Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 4

4.

Chiếc nhẫn kim cương Bạch Lộ nhận lấy kia vẫn không có cơ hội trả lại cho Chương Minh Viễn.

Hôm đó cô gọi điện cho anh ta thì chị anh ta bắt máy, giọng điệu khách khí mà lãnh đạm khiến người ta cảm thấy xa cách vạn dặm. Cô không dám mạo muội gọi lại nữa, buổi chiều tan làm liền thử gửi đi một tin nhắn: Cố vấn Chương, xin hỏi anh có nhà không? Tôi muốn đem nhẫn trả lại cho anh. Đồ do tôi không cẩn thận làm mất nên không có lý do gì bắt anh bồi thường cả.

Tin nhắn gửi đi xong cứ như đá ném xuống biển, mãi đến buổi tối sắp đi ngủ mới nhận được tin trả lời của anh ta: Tôi không có ở Bắc Kinh, có chuyện gì chờ tôi về rồi nói sau.

Chương Minh Viễn không ở Bắc Kinh, Bạch Lộ có chút kinh ngạc, mới hôm qua còn ở đây mà. Tất nhiên những người thuộc giai cấp đặc quyền như họ hôm nay Bắc Kinh ngày mai Tokyo ngày kia Paris là chuyện hết sức bình thường, qua tỉnh này thành nọ thậm chí xuất ngoại đều thuận tiện cứ như dân thường đi thăm bà con. Có điều anh ta vừa bị tai nạn xe, bước đi còn khập khà khập khiễng, tại sao đột nhiên lại rời Bắc Kinh?

Thắc mắc này hôm sau đi làm Bạch Lộ mới được giải đáp từ miệng Vương Hải Đằng, ông nội đã về hưu đang dưỡng bệnh tại Hải Nam của Chương Minh Viễn đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim, cả nhà họ nhận được tin liền tức tốc phân công nhau chạy đến Hải Nam nhanh nhất có thể.

Nếu Chương Minh Viễn đã không ở Bắc Kinh, Bạch Lộ chỉ có thể tạm thời bảo quản chiếc nhẫn kia. Chuyện này cô không kể với Dương Quang, sợ nảy sinh hiểu lầm không cần thiết. Dù sao chờ anh ta về Bắc Kinh cô sẽ lập tức đem nhẫn trả về nguyên chủ.

Đến kỳ nghỉ mồng Một tháng Năm, Dương Quang và Bạch Lộ bàn nhau nhân dịp nghỉ lễ đi Thiên Tân chơi vài ngày. Thế nhưng kế hoạch du lịch tận hưởng thế giới hai người vốn đã được sắp xếp đâu vào đấy lại bị Thượng Vân phá hỏng, bà cũng bảo muốn tới Thiên Tân tham quan mua sắm, còn dẫn theo cả Ninh Manh.

Có thể hình dung, chuyến du lịch Thiên Tân này đối với Bạch Lộ chẳng vui vẻ gì. Từ đầu chí cuối cô đều có cảm giác bản thân là một kẻ dư thừa. Dương Quang, Ninh Manh và Thượng Vân vui vẻ hòa thuận bên nhau, còn cô dẫu có cố gắng thế nào cũng không hòa nhập được. Tựa như có một bức tường vô hình trong không khí, ngăn cách giữa cô và bọn họ.

Buổi tối trọ ở khách sạn, hai phòng loại thường, mẹ con Dương Quang không ngại ở chung một phòng, Bạch Lộ và Ninh Manh một phòng. Khi ở riêng hai người với nhau, Ninh Manh tỏ một thái độ thẳng thắn theo kiểu đến phút chót mới bộc lộ ra: “Em thích Dương Quang, nhất định chị đã nhận ra từ lâu,”

Tuy Bạch Lộ sớm đã nhận thấy rõ mười mươi, nhưng Ninh Manh trực tiếp nói thẳng ra thế này, cô vẫn hơi giật mình, nhất thời không biết phải nói tiếp thế nào cho tốt.

Ninh Manh cũng không cần cô đáp, cứ thế thao thao tiếp lời: “Từ khi còn nhỏ xíu em đã thích anh Dương Quang. Hồi nhỏ em thực sự hy vọng anh ấy là anh ruột mình, như thế cả ngày lẫn đêm em đều có thể bám theo anh ấy như cái đuôi nhỏ. Lớn lên rồi, em lại mừng vì ảnh không phải anh ruột em, như vậy em mới có cơ hội phát triển quan hệ với anh ấy sâu thêm một bậc. Em nhỏ hơn anh ấy năm tuổi, trong đời có một vài bước chân em không tài nào đuổi kịp ảnh. Khi anh ấy học đại học em mới mười bốn, ảnh ở đại học quen bạn gái là chị, em biết được đã khóc một trận hoành tráng. Nhưng sau khi khóc xong em tự nhủ, cho dù anh ấy đã có bạn gái, nhưng không có nghĩa em không còn cơ hội nữa. Vì thế, em vẫn muốn cố gắng tranh thủ. Bây giờ em đã trưởng thành, em muốn cạnh tranh công bằng với chị.”

Bạch Lộ nghe mà ngơ ngẩn, Ninh Manh muốn cạnh tranh công bằng với cô, nhưng có công bằng nổi không? Rõ ràng cô ta có Thượng Vân ngấm ngầm giúp đỡ, nếu không lần đi Thiên Tân này làm sao từ thế giới hai người lại biến thành bốn người cùng đi.

Ninh Manh cũng thừa nhận: “Đúng, dì Thượng có giúp em, vì lâu nay dì ấy vẫn luôn rất thích em, thương em. Thực ra khi em và Dương Quang còn nhỏ hai bà mẹ đã nói đùa tương lai sẽ kết thông gia với nhau. Nếu như không có sự xuất hiện của chị…”

Cô ta không nói thêm nữa, nhưng ý tại ngôn ngoại vô cùng rõ ràng, Bạch Lộ nghiễm nhiên là một kẻ chen ngang lẫn phá đám.

“Thực ra chị không xứng với Dương Quang, dì Thượng và chú Dương đều nghĩ như thế. Chị là người tỉnh lẻ, không có hộ khẩu Bắc Kinh, gia cảnh lại không tốt, ba mẹ cũng không còn. Dì Thượng nói đại đa số trẻ mồ côi có tâm lý không bình thường, chỉ sợ chị cũng có không ít vấn đề tâm lý, có điều tạm thời chưa bộc phát ra mà thôi.”

Tay Bạch Lộ khẽ run rẩy, thực ra cô có thể đoán được đại khái vài lý do Thượng Vân không thích mình, tỉ như gia cảnh không tốt lắm, xuất thân không được cao. Với đôi giáo sư tự cho mình là phần tử trí thức cao cấp, kỳ thực bản chất bên trong chẳng khác biệt mấy so với hai người thím là dân thường quê mùa của cô. Chằng qua là biết nhiều hơn vài chữ, khoác thêm một tấm áo giáo sư cao quý.

Có những giây phút, Bạch Lộ thực sự muốn phẩy tay bỏ đi, không muốn chịu bực bội thêm nữa. Nhưng suy nghĩ lại, nhớ tới Dương Quang trái tim cô liền mềm nhũn. Mặc cho mẹ anh tức giận hay ghét bỏ ra sao, tình cảm anh dành cho cô là nồng nhiệt thực sự. Cô không thể cũng không muốn rời xa anh.

Ban đêm, Thượng Vân và Dương Quang có lẽ cũng nói chuyện gì đó. Sáng sớm hôm sau, tinh thần Dương Quang rõ ràng có phần mất tập trung, hốc mắt hơi sẫm lại, có thể nhận thấy đêm qua ngủ không được ngon giấc. Bạch Lộ cũng mang theo hai vành mắt đen thui. Hai người nhìn nhau một cái, ánh mắt đều có vẻ nặng nề phức tạp.

Phần tiếp theo của chuyến du lịch không còn như cũ, chỉ đi đứng qua loa theo kiểu cỡi ngựa xem hoa. Sau khi lái xe về đến Bắc Kinh, Dương Quang đưa Ninh Manh về nhà trước, rồi đưa mẹ anh về nhà, cuối cùng là đưa Bạch Lộ. Trước khi Thượng Vân xuống xe còn dặn anh: Về nhà sớm nhé.

Bạch Lộ chờ Dương Quang nói chuyện với mình, cô nghĩ anh nhất định có chuyện muốn nói với cô. Quả nhiên, bóng dáng Thượng Vân vừa đi khuất, Dương Quang liền quay đầu nhìn cô: “Bạch Lộ, bọn mình kết hôn đi.”

Một câu nói như sét đánh khiến cô sững sờ mất hồi lâu: “Hả!?”

Anh lặp lại lần nữa, mang theo thái độ gọn gàng dứt khoát kiểu dao sắc chặt đay rối: “Bọn mình kết hôn đi. Ngày mai đi lĩnh giấy đăng ký, đem gạo nấu thành cơm để mẹ anh không nói gì được nữa.”

“Mẹ anh nói gì với anh?”

“Anh không muốn nhắc lại, em luôn nói mẹ anh không thích em mà anh vẫn không nhận ra, bây giờ mới biết là em đúng. Mẹ… mẹ đúng là không thích em, nhưng mà anh thích em, yêu ai cưới ai làm vợ là chuyện của anh, anh thích là đủ rồi. Vì thế, mình kết hôn đi Bạch Lộ. Anh biết cầu hôn thế này hơi bị đơn giản, không hoa tươi, không nhẫn kim cương, sau này sẽ bổ sung cho em. Em đồng ý lấy anh không?”

Khóe môi Bạch Lộ chợt cong lên, cong đến độ hiện lên hai lúm đồng tiền nho nhỏ, nhưng trong mắt lại rơi xuống hai giọt lệ thật to. Lời cầu hôn của Dương Quang, mặc dù không có hoa hồng, cũng chẳng có nhẫn kim cương, nhưng cô gật đầu trong nụ cười pha lẫn nước mắt: “Tất nhiên, em đồng ý.”

Ban đầu những tưởng đi chơi Thiên Tân sẽ vui lắm, quá trình sau đó lại cực kỳ buồn chán, cuối cùng tình hình xoay chuyển, lời cầu hôn của Dương Quang như rượu mạnh trực tiếp kích thích trái tim Bạch Lộ, khiến toàn thân cô đều đắm chìm trong vui sướng lẫn ngọt ngào.

Có điều tâm trạng vui vẻ này chỉ kéo dài đến khi cô bước đến cửa phòng trọ nhỏ của mình. Bởi vì khi cô lấy chía khóa ra chuẩn bị mở cửa, bất ngờ phát hiện khóa cửa đã bị cạy phá, kinh ngạc đẩy cửa nhìn vào, trong phòng là một mảnh hỗn loạn, rõ ràng có kẻ trộm đã đột nhập vào phòng khoắng sạch đồ.

Báo chí thường xuyên nói, nghỉ lễ thường là thời gian tốt nhất để trộm vào nhà ăn cắp đồ. Bạch Lộ không thể nào ngờ, chính mình cũng sẽ khinh suất trúng phải chiêu này. Đứng ngoài cửa nhìn cả căn phòng loạn thất bất tao mà kinh sợ đến trợn mắt cứng họng. Rốt cuộc là đàn ông vẫn trấn tĩnh hơn, Dương Quang đưa cô lên lầu vừa nhìn thấy tình cảnh này lập tức lấy di động gọi 110 báo cảnh sát.

Sau khi cảnh sát chạy tới, chỉ xem xét qua loa rồi ghi chép cho có lệ, xong bảo Bạch Lộ kê khai danh sách những thứ bị mất. Thoạt đầu khi kiểm kê qua tổn thất của mình, cô vẫn còn khá bình tĩnh, bởi cô chẳng có nhiều tiền của gì cho cam. Trong căn phòng nhỏ có kèm nhà vệ sinh này, chiếc máy laptop được coi như là thứ đáng giá nhất của cô đã bị tên trộm tiện tay cuỗm đi mất rồi. Ngoài ra một ít tiền lẻ cùng một chiếc di động cũ cũng không thấy. Nhưng khi đang viết viết cô sực nhớ ra một chuyện, đột ngột cả kinh, quăng giấy bút qua một bên vội nhào về phía ngăn kéo tủ đầu giường lục lọi. Thực ra cũng chẳng cần lục làm gì, ngăn kéo đó khi cô vừa bước vào phòng thì nó đã trong tình trạng bị kéo ra một nửa. Toàn bộ nội dung trong ngăn kéo đều bị phơi bày ra ngoài, ngoại trừ một vài thứ đồ chơi linh tinh ra, không hề nhìn thấy chiếc hộp gấm đỏ từng chứa chiếc kim cương kia nữa.

Dương Quang chú ý thấy thần sắc hoảng loạn của cô, bước qua hỏi thăm: “Sao thế, mất cái gì quý giá à?”

Bạch Lộ muốn nói lại thôi, rốt cuộc chỉ có thể giấu đi nỗi khổ khó nói mà lắc đầu: “Không… không có gì.”

Cảnh sát đến làm nhiệm vụ đều đã ra về, nói hễ có tin tức gì sẽ lập tức liên hệ với người bị mất cắp. Nhưng Bạch Lộ hiểu khả năng đó thật xa vời, số vụ án đột nhập ăn cắp nhỏ kiểu này không phá ra còn lớn hơn nhiều số vụ được phá. Nếu như không có chiếc nhẫn kim cương đó, kẻ trộm xoáy được cái gì cũng đã xoáy rồi, chiếc laptop cùng một ít tiền của nhỏ lẻ kia cô đều có thể cho qua. Thế nhưng chiếc nhẫn đó nhất định cũng đã bị trộm mất, cô lấy gì trả cho Chương Minh Viễn đây?

Thở dài một hơi, Bạch Lộ mệt mỏi đưa hay tay lên ôm mặt không biết phải làm sao, trong lòng hoàn toàn mờ mịt.

Dương Quang không rõ nội tình, ôm lấy bả vai cô an ủi nói: “Không sao đâu, tiền tài là vật ngoài thân, mất thì cũng mất rồi. May là em không ở nhà, nếu không nửa đêm trộn lẻn vào nhất định dọa chết em. Mà kể ra, con gái ở một mình thật sự rất không an toàn, ngày mai bọn mình đi đăng ký xong liền đi tìm nhà thuê, chuyển đến sống cùng nhau.”

Trong vòng một ngày gặp phải quá nhiều chuyện, có buồn có vui vừa có kinh có sợ, Bạch Lộ sức cùng lực kiệt tựa lên đầu vai Dương Quang, không muốn nói câu nào, không muốn nghĩ gì nữa. Cũng còn may, bên cạnh cô vẫn còn có người đàn ông này, có thể cho cô dựa vào.

6 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 4

  1. chycorita says:

    chương này nhiều diễn biến bất ngờ quá
    ít ra DQ đã cầu hôn BL cho thấy anh sẵn sàng đối đầu với TV
    nhưng ko biết 2 ac có đăng ký thành công ko
    chờ a CMV trở về, e vẫn thấy a CMV đến h ít đất diễn quá
    cám ơn chị DD
    Chúc chị cuối tuần vui và 1 tuần mới thành công :)

  2. hikaru128 says:

    thank ss
    chuyện này lộ ra thì sẽ gây rắc rối cho Bạch Lộ đây

  3. Tra Nguyen says:

    Thanks em truyen bat day gay can roi :D

  4. mami_1502 says:

    khổ thân BL! đúng là chó cắn áo rách. thế này thì dù không muốn dây dưa với CMV cũng ko đc. Mẹ DQ đã lật bài ngửa rồi, đúng là bản chất chả bao h giấu lâu đc. Ghét cả NM nữa, không phải vì cô ta cũng thik DQ mà vì sự coi thường ng khác >”< ngoài xuất thân may mắn thì cô ta có gì bằng BL đâu! dị ứng nhất cái dạng tiểu thư õng ẹo quen được nuông chiều mà cứ tưởng mình là nhất, lấy vợ như thế về có khi phải đặt lên bàn thờ ý 8-}
    sozzy chị, em hơi bị bức xúc!!! truyện hay lắm ah, hy vọng mỗi ngày đc đọc ít nhất 1 chap :p

    • Reikachan says:

      thực ra thì Ninh Manh không đáng ghét lắm, cô ta chỉ cố giành lấy thứ mình yêu thích mà thôi, đó là tâm lý chung của con người mà. Nhưng mà bà mẹ DQ thì đến những chap sau còn tệ hại hơn nữa (>”<)

  5. O lala says:

    Huhu.khi nào viết tiếp hả bạn??

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s