộ vừa vào văn phòng đã bị Hoắc Mân gọi lại. Bảo cô sáng nay không cần lo việc gì hết, lát nữa cùng tổng giám đốc Vương đại diện cho công ty đến bệnh viên thăm Chương Minh Viễn.

Cô ngớ người: “Cố vấn Chương làm sao vậy?”

“Hôm qua anh ta bị tai nạn xe, đâm phải một chiếc xe vượt đèn đỏ, may mà có túi khí an toàn bảo vệ, thương tích trên người không nghiêm trọng.”

Nửa tiếng sau, Bạch Lộ và Vương Hải Đằng cùng đến bệnh viện, nhưng lại đụng phải cảnh trống không. Phòng bệnh trống rỗng, vài y tá đang thu dọn hoa tươi và giỏ trái cây chất đầy phòng. Họ nói vì bệnh nhân thương tích rất nhẹ nên sau khi ở lại bệnh viện quan sát một đêm liền khăng khăng muốn xuất viện.

Đến hụt giống như họ còn có một người trẻ tuổi ăn vận bảnh bao, anh ta chỉ đến sau họ chưa đầy ba phút, vừa vào trông thấy phòng bệnh trống huơ trống hoác chỉ biết lắc đầu bật cười: “Cái thằng này, chạy nhanh thật.”

Vương Hải Đằng nghe tiếng liền quay đầu, tươi cười rạng rỡ bước đến chào hỏi: “Âu thiếu gia, cậu cũng đến thăm Chương công tử đấy à.”

Bạn bè của Chương Minh Viễn hầu hết đều thuộc loại không giàu cũng sang, anh chàng Âu này cũng là một người rất có lai lịch. Âu thiếu gia đang lấy di động ra tính gọi điện thoại, thờ ơ nhìn quét qua Vương Hải Đằng một cái: “Ông là?”

Vương Hải Đằng tự giới thiệu, Âu thiếu gia dường như cũng có chút ấn tượng nhiêu đó: “Là tổng giám đốc Vương sao, đã nghe Minh Viễn nhắc đến. Xin chào.”

Sau đó tầm mắt anh ta lướt qua Bạch Lộ đang ôm hoa tươi đứng một bên, nhưng cái quét mắt này không thờ ơ như trước, có vẻ đánh giá chuyên chú kín đáo ẩn sâu trong đôi mắt: “Vị này là ai?”

“Đây là cô Bạch, thư ký của công ty chúng tôi, cô ấy cũng kiêm nhiệm chức trợ lý của cố vấn Chương, vì thế tôi dẫn theo cô ấy cùng tới đây thăm Chương công tử.”

Âu thiếu gia gật đầu mỉm cười, nụ cười ra chiều hiểu biết: “Chào cô Bạch.”

Bạch Lộ lịch sự trả lời: “Xin chào Âu thiếu gia.”

Trong lúc nói chuyện, điện thoại của Âu thiếu gia đã được nối máy, anh ta vừa cười vừa nói với người bên kia điện thoại: “Minh Viễn, tớ đến bệnh viện thấy trống không. Thằng khỉ, ở bệnh viện có vài ngày mà cứ như bị đem giết không bằng, lẩn còn nhanh hơn chạch.”

Cũng không biết Chương Minh Viễn đầu bên kia nói gì, anh ta chỉ cười lên ha hả: “Quả nhiên một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Được rồi, cậu ở nhà đó đi, bây giờ tớ chạy qua thăm cậu.”

Dừng một chút, anh ta lại nói: “Đúng rồi, không chỉ mình tớ bắt hụt cậu, tổng giám đốc Vương còn dẫn theo cô Bạch phí công đứng trước bốn bức tường trong phòng bệnh đây này. Cậu làm người ta đi tay không một chuyến mà không thấy xấu hổ à?”

Không biết Chương Minh Viễn trả lời ra sao, nhưng Âu thiếu gia cúp điện thoại xong thì cười tít mắt nói: “Tổng giám đốc Vương, cô Bạch, chi bằng chúng ta cùng đến nhà Chương Minh Viễn thăm cậu ta đi.”

Bạch Lộ thực không muốn đi, cô hy vọng Vương Hải Đằng đi một mình, để cô về công ty trước. Không ngờ Vương Hải Đằng nói ông ta còn có việc, mười giờ có hẹn đàm phán với người khác, bảo cô một mình đại diện công ty đến thăm hỏi Chương Minh Viễn.

“Cô đi nhờ xe Âu thiếu gia đến đó đi, lúc về lại tự đón xe. Thay tôi hỏi thăm cố vấn Chương, dặn cậu ấy cứ tĩnh tâm nghỉ ngơi.”

Bạch Lộ không còn cách nào khác đành lên chiếc xe thể thao Lamborghini của Âu thiếu gia, theo anh ta đến nhà Chương Minh Viễn.

Xe lao vun vút như gió trên những con đường rộng lớn bằng phẳng của kinh thành, cuối cùng tiến vào trung tâm một khu chung cư cao cấp phong cảnh tuyệt đẹp nép mình yên tĩnh, tựa như chốn đào nguyên giữa lòng thành thị. Đem xe đỗ tại bãi đỗ ngầm, hai người cùng nhau đi thang máy lên thẳng tầng cao nhất, Chương Minh Viễn khập khiễng đi ra mở cửa.

Âu thiếu gia hiển nhiên là khách quen, vào cửa liền tự mình cởi giày thay dép, vừa thay vừa cười: “Cậu lại làm thương binh rồi, tớ đặc biệt đồng cảm sâu sắc với cậu.”

“Vớ vẩn. Âu Vũ Trì cậu đừng có tìm dép cho mỗi mình mình, tìm thêm một đôi cho Bạch Lộ đi.”

Bạch Lộ ôm một bó hoa lớn đứng trước cửa, đang chần chừ không biết có nên vào nhà không, có lẽ đứng ngoài cửa hỏi thăm dăm ba câu chắc sẽ không quấy rầy người ta nghỉ ngơi. Nhưng Chương Minh Viễn lại bảo Âu Vũ Trì tìm dép cho cô, xem ra vẫn phải vào trong ngồi một lát.

Đây là một căn hộ chung cư nhỏ hai tầng, diện tích không quá lớn, trang trí cũng vô cùng đơn giản, nhưng trong phong cách đơn giản vẫn mang vẻ cầu kỳ rõ rệt. Nội thất trọn bộ bằng gỗ tùng nhập khẩu quý hiếm tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Bước vào nhà, Âu Vũ Trì mở tủ lạnh lấy đồ ra uống một cách quen thuộc. Còn Bạch Lộ không tự nhiên ngồi vào một góc sô-pha, miệng lí nhí như đọc thuộc lòng: “Cố vấn Chương, tổng giám đốc Vương bảo tôi thay mặt công ty đến thăm anh, nhắn anh nghỉ ngơi cho khỏe…”

Chương Minh Viễn không buồn nghe mà ngắt lời cô: “Được rồi được rồi, mấy câu đó tôi nghe mãi từ hôm qua tới giờ, lỗ tai sắp chai luôn rồi. Mới trốn thoát khỏi bệnh viện, cô lại đuổi tới tận nhà mà niệm. Cô tha cho tôi đi.”

Bạch Lộ hơi lúng túng mím môi im lặng, trong khoảnh khắc không biết phải nói gì cho tốt, vừa cúi đầu thì bắt gặp bó hoa mình vẫn đang ôm trong tay: “Anh có bình hoa không? Tôi đem hoa cắm vào.”

Chương Minh Viễn nghĩ nghĩ: “Trước đây phòng khách có một cái bình pha lê, bị tôi sơ ý làm vỡ rồi. Cái trong phòng ăn nhỏ quá, không cắm được. Có điều trong phòng làm việc có không ít bình gốm sứ, cô chọn một cái mang ra cắm hoa đi.”

Bạch Lộ đi vào phòng làm việc theo chỉ thị của anh ta, phòng làm việc rất lớn, nhưng sách lại không bao nhiêu, trên một chiếc kệ sát đất che hết một mặt tường bày biện cao thấp lộn xộn nhưng tinh tế các loại chai lọ bát đĩa bằng gốm sứ đủ hình dạng lớn nhỏ khác nhau. Xem ra hình như anh ta rất hứng thú với việc thu thập đồ gốm sứ, có điều những đồ gốm sứ này xem ra không phải là vật quá cổ xưa hay quá quý báu.

Xem sơ qua một lượt, Bạch Lộ chọn một chiếc bình sứ có hơi hướm màu sắc cổ xưa, đem đến phòng ăn đổ nước đầy một nửa, rồi đem hoa tươi cắm vào. Những bông hoa rực rỡ khoe sắc cùng bình hoa màu đen sẫm mộc mạc tương phản, tôn nhau lên một cách thi vị.

Ở phòng khách đầu bên kia, đối thoại giữa Chương Minh Viễn và Âu Vũ Trì bay đến như hoa rơi ào ạt.

“Tại sao vẫn còn ở đây một mình, tớ tưởng chị cậu nhất định sẽ tóm cậu về nhà chứ.”

“Tớ sao có thể theo chị ấy về nhà, vậy chả phải tự đưa đầu ra ăn mắng à. Ông già nhà tớ vẫn đang giận bốc khói, tớ trốn còn không kịp.”

“Lúc này ông già cậu thực sự nổi trận lôi đình rồi, tớ nghĩ ít nhất trong vòng nửa năm cậu đừng mơ đụng đến tay lái. Không những tịch thu toàn bộ xe của cậu, còn chốt hạ một câu, ai dám cho cậu mượn xe chính là gây khó dễ cho ổng. Ba tớ cũng đặc biệt dặn dò tớ, không cho cậu đụng tới xe. Cậu cũng thật là, sao lại bất cẩn như thế. Nếu sợ vô bệnh viện đến vậy thì đừng có phóng, cậu làm như mình đang ở trường đua ấy!”

Giọng nói Chương Minh Viễn lộ vẻ buồn bực ngập tràn: “Thực ra trách nhiệm trong vụ đụng xe lần này không phải do tớ, là người ta vượt đèn đỏ tông phải. Nhưng ông già chả thèm quan tâm một hai liền nổi giận, giải thích cũng không thèm nghe.”

“Ai bảo cậu có “tiền án” chứ! Lần trước xảy ra tai nạn xe phải nằm bệnh viện hơn nửa năm, suýt chút nữa là không cứu được, ấy vậy mà giờ cậu còn dám phóng. Nếu tớ là ông già nhà cậu thì cũng sẽ nổi trận lôi đình.”

“Âu Vũ Trì, nếu cậu tới đây giáo huấn tớ thì bây giờ cậu về được rồi đấy. Tớ bị cậu léo nhéo sắp bực chết đây!”

Âu Vũ Trì bị Chương Minh Viễn đuổi đi, Bạch Lộ cũng nhân thể mở miệng tạm biệt chuẩn bị cùng ra về. Cô đại diện cho công ty đến làm nghĩa vụ thăm hỏi tận tình, nghĩa vụ đã hoàn thành tất nhiên cô cũng không muốn ở lại thêm. Chương Minh Viễn dường như đọc thấu suy nghĩ của cô, nhìn liếc qua cô với nụ cười như có như không, không nói gì nữa mà phất tay để cho cô đi.

Sau khi xuống lầu, mặc dù Bạch Lộ nói đi nói lại rằng tự mình bắt xe sẽ tiện hơn, nhưng Âu Vũ Trì vẫn cực kỳ ga-lăng mà kiên quyết đòi chở cô về, một mạch đưa cô đến dưới tòa nhà công ty.

8 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 1

  1. Truyện càng ngày càng hấp dẫn. thank chị nhiều.

  2. Tra Nguyen says:

    Đọc truyện này 1 lèo từ chiều đến chương này hay quá thanks em nhé :X

  3. chycorita says:

    cám ơn chị DD
    đọc chương này e đã cảm nhận đc Dương Quang ko thể che chở cho BL
    anh ko đủ tinh tế và sâu sắc để thấu hiểu nỗi khổ tâm của BL
    cũng như lại dễ bị Ninh Manh lôi kéo mà bỏ quên cô
    e có cảm giác NM là cô gái giả vờ ngây thơ
    biết DQ đã có BL nhưng vẫn lợi dụng tình cảm lúc nhỏ của DQ để tiếp cận anh, ng như vậy rất nguy hiểm a
    còn thêm Thương Vân cản trở, trc sau j tình yêu của 2 ac cũng gặp biến cố
    e càng lúc càng tò về anh CMV, thấy an h ấy rất thú vị
    À theo như 1 comment của c e đoán DQ gặp tai nạn nằm viện, BL chăm sóc, khi a tỉnh lại TV lại dành công đó cho NM, nói BL ko hề đến thăm a, ko biết có đúng ko hjhj

    Lần nữa e cám ơn chị DD vì những câu chuyện chị chọn dịch luôn làm e cảm thấy rất hào hứng khi đón đọc :)

    • Reikachan says:

      tưởng tượng sai rồi, có điều hành động của Ninh Manh thì có thể hiểu, phụ nữ ai chẳng muốn tìm cách giành lấy người đàn ông mình thích. Chị chỉ ghét hành động & thái độ của bà Thượng Vân, ghét vô cùng tận (>”<)

  4. mikokotoro says:

    Mình thích bạn Âu thiếu gia ghê. Bạn ý thật dễ thương

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s