Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 2

2.

Sau khi về đến công ty, Vương Hải Đằng không ở đó, Bạch Lộ đem chuyện đến nhà Chương Minh Viễn thăm hỏi báo cáo tường tận với Hoắc Mân. Cô nghe xong khẽ chau mày: “Bạch Lộ, lúc ấy em không nên về nhanh như vậy. Cố vấn Chương bị thương ở nhà một mình, đi lại khập khiễng rất bất tiện, về tình về lý em đều nên ở lại thêm một lúc, hỏi người ta xem có cần gì không. Bỏ lại một bó hoa rồi đi coi sao được, thăm hỏi như vậy chẳng khác gì thể hiện không có thành ý gì cả, chỉ có đến rồi đi một mạch. Em đừng quên rằng, em đại diện công ty đến, biểu hiện của em sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến cách nhìn của cố vấn Chương đối với công ty.”

Bạch Lộ nghẹn lời, cô quả thực là đến rồi đi chóng vánh, cho nên chỉ thầm nghĩ ra về cho nhanh. Nhưng cô cũng không thể không thừa nhận, nếu người cô đến thăm không phải là Chương Minh Viễn, mà là bất kỳ một vị lãnh đạo nào đó của công ty hoặc thậm chí là đồng nghiệp, trong tình huống như ban nãy cô sẽ không lập tức rời đi. Dù sao người ta cũng bị thương hoạt động bất tiện, có thế nào cũng phải hỏi anh ta liệu có cần giúp làm đồ ăn thức uống gì không.

“Em xin lỗi chị Hoắc.”

“Không cần nói xin lỗi với chị, nếu chuyện này em chưa làm tốt thì lập tức dùng hành động sửa chữa. Bây giờ gần đến giờ ăn trưa rồi, em gọi điện cho cố vấn Chương, hỏi xem anh ta muốn ăn gì, em lập tức đi mua đem sang cho anh ta. Bắt xe mà đi, tiền xe công ty sẽ thanh toán.”

Bạch Lộ nghiêm chỉnh tuân mệnh làm theo, lúc Chương Minh Viễn nhận điện thoại dường như không hề kinh ngạc chút nào, giọng nói uể oải: “Cũng không muốn ăn gì, hay là cô đi mua một ít củ cải muối và dưa chuột muối của Lục Tất Cư để ăn với cháo đi.”

Mang theo hai hũ dưa muối cùng một hộp cháo trắng, Bạch Lộ lại quay về nơi mình vừa rời khỏi, ấn chuông cửa. Chương Minh Viễn vẫn đi cà nhắc ra mở cửa, lúc này cô nghĩ nên biểu hiện đôi chút quan tâm: “Cố vấn Chương, chân anh không sao chứ?”

Anh ta tỏ vẻ không việc gì: “Lúc tông xe bị vướng một chút, bắp chân hơi sưng, không có vấn đề gì lớn.”

Bạch Lộ thay giày bước vào nhà, đi thẳng vào phòng ăn xây theo kiểu mở, Chương Minh Viễn cũng kéo theo chân bị thương đi tới ngồi vào bàn ăn, vỗ bụng nói: “Bây giờ dạ dày tôi mới là vấn đề lớn nhất, nó rất đói, nãy giờ cứ sôi ầm ĩ đòi ăn.”

Giống như để phối hợp với anh ta, bụng anh ta cũng kêu òng ọc vài tiếng. Cô ngẩn người, đáp lại bằng một tiếng cười, là nụ cười không kiềm được: “Không đến mức đói ra nông nỗi này chứ, sáng nay anh chưa ăn gì sao?”

Anh ta không trả lời câu hỏi của cô mà chợt nhướng mày nhìn cô: “Ồ, hôm nay mới phát hiện ra cô cười lên có hai lúm đồng tiền đấy. Tại sao trước kia chưa từng thấy nhỉ? Tôi biết rồi, xem ra trước đây cô đều là ngoài cười mà trong không cười, cho nên lúm đồng tiền mới không hiện lên.”

Bạch Lộ vội thu lại nụ cười, đánh trống lãng: “Bát đũa ở đâu?”

Anh ta nhìn trái nhìn phải, không chắc chắn lắm: “Tìm trong tủ bếp xem, tôi nhớ hình như có một bộ.”

Trong tủ bếp quả nhiên có một bộ đồ ăn bằng sứ tinh xảo, vẫn còn nằm ngay ngắn trong hộp quà chưa được mở ra, rõ ràng trước đây Chương Minh Viễn căn bản chưa từng ăn cơm trong căn nhà này. Bạch Lộ được sự đồng ý của anh ta xong mới mở chiếc hộp được đóng gói, lấy ra vài chiếc bát đĩa dùng nước ấm rửa sạch một lượt, chuẩn bị cho cháo và dưa muối vào. Đương lúc bận rộn thì di động đổ chuông, là Dương Quang gọi đến, cô vội vàng vẩy khô hai tay cầm lên nghe.

“Bạch Lộ, em ăn cơm chưa? Nếu chưa thì xuống dưới cùng nhau đi ăn. Anh mới làm xong việc gần chỗ em, bây giờ đang ở dưới lầu công ty em.”

Cô cắn môi với vẻ hơi ảo não: “Nhưng mà em không có ở công ty, em cũng đi ra ngoài làm việc rồi.”

“Em ra ngoài làm việc gì vậy?”

“Ừm… Chị Hoắc bảo em mang đồ cho cố vấn Chương.”

“Đưa đồ xong em ăn cơm cũng được. Em đang ở đâu, có gì anh chạy qua đón em.”

Cô cũng muốn cùng ăn trưa với Dương Quang, dù sao đồ cũng mang tới nơi rồi, việc cần làm cô cũng đã làm gần xong. Cô liền báo địa chỉ cho Dương Quang, bảo anh đến đón cô, hẹn mười lăm phút nữa gặp nhau ở cổng khu nhà. Khu nhà cao cấp kiểu này, khách đến thăm đều do bảo vệ và chủ nhà liên hệ cùng chứng thực thân phận mới được cho vào trong, cho nên chỉ có thể bảo anh chờ ngoài cổng.

Cúp điện thoại xong, tốc độ rửa bát đĩa của Bạch Lộ liền gia tăng, vội vội vàng vàng, chợt không cẩn thận lỡ tay đánh vỡ một cái. Chiếc bát sứ tinh xảo trắng như ngọc mỏng như giấy vô tình đập một phát vào thành bồn rửa bằng inox, choang một tiếng vỡ thành mấy mảnh rơi xuống đất, như hoa rụng cuối xuân.

Giọng nói Chương Minh Viễn từ sau lưng truyền đến: “Nhận có cuộc điện thoại mà gấp đến độ này, là bạn trai cô hẹn hả.”

“Tôi xin lỗi.”

Bạch Lộ có phần quẫn bách nhặt các mảnh vỡ lên ném vào thùng rác, rồi đem chiếc bát còn lại rửa sạch đựng cháo, củ cải muối cùng dưa chuột muối cũng xếp từng miếng lên đĩa. Cô bày bát đĩa đã đựng thức ăn đâu vào đó trước mặt Chương Minh Viễn: “Xong rồi, có thể ăn được rồi đấy.”

Nhưng anh ta không động đũa, nhìn đĩa củ cải muối không ngừng lắc đầu: “Củ cải muối phải thái thành sợi nhỏ, rồi cho thêm một ít dầu mè cùng vài giọt giấm, như thế ăn mới ngon.”

Cô giật mình: “Còn phải phiền phức vậy à?”

“Thôi khỏi, ăn tạm vậy.”

Cũng may anh ta còn chịu ăn tạm, cô thở phào một hơi. Thấy anh ta cầm thìa chậm rãi húp vài ngụm cháo nóng, cô thử dò hỏi: “Cố vấn Chương, nếu không có việc gì nữa thì tôi đi trước nhé.”

Anh ta cũng không ngẩng đầu lên tiếp tục húp cháo, một lát sau mới thản nhiên nói: “Cô đi đi, tôi biết tỏng cô muốn đi từ lâu rồi.”

Bước chân thoăn thoắt như bay trên cung trăng, Bạch Lộ rời khỏi căn hộ của Chương Minh Viễn, đến gặp Dương Quang tại cổng khu nhà. Hai người tìm đại một quán ăn ngồi xuống gọi hai phần ăn, ăn cái gì cũng không sao cả, chỉ cần hai người cùng nhau ăn, thức ăn tầm thường cũng có thể trở nên thơm ngon.

Lúc ăn cơm, Dương Quang nói mẹ anh tháng sau muốn tổ chức sinh nhật. Sinh nhật tròn năm mươi tuổi, là đại thọ.

“Bạch Lộ, em nói anh nên chuẩn bị quà mừng thọ như thế nào đây?”

Bạch Lộ trong giây lát cũng không nghĩ ra cái gì thích hợp: “Cái này thật không dễ, mẹ anh cũng không thiếu thứ gì, tặng cái gì mới được giờ?”

Dương Quang cũng không ngừng gãi đầu: “Anh cũng nghĩ không ra nên tặng quà gì cho hay, Manh Manh nói nó đã chuẩn bị quà rồi. Cũng không biết con nhóc này nghĩ ra cái gì, hỏi nó không chịu nói, cứ thần thần bí bí.”

Bạch Lộ mặc dù không biết Ninh Manh chuẩn bị món quà ra sao, nhưng cô biết, bất kể cô ta tặng quà gì Thượng Vân đều nhất định sẽ rất thích. Nếu một món quà tương tự do cô tặng, Thượng Vân nhất định sẽ thấy chướng mắt. Yêu nhau yêu cả tông chi, ghét nhau ghét cả đường đi lối về.

Suốt bữa cơm hai người đều bàn bạc và suy nghĩ, nhưng vẫn không nghĩ ra nên tặng quà gì chúc mừng đại thọ năm mươi tuổi của Thượng Vân. Da đầu của Dương Quang bị cào sắp thủng luôn: “Tặng quà thực sự là chuyện khó nhất trên đời, năm đó tặng quà sinh nhật cho em, anh cũng nghĩ lâu lắc mới nghĩ ra cái vụ đem chính mình tặng cho em.”

Lời nói của Dương Quang khiến Bạch Lộ mỉm cười từ tận đáy lòng, một bên khẽ cười, một bên bất giác nhìn liếc qua bàn tay trái đang đeo chiếc nhẫn bạch kim của mình. Nhưng cái liếc mắt này lại khiến cô hoảng hồn nhảy dựng lên, cúi đầu khom lưng tìm kiếm dưới nền nhà: “Oái, nhẫn của em đâu mất rồi?”

“Không thấy nhẫn đâu hả?”

Dương Quang cũng vội nhổm dậy giúp cô tìm. Khu vực sàn nhà chung quanh bàn ăn đều sạch sẽ, đến một cọng tóc cũng không có, hiển nhiên không rơi ở đây. Bạch Lộ sốt ruột muốn chết: “Nó rơi ở đâu chứ.”

“Em đừng sốt ruột, nghĩ kỹ lại xem, lần gần đây nhất nhìn thấy chiếc nhẫn là khi nào?”

Càng gấp càng rối, Bạch Lộ không tài nào nghĩ ra. Nhưng giờ làm ca chiều đã đến, Dương Quang còn phải mau chóng quay về công ty. Anh đưa cô đến dưới lầu công ty trước, an ủi đủ kiểu: “Em cứ nghĩ cho thật kỹ, nếu tìm không ra cũng không sao. Không có vấn đề gì, mất cũng mất rồi, vài ngày nữa nhận lương anh sẽ mua cho em một chiếc nhẫn còn đẹp hơn.”

Tuy là nói thế nhưng tâm trạng Bạch Lộ vẫn cực kỳ không tốt. Chiếc nhẫn bị mất mặc dù chỉ là một vòng bạch kim nho nhỏ, không đủ mắc tiền, không đủ hoa lệ, nhưng lại là tín vật tình yêu giữa cô và Dương Quang, cho dù có nhẫn kim cương đắt tiền sang trọng đến cỡ nào cũng không có ý nghĩa bằng. Thế nhưng làm sao cô lại bất cẩn làm mất được chứ? Rốt cuộc là để ở đâu?

Khi đứng dưới tầng trệt chờ thang máy, cô vẫn ra sức vắt óc. Đột nhiên đầu óc chợt tỉnh, nhớ ra lúc trả tiền mua dưa muối ở Lục Tất Cư vẫn còn thấy lóe lên một vòng ánh sáng màu trắng bạc kia. Ra khỏi Lục Tất Cư cô liền bắt xe đi thẳng đến nhà Chương Minh Viễn, ngồi trong taxi cô vẫn luôn xách đồ, nhẫn không thể nào rơi được. Như vậy xem ra, nhẫn có lẽ bị rơi ở nhà Chương Minh Viễn, khả năng này là lớn nhất.

Cửa thang máy mở ra, nhưng Bạch Lộ chẳng buồn rời khỏi thang máy, vội vàng lấy di động ra, cô không hề nghĩ ngợi liền gọi vào số của Chương Minh Viễn. Chuông reo một hồi lâu mới bắt máy, giọng nói đầu bên kia điện thoại đậm vẻ ngái ngủ: “Alô…”

Thật hiển nhiên anh ta đang ngủ trưa, cô không hỏi hối hận bản thân đã quá vội vã, cứ thế không suy nghĩ mà gọi điện quấy rầy người ta đang ngủ ngon. Lẽ ra cô nên nghĩ tới bây giờ là thời gian nghỉ trưa. Nhưng gọi cũng gọi rồi, cô chỉ có thể bất chấp mà nói: “Cố vấn Chương, thật ngại đã đánh thức anh dậy.”

Trong ống nghe yên lặng giây lát, sau đó vang lên giọng nói đã tỉnh tảo vài phần: “Là cô hả! Có chuyện gì không?”

Nhất thời cô không biết làm sao nói chuyện chiếc nhẫn, đành phải nghĩ ra một lý do khác: “Cũng không có chi, là tôi muốn hỏi anh xem buổi tối muốn ăn gì, tôi lại mang đến cho anh.”

Trong ống nghe lại yên lặng, thời gian yên lặng tương đối lâu, lâu đến nỗi cô gần như nghi ngờ liệu anh ta có nghe cô nói chuyện trong lúc nửa tỉnh nửa mơ rồi đi ngủ lại không. Cô thử alô một tiếng, bấy giờ mới có trả lời: “Đồ ăn mua bên ngoài đều ăn phát ngán rồi, tôi muốn ăn đồ nhà nấu. Hay là buổi tối cô mua một ít thức ăn đến nấu cho tôi đi.”

Bạch Lộ không ngờ Chương Minh Viễn sẽ đưa ra yêu cầu như vậy, không muốn ăn đồ ăn ngoài, muốn ăn đồ nấu trong nhà, muốn cô tự tay xuống bếp làm thật phiền phức. Nhất thời không biết nói gì. Nhưng sau khoảnh khắc im lặng, cô vẫn chỉ có thể nhận lời, cô sẽ có thể đến nhà anh ta đặng tìm chiếc nhẫn bị mất của mình.

“Vậy… anh muốn ăn món gì?”

Anh ta hỏi lại: “Cô nấu được món gì?”

Cô nhân cơ hội nói: “Thực ra tôi nấu ăn không giỏi lắm, chỉ sợ không hợp khẩu vị của anh, hay là tôi cứ đến nhà hàng mua về vài món nhé.”

Nhưng anh ta vẫn khăng khăng cố chấp: “Tôi đã bảo không muốn ăn đồ bên ngoài. Thế này đi, cô đi mua một bông cải xanh về xào qua, mua một con cá mú đem hấp, sau đó nấu một bát canh cà chua trứng là được. Đúng rồi, nhà tôi không có mắm muối dầu mỡ, tiện thể cô mua luôn một lượt.”

Bạch Lộ khi không lại ôm thêm trách nhiệm nấu cơm tối vào người, cực kỳ không biết làm sao.

Về đến văn phòng, Hoắc Mân vừa thấy cô liền hỏi tình hình đưa cơm cho Chương Minh Viễn lúc xế trưa, cô báo cáo tường tận xong còn nói buổi tối phải đến chuẩn bị cơm tối cho anh ta. Hoắc Mân nhìn cô với một ánh mắt “trẻ nhỏ dễ dạy”: “Vậy buổi chiều em về sớm chút đi. Có thể bắt xe qua đó, công ty thanh toán.”

10 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 2

  1. mami_1502 says:

    hixx!! cảm giác như lãnh đạo với cấp trên của BL hận không thể một phát đẩy cô ấy vào lòng CMV ý ;;)

  2. iris_aof says:

    thank chị nhiều! càng đọc càng có cảm tình với anh CMV này, em cũng không thích anh DQ kia, cảm giác không suy nghĩ thấu đáo cho chị BL, nếu đã yêu nhau sâu sắc thì dù là chuyện nhỏ cũng cần quan tâm mới phải, ủng hộ CMV và BL, ủng hộ chị nữa hihi
    p/s: mấy lần trước vào đây đọc truyện bằng đt nên k comment đc, sr chị!

  3. Tra Nguyen says:

    Reika ơi hôm nay có truyên ko em chị F5 liên tục ở trang này rồi hóng quá :D

  4. mebonbon says:

    Truyện hay mà người dịch dịch rất mượt mà! Chị thích lắm! Thanks DD nhé!

  5. hontoni says:

    Đọc chương này thấy k thích cách cư xử của Bạch Lộ :|

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s