Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 1

bear

1.

Khi Bạch Lộ ra khỏi phòng bệnh thì nước mắt đã ầng ậng chực rơi. Dương Quang hẳn cũng đoán được mẹ mình nói với cô những gì, vẻ mặt anh vừa buồn bực vừa bất đắc dĩ, ngoại trừ thở dài cũng không biết nói gì. Anh có thể nói gì đây, anh không thể đi mắng mẹ mình hòng trút giận cho cô. Thượng Vân vừa mổ xong đang nằm trong phòng bệnh chính là kết quả sai lầm của bọn họ, làm sao có thể đã sai còn sai thêm? Sự tình náo loạn đến cục diện này, cả hai người đều không biết phải làm sao. Có lẽ, đối sách duy nhất trước mắt chính là nhẫn.

Lúc tiễn cô về, Dương Quang mới ghé vào tai cô nói nhỏ: “Ban nãy mặc kệ mẹ anh có nói gì khó nghe em cũng đừng để bụng. Bây giờ bọn mình không thể so đo với bà, trước hết cứ nhẫn, cứ nhịn bà một chút.”

Cô rưng rưng gật đầu: “Em hiểu mà.”

Dương Quang còn định nói gì đó, nhưng lại bị Ninh Manh chạy tới cắt ngang: “Dương Quang, mẹ anh gọi anh vào có chuyện gì kìa.”

Trong lòng Bạch Lộ hiểu rõ, Thượng Vân thì có chuyện gì chứ, chẳng qua bà không muốn cho con trai mình cơ hội tiếp xúc với cô thêm mà thôi. Anh không biết làm sao đành nhìn cô một cái: “Vậy em tự về đi nhé, đi đường cẩn thận.”

Dương Quang quay về phòng bệnh, nhưng Ninh Manh không lập tức đi theo, cô ta dùng ánh mắt sắc bén ác liệt như thẩm phán nhìn về phía Bạch Lộ: “Chị còn mặt mũi đến đây sao, nhìn xem dì Thượng đã bị chị hại ra nông nỗi nào, chị không chọc cho dì tức chết thì không cam tâm phải không!”

Bỏ lại một câu như gai đâm vào lòng người, Ninh Manh quay ngoắt trở về phòng bệnh. Bạch Lộ một mình đứng lặng hồi lâu trên hành lang phảng phất mùi thuốc khử trùng của bệnh viện, nước mắt nhịn xuống nãy giờ cuối cùng tuôn chảy như hoa rơi ào ạt.

Khi chuyển xe từ bệnh viện về đến công ty, ca chiều đã vào làm từ lâu. Cũng may bình thường công ty không quản nghiêm về mặt này, buổi trưa chậm trễ độ mười lăm phút cũng không có vấn đề gì. Bạch Lộ đã lau khô vết nước mắt trên mặt, cô không thể để người khác nhìn ra mình vừa khóc xong, suy cho cùng công ty không phải là nơi có thể tùy ý bộc lộ cảm xúc cá nhân.

Cửa thang máy vừa mở ra, Mân Khôi làm tiếp tân ở sảnh trước vừa thấy cô liền nói: “Bạch Lộ, cậu về rồi đấy à, tổng giám đốc Vương tìm cậu nãy giờ.”

Cô giật mình: “Có chuyện gì à?”

Từ trước đến nay cô đều là cấp dưới trực tiếp của Hoắc Mân, Vương Hải Đằng hiếm khi trực tiếp tìm cô. Có điều hôm nay Hoắc Mân xin nghỉ ốm, có thể ông ấy muốn tìm cô hỏi han sự tình.

Trong mắt Mân Khôi lóe lên một tia sáng ra chiều hiểu biết, nhưng miệng lại nói: “Không biết nữa, di động cậu gọi mãi không được, tổng giám đốc Vương bảo tớ cứ cách năm phút thì gọi cho cậu một lần.”

Bạch Lộ ngạc nhiên lấy di động ra xem, cũng không biết điện thoại tự tắt máy từ lúc nào. Khả năng cất trong túi bị cái gì đó đè lên ấn vào nút tắt máy. Không biết Vương Hải Đằng gấp rút tìm cô làm gì, cô bèn khẩn trương chạy về phía văn phòng tổng giám đốc, gõ nhẹ vài tiếng rồi đẩy cửa ra hỏi: “Tổng giám đốc Vương, ông tìm tôi có gì không ạ?”

Chiếc ghế văn phòng bọc da sang trọng xoay lại, đập vào mắt là một khuôn mặt với đường nét sắc sảo, nụ cười nhẹ như có như không – không phải Vương Hải Đằng, là Chương Minh Viễn. Tay phải anh ta đang cầm di động ra khỏi tai, rõ ràng là vừa nhận xong một cuộc điện thoại.

Bạch Lộ sửng sốt, hoàn toàn không ngờ được anh ta sẽ xuất hiện tại nơi này, ngây người trong giây lát rồi mới nói: “Chào cố vấn Chương, là anh ở trong này sao, tổng giám đốc Vương không có đây ạ?”

“Ông ta tạm thời có việc ra ngoài rồi, chìa khóa văn phòng tôi đều ở chỗ cô, cô không ở đây tôi cũng không vào được, ông ta để tôi ở đây ngồi chờ cô về.”

“Vậy sao, xin lỗi, tôi mở cửa cho anh ngay đây.”

“Thôi, không cần nữa, vừa nhận một cuộc điện thoại nên tôi cũng đang chuẩn bị đi.”

Anh ta vừa nói vừa đứng dậy vòng qua chiếc bàn làm việc lớn đi về phía cửa phòng. Bước chân phóng khoáng mạnh mẽ, rõ ràng vết thương trên chân đã khỏi hẳn. Cô vội vàng né người sang, để không làm cản trở hướng đi của anh ta. Đột nhiên sực nhớ ra: “Đúng rồi, nghe tổng giám đốc Vương nói Chương lão tiên sinh bị ốm, bây giờ đã không sao rồi chứ ạ?”

“Không có gì nguy hiểm, đã ổn cả rồi, cảm ơn cô đã quan tâm.”

“Không có gì, cố vấn Chương, vậy anh đi thong thả nhé.”

Khi anh ta đi ngang qua trước mặt cô, bỗng nhiên khựng lại bình tĩnh nhìn cô một cái: “Ồ, hình như cô vừa mới khóc.”

Cô hoảng hồn, không ngờ ánh mắt anh ta lại nhạy bén đến thế, vội vàng cúi đầu: “Không có.”

“Không có mà hốc mắt còn đỏ ửng kìa. Cãi nhau với bạn trai hả?”

Cô kiên quyết không thừa nhận: “Thực sự không có, anh nhìn lầm rồi. Cố vấn Chương, không phải anh còn có việc sao, anh đi nhanh đi, đừng chậm trễ thời gian nữa.”

Anh ta không nói gì nữa, nhưng vẫn đứng yên không đi, vẻ như đang suy tính gì đó, lại cũng có vẻ như đang chờ cô nói. Nhưng cô vẫn cúi đầu im lặng, trong phạm vi tầm mắt là đôi giày da bóng loáng trên chân anh ta, đứng yên không hề nhúc nhích, giống như đôi chim màu đen yên lặng đậu tại nơi có cỏ xanh nguồn nước dồi dào. Cuối cùng, đôi giày kia bắt đầu chuyển động, tựa như chú chim đập cánh bay đi, cho đến khi hoàn toàn rời khỏi quầng sáng tắt dần nơi khóe mắt cô.

Chương Minh Viễn đi rồi, Bạch Lộ mới sực nhớ đã quên nói với anh ta chuyện chiếc nhẫn. Nhưng cô biết nói với anh ta thế nào đây? Nói cô vỗn dĩ định đem nhẫn trả lại cho anh ta, nhưng nó đã bị trộm cuỗm đi mất, cho nên bây giờ cô không có nhẫn để trả lại. Chuyện này kể ra có ai tin được không? Chỉ sợ mười người thì hết chín thầm khinh bỉ, cho rằng bản thân đã luyến tiếc chiếc nhẫn quý giá mà còn muốn được cái danh không tham tiền tài, cho nên mới bịa ra một câu chuyện hòng tìm lý do vẹn cả đôi đường. Nhất là đối với Chương Minh Viễn, trước đây cô đã từng… Cô không thể khẳng định rốt cuộc anh ta có đích xác nhận ra cô hay chưa, nhưng dù thế nào đi nữa, cô vẫn chột dạ. Càng chột dạ, càng không thể nào giải thích với anh ta như vậy.

Ôm đầu ngồi xuống ghế trong chán nản, Bạch Lộ chỉ cảm thấy cái gì cũng không thuận lợi, trong lòng rối như tơ vò.

Sau khi tan làm, Bạch Lộ cố tình đi đến cửa hàng vàng bạc đá quý hôm đó tới giao chiếc nhẫn để xem thử. Việc đã đến nước này, cô nghĩ mình chỉ có thể mua một chiếc nhẫn khác đi trả lại Chương Minh Viễn.

Trước khi đến cửa hàng, cô thầm cầu nguyện giá của chiếc nhẫn đó không quá đắt. Thế nhưng chuyện lại không như ý muốn, An Kỳ định giá rất chuẩn, chiếc nhẫn kiểu dáng tương tự hoa lệ nằm yên trong tủ kính, giá cả còn thiếu chút nữa là tròn hai mươi ngàn. Cô không cần kiểm tra tiền để dành của mình cũng biết số tiền trong sổ tiết kiệm chỉ khoảng mười ngàn có lẻ. Một cô gái vừa tốt nghiệp đại học không lâu như cô, lại đơn độc một mình ở Bắc Kinh dốc sức làm việc, lương tháng giống như miếng bọt biển thấm không được bao nhiêu nước, mà các loại chi phí ăn mặc ở đi lại tựa như vô số bàn tay nhào tới đè ép, dù cô có bớt ăn nhịn tiêu đến cỡ nào cũng chỉ dành dụm được chút ít tiền.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô chỉ có thể mặt dày tìm Thiệu Dung giúp đỡ. Quả thực cô đã làm phiền Thiệu Dung rất nhiều, thực sự có chút khó mở lời. Nếu không phải thực sự không muốn mắc nợ Chương Minh Viễn, cô sẽ không đời nào mở miệng.

Đầu kia điện thoại vẫn là tiếng đàn ca như cũ, xen lẫn tiếng cười nhẹ hát khẽ ngọt ngào mềm mại như giọng miền nam uyển chuyển. Thiệu Dung nghe chuyện của cô xong liền đồng ý ngay tắp lự: “Được, em ở cửa hàng trang sức chờ chị, một lát nữa chị tới.”

Cô cực kỳ cảm kích: “Chị Dung Dung, bây giờ chị đang bận phải không? Hay là em tới tìm chị lấy cũng được.

“Không cần, chỗ chị em ít tới thì hơn, không tốt cho em. Em cứ ở cửa hàng trang sức chờ chị, khoảng chừng mười lăm phút nữa chị có mặt.”

Bạch Lộ liền yên tâm ngồi xuống chờ. Trong cửa hàng vàng bạc đá quý đèn hoa sáng rực, khắp nơi la liệt châu ngọc. Kim cương từng hạt chiếu sáng rực rỡ; bạch kim trắng sáng như tuyết hơi ánh xanh; vàng ròng nguyên chất; pha lê sáng lóng lánh; ngọc trai như những giọt sương sau mưa, tỏa ánh sáng dìu dịu trong lành. Đây chính là kho báu Alibaba của đô thị, hấp dẫn vô số phụ nữ yêu thích châu báu cuồng nhiệt đến săn tìm của quý. Ngồi cạnh là một cô nàng xinh đẹp yêu kiều đang đeo thử một chiếc vòng tay bằng bạch kim đính đầy kim cương, như một vòng sao sáng quấn quanh cổ tay mảnh dẻ. Cô ta vừa ngắm nghía vẻ hài lòng, vừa cầm điện thoại nói chuyện. Có lẽ đang gọi cho bạn trai, thanh âm nhu mì vô hạn: “… Anh ở ngay gần đây, vậy tới giúp người ta xem đi. Người ta không biết chọn cái nào… đến nhanh nhé.”

Nói là mười lăm phút, nhưng Thiệu Dung mất khoảng nửa tiếng mới đến được cửa hàng trang sức. Bạch Lộ vẫy tay ra hiệu, Thiệu Dung sải bước trên đôi giày cao gót mảnh mai đong đưa thân người đi tới, mang theo nụ cười nhẹ có chút áy náy: “Ngại quá, trên đường kẹt xe, đến muộn mất.”

“Không sao, chị Dung Dung, là em phải ngại mới đúng, lại tìm chị mượn tiền, đợi em có tiền sẽ lập tức trả chị.”

Mười ngón tay thon dài sơn móng màu đỏ tươi của Thiệu Dung phất qua tỏ vẻ không có gì đáng kể: “Không có gì, chị cũng không thiếu tiền xài. Đợt này có một cha tiêu tiền như nước ngày nào cũng đến xum xoe, hôm qua thằng chả vừa cho chị một tấm thẻ, hôm nay vừa hay đến quẹt thẻ trả tiền cho em. Phải rồi, cái nhẫn nào đâu?”

Khi Bạch Lộ đang định chỉ cho Thiệu Dung xem chiếc nhẫn trong tủ kính, bỗng nhiên nghe cô nàng xinh đẹp bên cạnh cất giọng gọi to vui sướng: “Vũ Trì, bên này.”

Cửa hàng vàng bạc đá quý không phải là cái chợ ồn ã huyên náo tiếng người, khách khứa ra vào đều yên lặng hết sức, tiếng gọi hồ hởi kia thanh thúy như chuông gió, dội vào tai từng người một. Lẽ tất nhiên, mọi người đều nhìn về phía cửa ra vào. Bạch Lộ cũng không phải ngoại lệ. Thoạt đầu cô không có phản ứng gì với cái tên này, mãi đến khi quay đầu nhìn mới phát hiện người đang chậm rãi bước vào là Âu Vũ Trì, mà bên cạnh Âu Vũ Trì còn có một Chương Minh Viễn, cô bỗng ngây người.

Khi cô trông thấy Chương Minh Viễn, Chương Minh Viễn cũng nhìn thấy cô, hai tầm mắt cùng ngưng tụ chạm vào nhau. Ngón tay anh ta đang kẹp một điếu thút chuẩn bị hút, ngọn lửa màu xanh lam phụt ra từ hộp quẹt nhảy múa lẳng lơ khiêu khích, múa qua phần đầu thuốc trắng toát, lóe lên một chút đỏ tươi, sương khói xanh nhạt theo đó bốc lên. Khuôn mặt anh ta ẩn sau làn khói, nhìn không rõ ràng, nhưng đôi mắt lại như sao mai trong sương mù, tỏa sáng rực rỡ.

Bạch Lộ không thể nào ngờ, người cô nàng bên cạnh gọi đến lại là Âu Vũ Trì, mà Chương Minh Viễn cũng đúng lúc đi theo cùng. Nghĩ kỹ lại mới cảm thấy cũng không có gì kỳ lạ, bọn họ chắc hẳn là khách hàng thường xuyên của cửa hàng vàng bạc đá quý này, nếu không chiếc nhẫn kia làm sao lại đến từ đây. Dường như để kiểm chứng phỏng đoán của cô, tức khắc có một người mang dáng dấp quản lý tươi cười niềm nở chạy ra chào đón: “Âu tiên sinh, Chương tiên sinh, chào các anh ạ.”

Trước sự chào hỏi nhiệt tình của quản lý, Chương Minh Viễn cũng chỉ tùy ý gật đầu coi như chào lại. Anh ta đi thẳng về phía Bạch Lộ, khóe môi mang theo nụ cười như có như không: “Bạch Lộ, thật khéo cô cũng ở đây, đến mua gì hả?”

Âu Vũ Trì cũng theo đến, cười híp mắt nói: “Minh Viễn, lần trước chẳng phải cậu nói hại Bạch Lộ làm mất một chiếc nhẫn, bởi vì chân đau không tiện ra ngoài nên gọi điện bảo tớ thay cậu chọn một chiếc đền cho cô ấy. Tớ liền đến đây chọn bừa một chiếc bảo người ta đưa sang. Bạch Lộ, có phải kích thước nhẫn nhỏ quá không vừa nên mang đến đây sửa không? Hay là cô không thích nhẫn tôi chọn nên muốn đổi cái khác?”

Hóa ra nguồn gốc của chiếc nhẫn kia lại rắc rối như thế, ra là Âu Vũ Trì chọn giùm. Mấy câu hỏi anh ta đặt ra một tràng khiến Bạch Lộ không biết nên trả lời ra sao, vội vàng rụt lại ngón tay thon dài vốn đang chỉ vào chiếc nhẫn nọ, nói bừa qua loa: “Không… không phải, tôi… tôi theo bạn đến đây. Chỉ dạo xem qua thôi.”

Thiệu Dung đứng một bên quan sát sắc mặt, phát hiện Bạch Lộ nhìn thấy hai người đàn ông này xong thì thái độ rất mất tự nhiên. Thoạt đầu cô không biết tại sao, nhưng lặng yên quan sát một lượt, nhất là sau khi ánh mắt từ Âu Vũ Trì chuyển sang Chương Minh Viễn, cô khẽ nhíu mày, lập tức đoán được cớ sự. Dù sao cô cũng là người hiểu rõ chuyện của Bạch Lộ.

Chương Minh Viễn cũng chú ý đến Thiệu Dung ngồi cạnh Bạch Lộ, nhẹ nhàng nhìn thoáng qua, nhưng ánh mắt thì nhạy bén. Trong lòng Thiệu Dung bỗng nhiên hơi chợn, bất giác quay đầu đi nơi khác, hòng tránh tiếp xúc trực tiếp với tầm mắt anh ta.

Nhưng ánh mắt Chương Minh Viễn vẫn nhìn chằm chằm vào cô, hít sâu một hơi thuốc lá ra chiều suy nghĩ: “Bạch Lộ, vị này là bạn cô à?”

Một câu hỏi rất đơn giản, nhưng Bạch Lộ bị anh ta hỏi mà toát mồ hôi hột, chỉ vì vẻ mặt ra chiều suy nghĩ của anh ta, nhất thời không biết phải trả lời như thế nào. May là cô nàng xinh đẹp yêu kiều bên cạnh đi đến giải vây cho cô: “Vũ Trì, em đợi anh cả buổi rồi đó.”

Giọng điệu cô ta vừa nũng nịu vừa hờn dỗi, hai tay bám lấy cánh tay Âu Vũ Trì như dây leo, thái độ hết sức thân mật, ánh mắt nhìn xéo sang Bạch Lộ còn ẩn chứa vài tia địch ý. Cô vội vàng thừa cơ cáo từ: “Cố vấn Chương, Âu thiếu gia, các anh làm chuyện của mình đi, tôi có việc xin phép về trước nhé.”

Nhẫn cũng chẳng buồn mua nữa, Bạch Lộ kéo Thiệu Dung cùng nhau vội vã sải bước rời khỏi cửa hàng vàng bạc đá quý.

8 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 1

  1. chycorita says:

    Mọi chuyện càng lúc càng phức tạp
    cuộc điện thoại CMV nghe xong cười nhẹ giống như báo tin thắng lợi vậy
    e nghĩ CMV từ đầu đến h đã biết và can thiệp vào khá nhiều chuyện
    “Nhất là đối với Chương Minh Viễn, trước đây cô đã từng… “–> nội dung trong … tg để khuyết là điều ng đọc tò mò từ đầu đến h :D
    cám ơn chị DD

  2. iris_aof says:

    thank chị nhiều!

  3. mami_1502 says:

    chẳng biết đến chap mấy tác giả mới lý giải câu chuyện quá khứ của BL nữa. CMV thì cứ âm trầm khó đoán, chắc biết hết rồi mà còn giả bộ ;;)

  4. Be ti says:

    Hay wa

  5. Tra Nguyen says:

    Qua hay doi mai moi thay em up :D

    • Reikachan says:

      chap này nó hành em ghê lắm (T_T) Type hơn nữa vì lóng ngóng mà del sạch, phải type lại từ đầu xong mới biết biết WP nó có lưu lại bản draft theo thời gian *ngu ngớ ngẩn lun* (T_____________)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s