Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 5

5.

Đã bàn bạc xong xuôi hôm sau sẽ đi đăng ký kết hôn nhưng sự tình lại tiến triển không mấy thuận lợi. Dương Quang không tìm thấy sổ hộ khẩu trong nhà, lại không thể trực tiếp hỏi mẹ anh, lục lọi cả buổi cũng không ra đành hậm hực gọi điện cho Bạch Lộ: “Hôm nay e là không được rồi, không tìm thấy sổ hộ khẩu.”

Bạch Lộ hơi hơi thất vọng, nhưng miệng vẫn nói không sao: “Anh đừng sốt ruột, tạm thời cũng không vội mà.”

Nhưng Dương Quang vẫn rất sốt sắng, anh là loại người đã định là phải làm liền. Anh ở trong nhà tìm đông tìm tây, tìm cả nửa ngày vẫn không ra sổ hộ khẩu, liền đi thăm dò từ miệng ba. Bấy giờ mới biết mẹ lần trước đem sổ hộ khẩu đến phòng photocopy của trường photo xong vẫn còn để trong văn phòng chưa mang về. Anh không thể đến văn phòng mẹ cạy khóa lấy đồ, bèn lấy cớ công ty yêu cầu nhân viên bổ sung bản photo hộ khẩu nộp cho phòng nhân sự để gạt lấy sổ hộ khẩu từ tay mẹ.

Mang theo sổ hộ khẩu cùng chứng minh thư, Dương Quang hồ hởi phấn khích gọi điện tìm Bạch Lộ: “Ngày mai em xin phép nghỉ một ngày, mình đi đăng ký kết hôn.”

Nhận được cú điện thoại này của anh, Bạch Lộ cả ngày đi làm đều không nhịn được mà mặt mày tươi rói. Hoắc Mân không kiềm được bèn hỏi: “Bạch Lộ, tâm trạng em hôm nay có vẻ tốt lắm hả, có chuyện gì vui vậy?”

Thứ nhất, Bạch Lộ hạnh phúc ngập tràn cũng muốn chia sẻ với người khác, thứ hai là cô cũng đang muốn tìm Hoắc Mân xin nghỉ phép liền thổ lộ với vẻ vui sướng pha lẫn thẹn thùng: “Chị Hoắc, em và bạn trai dự định kết hôn. Ngày mai em muốn xin nghỉ một ngày, đi đăng ký kết hôn với anh ấy.”

Hoắc Mân ngây người, sau đó vội vàng điều chỉnh thái độ, tươi cười chúc mừng: “Thật à, chị chúc mừng em, đã định khi nào mời mọi người uống rượu mừng chưa?”

Nhắc đến rượu mừng, Bạch Lộ có phần ấp úng: “Cái này… tụi em không định tổ chức tiệc mừng, chỉ đơn giản đi làm giấy chứng nhận là được ạ.”

“Ồ, việc lớn trong đời chỉ có một lần mà làm đơn giản vậy sao? Chị nhớ em bảo điều kiện gia đình bạn trai em không tồi, ba mẹ đều là giáo sư đại học, lại chỉ có một đứa con là cậu ấy. Tại sao lại không tổ chức lễ cưới chứ?”

Bạch Lộ suy cho cùng vẫn còn trẻ, trong mắt xoẹt qua một tia ảm đạm, giọng nói cũng thấp xuống vài phần: “Bạn trai em nói tụi em cứ đi đăng ký trước đã, những chuyện khác tính sau.”

Hoắc Mân quan sát nét mặt, không nói gì thêm nữa, gật đầu phê chuẩn yêu cầu xin nghỉ ngày mai của Bạch Lộ. Xoay người rời khỏi văn phòng, chị ta lập tức lấy di động gọi vào số của Vương Hải Đằng: “Alô, tổng giám đốc Vương…”

Vui sướng và phấn khích vì sắp kết hôn khiến Bạch Lộ gần như thức trắng đêm. Khi bình minh ló rạng, cô và mặt trời cùng nhau thức dậy, soi gương trang điểm thay quần áo. Từ trong tủ quần áo lấy ra một vài bộ y phục ít ỏi thử qua thử lại, hòng phối hợp sao cho đạt hiệu quả đẹp nhất mới mẻ nhất. Hôm nay cô làm cô dâu mới, vì thế cô muốn xuất hiện trước mặt Dương Quang trong bộ dạng xinh đẹp nhất.

Trước đó đã hẹn Dương Quang chín giờ đến đón, cô xuống lầu sớm mười phút. Đứng chờ dưới một cây ngô đồng, những bông hoa cánh trắng pha đỏ tía rơi rụng trong cơn mưa gió đêm qua, chờ đợi cùng cô trong yên lặng. Đến chín giờ, hơn chín giờ, thời gian trôi qua từng phút từng giây, đã quá giờ hẹn mười lăm phút mà Dương Quang vẫn chưa xuất hiện. Cô đột nhiên có chút bồn chồn, rối ren trong dạ, cứ bất an lo sợ vô cớ.

Lấy di động ra bấm số 2, đây là số gọi nhanh cô thiết đặt cho Dương Quang. Di động reo rất lâu mới có người bắt máy, không nghe thấy tiếng Dương Quang mà thay vào đó là âm thanh bên ngoài huyên náo ồn ã, chói tai nhất là tiếng còi xe cứu thương sắc bén. Cô bỗng nhiên hoảng sợ: “Alô, Dương Quang, xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại có tiếng xe cứu thương?”

Dương Quang thở dài một tiếng nặng nề buồn bã rồi mới trả lời: “Bạch Lộ, mẹ anh bị thương rồi, bây giờ đang đưa vào bệnh viện.”

Cô sợ hãi biến sắc: “Cái gì, làm sao dì lại bị thương?”

Chắc là Dương Quang không tiện nói chuyện nên nén giọng xuống thật thấp: “Vậy đã nhé, lát nữa anh gọi lại cho em.”

Điện thoại liền bị cúp một cách vội vã. Bạch Lộ nắm chặt di động, trong lòng không khống chế được mà chùng xuống, chùng xuống, như thể rơi vào một hang động đen ngòm.

Suốt một ngày, Bạch Lộ hồn vía lên mây chờ điện thoại của Dương Quang. Nhưng anh vẫn chưa gọi lại. Cô cũng không thể gọi đi, mơ hồ cảm thấy việc Thượng Vân bị thương có khả năng không khỏi liên quan đến việc họ tự ý quyết định kết hôn. Nếu quả thực là vậy, bây giờ cô gọi điện sang chỉ làm Dương Quang thêm khó xử.

Đến gần năm giờ chiều, cuối cùng Dương Quang cũng gọi điện. Giọng nói đầy mỏi mệt, kể lại tường tận cho Bạch Lộ nghe sự việc xảy ra tại nhà anh sáng nay.

“Không biết làm sao mẹ anh biết được anh muốn lấy sổ hộ khẩu không phải vì phòng nhân sự của công ty yêu cầu nộp bản photo để lưu trữ, mà là lén bà đi đăng ký kết hôn với em. Sáng sớm mẹ đứng chặn trước cửa ngăn không cho anh ra khỏi nhà, khăng khăng đòi anh trả lại hộ khẩu cho bà rồi mới được đi. Anh thừa dịp mẹ không chú ý định xông ra từ một bên, nào ngờ mẹ túm ngay được tay áo anh không buông, cả người anh đều hướng ra phía ngoài, liền khiến bà lảo đảo ngã sấp xuống. Khi mẹ ngã thì vai đập xuống đất trước, chỉ nghe một tiếng bịch, bà lập tức ôm lấy vai kêu đau. Anh và ba đều hoảng, vội vàng điện 120 gọi xe cấp cứu đưa mẹ đi bệnh viện. Ban đầu cứ tưởng bị trật khớp vai, nhưng chụp phim mới thấy là bị gãy xương đòn, còn phải mổ để đưa về vị trí cũ. Hôm nay đã làm xong mọi kiểm tra trước khi mổ, sắp xếp chín giờ sáng ngày mốt đưa vào phòng phẫu thuật.”

Dương Quang nói xong một tràng dài trong điện thoại, rầu rĩ thở dài: “Thật không nghĩ đến sẽ thành ra thế này. Sức khỏe mẹ anh xưa nay vẫn rất tốt, hầu như chưa từng bị bệnh, không ngờ lần này chỉ vì anh mà đến nỗi phải vào viện mổ. Anh thực sự… thực sự cảm thấy có lỗi với mẹ.”

Bạch Lộ cũng đoán được rất có thể vì duyên cớ này mà gây nên chuyện, nhưng không ngờ đến là Dương Quang bất cẩn khiến mẹ anh bị thương nhập viện, còn phải làm phẫu thuật. Bây giờ cảm giác áy náy cùng tội lỗi nhất định đang giày vò anh từ sâu bên trong, bởi vì giọng nói của anh nghe nặng nề pha lẫn kiệt sức đến thế.

Mà cô, cũng không biết phải khuyên giải anh như thế nào mới tốt. Tuy rằng đây là việc ngoài ý muốn, nhưng suy cho chùng chuyện ngoài ý muốn này cũng vì sự khăng khăng cố chấp của anh mà ra. Sự cố do việc ngoài ý muốn dẫn đến này, cô cũng xem như đồng phạm, còn có thể nói gì đây? Có nói gì đi nữa, rốt cuộc là giải thoát cho anh hay giải thoát cho chính mình?

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô mở miệng một cách khó khăn: “Dương Quang, chuyện này là do mình suy nghĩ không chu đáo, kết quả khiến mẹ anh phải chịu đau khổ lớn như vậy. Anh tìm cách xin lỗi mẹ cho tốt nhé, ngày mai em cũng đến bệnh viện nói lời xin lỗi với bà.”

“Anh biết rồi, anh cũng đã xin lỗi mẹ nhiều lần. Mẹ cũng không còn giận anh nữa, nhưng mà…”

Dương Quang ngập ngừng không nói gì nữa, nhưng Bạch Lộ có thể đoán được, cô khẽ cười chua xót: “Mẹ anh không giận anh, nhưng bà nhất định vô cùng giận em. Nhất định bà cảm thấy đều tại em không ra gì, là em xúi anh lừa lấy hộ khẩu tự ý đi đăng ký kết hôn với em, là hồ ly tinh em làm hỏng con trai bà, có đúng không?”

Dương Quang tránh nặng tìm nhẹ: “Bây giờ mẹ anh đang trong cơn thịnh nộ, không muốn gặp em đâu. Ngày mai em không cần đến bệnh viện, chờ mẹ nguôi nguôi rồi tính tiếp nhé.”

Bạch Lộ không phải không biết Thượng Vân không muốn gặp mình, thế nhưng một khi họa đã giáng xuống, cô không có lý do gì chỉ vì sợ ăn mắng mà trốn tránh không gặp. Hơn nữa Thượng Vân giờ này bị thương nằm viện, thân phận của cô rốt cuộc vẫn là bạn gái của Dương Quang, làm sao có thể thấy chuyện lớn là mẹ anh nằm viện mà không chịu lộ diện được? Mai này suy xét lại, sẽ nói con nhóc là cô xuất thân không được dạy dỗ nên không hiểu lễ nghĩa.

Dương Quang đành bất đắc dĩ: “Vậy vài ngày nữa em hẵng đến, ngày mốt mẹ anh phải vào phòng phẫu thuật, tâm trạng quá kích động sẽ không tốt.”

“Em hiểu rồi, em cũng biết chừng mà. Đã xảy ra chuyện một lần, em cũng không muốn có chuyện ngoài ý muốn lần hai.”

Dương Quang càng nghĩ càng buồn bực: “Thật kỳ lạ, anh nghĩ không ra làm thế nào mẹ anh biết được anh lấy sổ hộ khẩu để đi đăng ký kết hôn với em. Anh không hề kể với người khác, em có nói cho ai biết không?”

Bạch Lộ nghĩ nghĩ: “Em chỉ có nhắc qua khi xin chị Hoắc nghỉ phép, nhưng chị ấy lại không biết mẹ anh nên không có lý do gì truyền đến tai bà.”

“Thực sự kỳ quái, vậy mẹ anh làm sao biết được chứ? Không lẽ, mẹ tình cờ gặp đồng nghiệp nào đó của anh, vô tình nhắc đến chuyện phòng nhân sự yêu cầu nộp bản photo sổ hộ khẩu, sau đó phát hiện căn bản không có chuyện này liền suy đoán anh cần hộ khẩu định làm gì đó. Cũng có thể lắm, mẹ anh về mặt này rất nhạy cảm.”

Phỏng đoán của Dương Quang dường như là khả năng lớn nhất, Bạch Lộ cũng cảm thấy hợp tình hợp lý, chỉ có thể thở dài. Lần tiền trảm hậu tẩu này của cô và Dương Quang không thành công, con đường tình yêu sau này sẽ chỉ càng thêm gập ghềnh khó đi.

Ngày thứ ba sau khi Thượng Vân phẫu thuật, Bạch Lộ mua một bó hoa lớn đến thăm bà. Không ngoài dự kiến, nghênh đón cô là khuôn mặt lạnh lùng cùng lời lẽ lạnh nhạt.

Trước đây Thượng Vân đối với cô vẫn duy trì thái độ khách khí lịch sự, hiện tại ngay cả một chút khách khí lịch sự tối thiểu bà cũng không thèm. Sau khi tìm cớ bảo Dương Quang đi, bà chính thức trở mặt với Bạch Lộ.

“Bạch Lộ, nếu cô đã đến đây, có vài lời tôi muốn nói rõ ràng với cô. Cô không phải là con dâu ưng ý trong mắt tôi, nhất là sau chuyện này, dù thế nào tôi cũng sẽ không đồng ý cho Dương Quang cưới cô về nhà. Cô có thể nói yêu đương là chuyện của hai người, chúng tôi làm cha mẹ không có quyền quản lý. Thế nhưng hôn nhân tuyệt đối không phải là chuyện của cá nhân cô và nó. Với tư cách là mẹ của Dương Quang, tôi có quyền không thích không chấp nhận đứa con dâu như cô. Nếu cô thực lòng yêu Dương Quang, thực lòng suy nghĩ cho nó thì đừng đặt nó vào tình cảnh khó xử thế này nữa. Nếu sau khi kết hôn với cô, nó vĩnh viễn phải làm một miếng nhân bánh kẹp giữa vợ và mẹ, cuộc sống của nó liệu có hạnh phúc gì đáng nói không? Một mối nhân duyên tốt, không chỉ cần hai người thực lòng yêu nhau, mà còn cần cả sự ủng hộ và chúc phúc của cha mẹ đôi bên. Cô đồng ý với quan điểm này của tôi không?”

Bạch Lộ khó khăn nặn ra một nụ cười nhẹ: “Dì nói rất đúng. Có điều trong một cuộc hôn nhân, quan trọng nhất vẫn là hai người thực lòng yêu thương nhau. Tình cảm của cháu và Dương Quang kỳ thực lâu nay vẫn luôn rất tốt, dì là mẹ anh ấy, hẳn là cũng hy vọng ảnh được hạnh sống hạnh phúc. Nếu vậy, tại sao dì không thể thử tiếp nhận cháu? Bây giờ, là dì khiến anh ấy khó xử đấy ạ!”

“Chính vì tôi hy vọng con trai mình được hạnh phúc nên tôi mới không hy vọng cô ở bên nó. Bởi vì cô căn bản không xứng với nó. Trong mắt tôi Manh Manh tốt hơn cô cả trăm lần, nó và Dương Quang từ nhỏ đã thân nhau, nếu như không có cô xuất hiện, Dương Quang và Manh Manh sẽ là một cặp trời sinh.”

Bạch Lộ nhỏ giọng mà kiên quyết phản bác: “Dì à, cháu cũng biết, đó chỉ là cách nhìn của dì. Dương Quang thích ai, muốn ở bên ai, hẳn càng phải do anh ấy lựa chọn chứ ạ?”

Thượng Vân giận dữ: “Cô nói vậy là có ý gì? Cô ngầm ám chỉ tôi can thiệp vào sự lựa chọn của con tôi đúng không? Tôi cứ can thiệp đấy, bởi vì tôi không thể nhìn nó chọn sai người đi sai đường. Bạch Lộ, bây giờ tôi chính thức nói cô biết, tôi phản đối cô và con tôi qua lại với nhau. Sau này cô không cần đến nhà chúng tôi nữa, chúng tôi không chào đón cô. Cô đi đi, tôi không muốn gặp lại cô nữa.”

20 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 2, Phần 5

  1. O lala says:

    Hay wá ak!chac sau này diễn biến còn hay nữa.cám ơn chị nhiều nha!

  2. chycorita says:

    haizz, e biết là sẽ có chuyện mà
    dù sao TV lật bài ngửa thế này còn tốt hơn là tẩm ngẩm tầm ngầm
    e tò mò cú điện thoại của HM đã có kết quả gì để TV biết tin
    cám ơn chị DD
    e chờ a CMV come back và chính thức lên sàn đấu :)

  3. Bumie says:

    em ma vo phai ba me ck kho ua tn thi em noi loan cho coi :))

  4. mami_1502 says:

    BL rất dũng cảm nhưng mà chỉ dũng cảm thôi không đủ. Cõ lẽ số mệnh đã định 2 ng không thể ở bên nhau rồi!

  5. rainbow761 says:

    Hi chi, lan dau tien cmt, e rat thich nhung truyen chi dich, ngay nao cung phai ghe qua de xem co chap moi k, mong rang chi se dich nhieu truyen nua:d

  6. rainbow761 says:

    Co le TV biet dc tin dang ky ket hon cua DQ vsBL cung co su nhung tay cua CMV

  7. Cyn Phạm says:

    Có một bà mẹ kiểu này thì khó mà sống nổi. Là yêu là thương là lo cho con nhưng kiểu này có phải quá cổ hủ và bảo thủ. Kiểu thương yêu cứng ngắc này thì khó mà thở nổi. Em tự hỏi rằng khi Manh Manh đã lọt vào mắt của thím ý rồi, nếu BL là một cô gái có gia cảnh đàng hoàng thì liệu thím ý có chấp nhận không? Căn bản là thím ý không để ý đến cảm nhận của con cái mình.
    Thank ss đã dịch XD~ mãi bây giờ mới cm, tội lỗi quá T___T

  8. thảo says:

    chi oi lau the k thay ra chap moi

  9. Tian Yu says:

    đọc mà chỉ muốn cho bà mẹ này vài đấm cho tỉnh, tại bả mà hạnh phúc con mình mới bị mất. Cũng ghét mấy người giám đốc, cấp trên của Bạch Lộ, vì lợi ích của mình mà lợi dụng người khác, thật chả ra gì.

  10. Pingki says:

    Cái thằng Dương Quang này sao mà yếu đuối wá.k bá đạo chút nào.thế này sau cô có lấy anh ta thì cũng chỉ sống k hạnh phúc mà thôi.wá trẻ con

  11. HuynhAnhDao says:

    ta thay chac la cap tren cua chi gio tro day toi nghiep chj chi vi kiem tien ma nguoi khac no lam ra cai loai nay dung la hen ha

  12. Be_cutie says:

    Tai sao? Tai sao ko chi anh DQ nghe duoc nhung loi cua ba me noi voi BL. Ghet nhat la may ba me chong kieu nay. Hix hix

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s