Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 3

3.

Năm giờ chiều Bạch Lộ đã rời công ty, trước tiên đến siêu thị mua thức ăn và gia vị, xong lại xách một túi đồ to đầy ụ đến gõ cửa nhà Chương Minh Viễn. Trong vòng một ngày, đây là lần thứ ba cô tới căn hộ của anh ta.

Vừa vào nhà bếp, ánh mắt cô liền quét qua khắp nơi một lượt, sau khi đảo mắt nhìn sơ không hề phát hiện được gì cả. Tiếp đó, cô mượn cớ tìm khắp trong tủ bếp lẫn khu vực bồn rửa. Chương Minh Viễn nghiêng người dựa vào sô-pha xem ti-vi trong phòng khách, một trận bóng đá đang phát sóng đến hồi gay cấn. Cô nghĩ anh ta hẳn sẽ không chú ý đến động tĩnh của cô trong phòng bếp.

Nhưng ngờ đâu, giọng nói anh ta đột nhiên truyền đến từ xa: “Hình như cô đang tìm cái gì hả? Tìm gì vậy?”

Ban đầu Bạch Lộ ngượng không định nói, nhưng nghĩ lại, biết đâu Chương Mnh Viễn đã trông thấy thậm chí còn nhặt được chiếc nhẫn kia thì sao. Vì thế cô bước tới đỏ mặt ấp úng kể, nói năng có phần lộn xộn, anh ta nghe vài lần mới hiểu ra ý của cô, khóe miệng lại hiện lên nụ cười như có như không quen thuộc: “Tôi cứ thắc mắc sao cô tốt bụng dữ vậy, bỗng dưng gọi điện hỏi tôi muốn ăn gì thì mang đến cho. Hóa ra là làm mất đồ ở chỗ tôi muốn tới tìm. Khi không tử tế đột xuất, không tặc thì cũng trộm.”

Bị anh ta nói như vậy, cô có phần xấu hổ, liền phản bác không suy nghĩ: “Ai không tặc cũng trộm chứ, tôi trộm của anh cái gì, tôi lừa…”

Lời còn chưa dứt, Bạch Lộ vội che miệng, cả khuôn mặt không nhịn được mà đỏ ửng lên, nóng rực như lửa.

Chương Minh Viễn nhìn cô không chớp mắt, điệu cười như có như không trên khóe môi càng đậm hơn, càng ngày càng đậm. Nụ cười của anh ta khiến mặt cô càng thêm đỏ bừng, đỏ đến tận mang tai.

Vừa ngượng vừa quẫn quay đầu trở vào nhà bếp, Bạch Lộ nhất thời rất muốn cầm lấy túi xách đặt trên bàn ăn bỏ đi quách cho rồi.

Dường như đoán được tâm tư của cô, Chương Minh Viễn chậm rãi nói: “Không tìm ra nhẫn, vậy cơm tối của tôi có được ăn không?”

Anh ta vừa nói thế, cô liền không đi nổi. Thực sự cứ thế này mà đi cũng thật là kỳ, nếu như bị Hoắc Mân biết được sẽ phê bình cô liền. Tới cũng tới rồi, thức ăn cũng mua rồi, mặc dù không tìm thấy nhẫn, nhưng bữa cơm này cô vẫn phải làm.

Khi Bạch Lộ tiếp tục bận rộn trong nhà bếp, bất chợt nghe thấy Chương Minh Viễn ngồi trong phòng khách nói một câu: “Yên tâm đi, nếu như nhẫn của cô bị rơi mất ở chỗ tôi, hôm nào tôi đền cô một chiếc là được.”

Giọng nói hờ hững của anh ta xen lẫn trong tiếng huyên náo của trận bóng đá, càng nghe càng giống như thuận miệng nói chơi. Cô hoàn toàn không để tâm, chỉ hết sức tập trung đối phó với con cá trong tay.

Bữa cơm này Bạch Lộ làm vô cùng vất vả, đồ nào trong nhà bếp của Chương Minh Viễn cũng đều còn nguyên mới toanh chưa bóc hộp. Nồi niêu xoong chảo dao thớt đều bóc từ trong hộp ra, xem ra người này bình thường căn bản không ăn cơm ở nhà, chỉ riêng hôm nay sướng lên muốn ăn đồ nhà nấu, kết quả hành cô mệt gần chết. Bận rộn cả buổi cuối cùng cũng làm xong hai món mặn một món canh, bông cải xanh xào thành một đĩa xanh thẫm pha xanh ngọc, canh cà chua trứng thành một bát đỏ tươi xen lẫn trắng hồng, cá mú hấp tỏa mùi thơm hấp dẫn.

Chương Minh Viễn theo mùi thơm đi tới, ló đầu vào vừa trông thấy liền nói: “Mặc dù không biết ngon dở ra sao, nhưng trông hình thức cũng được lắm.”

Vừa nói vừa cầm đũa nếm thử một miếng bông cải xanh, gật gù: “Tay nghề bếp núc của cô không kém như cô nói, mùi vị rất ngon.”

Tài nấu ăn của Bạch Lộ tất nhiên không tồi, từ nhỏ ăn nhờ ở đậu tại nhà các chú, cô đã giúp các thím nấu ăn cùng làm việc nhà không ít. Nhưng sau khi thi đậu đại học và rời xa quê hương, cô chỉ xuống bếp nấu ăn cho một mình Dương Quang, còn bây giờ, thực sự là vì bất đắc dĩ mới làm. Vốn dĩ chỉ vì chiếc nhẫn mới đến đây một chuyến, kết quả nhẫn không tìm thấy, còn không thoát được việc nấu cơm.

“Xới giùm tôi bát cơm, cảm ơn cô.”

Chương Minh Viễn hệt như một đại thiếu gia ngồi trước bàn ăn chỉ lo cầm đũa gắp thức ăn, Bạch Lộ tìm vá xới cơm chuẩn bị xới cơm trắng cho anh ta. Lúc đó, khóa cửa bên ngoài bỗng cạch một tiếng nhỏ, cửa nhà chợt bật mở, có người mở cửa bước vào.

Phòng ăn xây theo kiểu mở rất gần với cửa nhà, Bạch Lộ nghe tiếng vừa xoay đầu đã có thể nhìn rõ một một người đang đứng ngoài cửa. Đó là một cô gái trẻ, mặc một bộ váy trắng đen kiểu dáng đơn giản nhẹ nhàng, mái tóc đen búi lỏng theo kiểu Pháp, toàn thân trông rất ưu nhã và có khí chất. Cô ta vừa đi vào nhà vừa đem chìa khóa trong tay nhét vào túi đeo tinh xảo khoác chéo trên vai, vừa ngẩng đầu bắt gặp tầm mắt của Bạch Lộ, cô ta ngạc nhiên trợn tròn hai mắt, rõ ràng là hết sức bất ngờ.

Bạch Lộ nhìn vẻ mặt cô ta liền hiểu ra sự tồn tại của bản thân đường đột biết dường nào. Mặc dù cô vẫn không biết cô gái trẻ tuổi này rốt cuộc là ai, nhưng một khi đã có chìa khóa cửa nhà có thể tự do ra vào, cô đoán nhất định phải có quan hệ thân mật với Chương Minh Viễn. Là vợ chưa cưới của anh ta sao? Hay là ong bướm nào đó ngoài vợ chưa cưới?

Khi trong đầu Bạch Lộ đang lập lòe không biết bao nhiêu phỏng đoán, lại nghe Chương Minh Viễn gọi cô gái trẻ tuổi kia một tiếng chị. Giọng nói của anh ta cũng rất bất ngờ: “Sao chị lại tới đây, không phải nói hôm nay phải đi Thâm Quyết họp à?”

“Bộ dạng em thế này chị còn lòng dạ nào đi Thâm Quyến, bảo trợ lý đi rồi.”

Chị anh ta không thèm thay dép, giày cao gót cứ thế giẫm lạch cạch tiến vào. Chị ta đi thẳng đến bàn ăn ngồi xuống, ánh mắt đảo qua hai món mặn một món canh trên bàn, lại nhìn đến Bạch Lộ, mang theo vẻ mặt ngẫm đánh giá: “Minh Viễn, vị tiểu thư này là ai?”

Chương Minh Viễn giới thiệu hết sức ngắn gọn: “Cô ấy là Bạch Lộ.” Ngừng một chút, lại giới thiệu với Bạch Lộ: “Chị tôi, Chương Minh Dao.”

Để tránh hiểu lầm, Bạch Lộ không thể không tự giới thiệu bản thân một chút: “Xin chào chị Chương, tôi là Bạch Lộ, thư ký văn phòng tổng giám đốc của Thiên Đô Quốc Tế, tổng giám đốc Vương bảo tôi thay mặt công ty đến thăm cố vấn Chương.”

Chương Minh Dao không nói gì nữa, chỉ nhìn liếc qua em trai mình với vẻ suy nghĩ. Chương Minh Viễn tỏ vẻ tỉnh bơ thản nhiên: “Chị, chị cũng chưa ăn cơm hả? Ngồi xuống ăn chung đi. Bạch Lộ, nhân tiện xới thêm một bát cơm cho chị giùm tôi.”

Bạch Lộ xới hai bát cơm riêng biệt đặt trước mặt hai người, sau đó mở miệng xin phép ra về. Chương Minh Viễn nhìn cô một cái rồi nói: “Như vậy sao được, thức ăn mình làm cô còn chưa được nếm qua miếng nào, không thể chỉ cho hai người chúng tôi ăn được, cô cũng ngồi xuống cùng ăn đi.”

Bạch Lộ vốn dĩ không muốn ở lại đây ăn cơm, bây giờ Chương Minh Dao tới lại càng không muốn. Nhất quyết từ chối khéo: “Thực sự không cần đâu, tôi còn có chút việc. Anh chị thong thả ăn, tôi đi trước đây.”

Khi Dương Quang gọi điện tới, Bạch Lộ vừa về đến nhà.

“Cả chiều nay anh đều ở trong phòng họp, bây giờ mới được ra ngoài, thế nào, tìm được nhẫn chưa?”

Cô thở dài rồi mới nói: “Không tìm ra nhẫn, em tìm khắp nơi đều không thấy. Cũng không biết rốt cuộc là nó bị rơi mất ở chỗ nào nữa.”

Anh an ủi cô: “Không sao, mất rồi thì anh mua cho em một cái mới. Đừng khó chịu nữa.”

Cô vẫn không vui lên nổi: “Nhưng cái này có ý nghĩa khác.”

“Chỉ cần là của anh tặng thì đều như nhau hết. Không tìm được đồ đã mất, vì nó mà khó chịu thì chẳng đáng. Nghe lời anh, đừng rầu rĩ nữa.”

Cuối cùng cô cũng bị anh dỗ mà nhoẻn miệng cười: “Được, nghe lời anh.”

Dương Quang nhận lời đi mua nhẫn cho Bạch Lộ, ngày hôm sau liền có nhân viên công ty vàng bạc đá quý tươi cười sáng láng đến văn phòng tìm Bạch Lộ, giao cho cô một chiếc nhẫn bạch kim đính kim cương vô cùng xinh đẹp. Vừa mở hộp gấm màu đỏ ra, trước mắt liền rực rỡ, kim cương khảm trên vòng nhẫn màu trắng bạc mặc dù chỉ là một hạt nhỏ xíu, nhưng ánh sáng bảy sắc chiết xạ nên lại khiến người ta lóa mắt. Tuy không có nhãn giá nhưng vẫn có thể hình dung giá của nó không hề rẻ.

An Kỳ của phòng tài vụ đúng lúc chạy sang đưa bảng biểu báo cáo, vừa trông thấy đã trợn tròn mắt: “Chiếc nhẫn này ít nhất cũng vài chục ngàn tệ, Bạch Lộ, có phải bạn trai cầu hôn với cô không?”

Bạch Lộ thoạt đầu cũng tưởng rằng đây là niềm vui bất ngờ mà Dương Quang kỳ công sắp đặt, thế nhưng nghe xong mức giá mà An Kỳ ước lượng, liền cảm thấy không có khả năng cho lắm. Bởi vì chiếc nhẫn này quá sức đắt tiền, mặc dù Dương Quang không phải không xoay được vài chục ngàn tệ, nhưng vung tay tiêu tiền như nước kiểu này không phải là phong cách của anh.

“Xin hỏi ai bảo các anh gởi đến đây? Liệu có nhầm lẫn gì chăng?”

Nhân viên cửa hàng vàng bạc đá quý nghe vậy liền cẩn thận tra lại biên lai giao hàng, gật đầu khẳng định: “Không nhầm đâu ạ, đơn đặt hàng dưới tên của Chương Minh Viễn tiên sinh, yêu cầu gởi đến cô Bạch của công ty Thiên Đô Quốc tế. Công ty các vị không có cô Bạch nào khác đúng không ạ?”

Bạch Lộ ngạc nhiên, đột nhiên nhớ ra lúc làm cá trong nhà bếp của Chương Minh Viễn, anh ta ngồi trong phòng khách vừa xem đá bóng vừa thờ ơ nói sẽ đền cho cô một chiếc nhẫn. Khi đó cô những tưởng anh ta chỉ thuận miệng nói chơi, ai ngờ đâu hôm nay liền có nhân viên cửa hàng vàng bạc đá quý đến giao nhẫn cho cô.

An Kỳ đứng một bên nghe thấy thế cũng vô cùng ngạc nhiên, miệng lập tức mở rộng, đôi mắt nhìn Bạch Lộ đánh giá từ đầu đến chân một lượt giống như không quen biết. Cô nhận ra ánh mắt kỳ lạ của cô ta, đang chờ giải thích, cô ta lại cười khan nói: “Bạch Lộ cô còn nhiều việc, tôi ra ngoài trước đây.”

Sau khi An Kỳ đi, Bạch Lộ thử thương lượng với nhân viên giao hàng, muốn bảo anh ta mang nhẫn về. Cô làm sao có thể đòi Chương Minh Viễn đền nhẫn cho mình, còn là chuyện không liên quan đến anh ta, tại cô bất cẩn mà thôi. Thế nhưng nhân viên giao hàng nho nhã lễ độ nói: “Cô Bạch, tôi chỉ phụ trách giao hàng theo đơn đặt hàng. Chiếc nhẫn này do Chương tiên sinh mua cũng đã được thanh toán, tôi cũng giao hàng đúng hẹn, nếu cô không muốn nhận phần quà này vui lòng trực tiếp trả lại cho ngài ấy.”

Bạch Lộ không còn cách nào khác, đành phải ký tên tạm thời thu nhận chiếc nhẫn. Sau đó gọi điện cho Chương Minh Viễn, không ngờ nhận điện lại là Chương Minh Dao, giọng nói rất khách khí: “Bây giờ Minh Viễn không tiện nghe điện thoại, cô có chuyện gì không?”

Dĩ nhiên cô không thể nói chuyện chiếc nhẫn với Chương Minh Dao nên chỉ có thể nói qua loa: “Không có chuyện gì ạ, chỉ muốn hỏi xem sức khỏe cố vấn Chương đã tốt lên chưa.”

“Nó khỏe nhiều rồi, nếu cô không có chuyện gì tôi cúp máy trước nhé.”

“Vâng, không làm phiền chị nữa ạ.”

Vào giờ ăn trưa, Bạch Lộ không có lòng dạ nào ra ngoài đi ăn, bèn gọi bừa một phần ăn bên ngoài rồi ngồi trong văn phòng giải quyết cho qua bữa. Cô không biết rằng, chuyện Chương Minh Viễn tặng cô một chiếc nhẫn kim cương đắt tiền đã lan truyền khắp công ty như gió qua ngọn cây.

Giờ cơm trưa vốn luôn là thời gian tám chuyện, dường như đồng nghiệp toàn công ty đều vừa ăn vừa bàn luận sôi nổi chuyện chiếc nhẫn. Cơ hồ nhận định một trăm phần trăm rằng Bạch Lộ thừa dịp hôm qua đến nhà thăm hỏi, lợi dụng thời cơ bám lấy chàng Chương Minh Viễn có quyền có thế kia.

Cũng có người mạnh dạn giả thuyết: “Biết đâu tối qua cô ta đã leo lên giường Chương Minh Viễn, cho nên hôm nay mới có nhẫn kim cương cho vô túi. Một đêm xuân bây giờ đáng giá ngàn vàng nha.”

5 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 3

  1. chycorita says:

    Hihi lại được đọc chap mới
    Cám ơn chị DD nhiều nhiều
    Đúng là miệng lưỡi thiên hạ, BL oan đậu nga a
    Ko hiểu sao CMD lại có ác cảm với BL
    ko lẽ CMD cũng nghĩ BL có ý đồ với CMV sao
    Mong chờ tình tiết tiếp theo
    Đọc chuyện chị DD dịch rất thích ạ, giọng văn của chị mượt mà và êm ái :))

  2. mami_1502 says:

    dư luận luôn rất đáng sợ, nhất là lại ở 1 công ty lớn và nhiều cạnh tranh thế này! BL gặp rắc rối lớn rồi, ko biết có bị DQ hiểu lầm ko :(

  3. iris_aof says:

    thẳng thắn như chị CMD lại tốt, chứ không như bà mẹ của DQ – giả tạo kinh khủng! khổ thân chị BL, cơ mà tình hình càng nguy hiểm lại càng thấy kích thích hihi
    thank chị Reikachan! :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s