Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 2

2.

Ra khỏi cửa hàng vàng bạc đá quý, Thiệu Dung mở miệng liền hỏi: “Chương tiên sinh kia chính là người đó đúng không? Bộ dạng anh ta thật sự không giống trước đây lắm, chả trách ban đầu em không nhận ra anh ta.”

Bạch Lộ lo lắng ngổn ngang gật đầu: “Đúng, chính là anh ta. Chị Dung Dung, ban nãy anh ta cứ nhìn chị lom lom, chị bảo liệu anh ta có nhận ra chị không?”

Thiệu Dung ngập ngừng một lát: “Có lẽ… không đến nỗi đâu. Đêm đó chị đứng khá xa, thời gian nán lại cũng không lâu, đã qua năm năm, chưa chắc anh ta còn nhớ.”

“Nhưng mà có vẻ trí nhớ anh ta rất tốt, tối đó em tăng ca chỉ đi pha một ly trà cho anh ta, anh ta liền nói hình như trước đây đã từng gặp em. Nếu anh ta cũng nhận ra chị, vậy thì có thể khẳng định trăm phần trăm rằng em chính là cô Sương Sương năm năm trước. Làm sao bây giờ? Hay em đem tiền trả anh ta là xong, dù sao trong sổ tiết kiệm của em bây giờ cũng còn mười ngàn tệ.”

“Em ngốc à, người ta còn chưa truy cứu gì cả, em lại hấp tấp đi trả tiền, thế chẳng phải không đánh mà khai sao? Đừng nói anh ta không nhắc tới, anh ta có nhắc em cũng phải kiên quyết phủ nhận đến cùng, mà anh ta cũng chẳng có chứng cứ chứng minh em là Sương Sương. Với lại, mười ngàn tệ kia đối với anh ta chẳng đáng là bao. Em đừng tự rước việc vào thân, nếu tin đồn bay đến chỗ Dương Quang thì không tốt đâu.”

Vừa nhắc đến Dương Quang Bạch Lộ liền chán nản, Thiệu Dung cảm thấy có điều khác thường: “Sao vậy? Em với Dương Quang không có chuyện gì chứ?”

Bạch Lộ thở ra một hơi thật dài, mắt loang loáng nước. Thiệu Dung cuống quýt: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, em nói gì đi chứ!”

Bạch Lộ thuật lại tường tận mọi việc với Thiệu Dung, cô tập trung tinh thần nghe xong liền tức giận: “Đã bảo gia đình trí thức khó chơi mà, nếu nói Dương Quang đối với em là đúng không sai, thì khi đó em càng không sai một tí nào hết. Chuyện trước kia tuyệt đối không thể nhắc lại, nếu không cặp cha mẹ giáo sư của cậu ta càng có lý do xem thường em.”

Lời nói của Thiệu Dung cứ như một lời tiên đoán, không đến vài ngày sau, Thượng Vân bất ngờ gọi điện cho Bạch Lộ bảo cô qua nhà bà ta một chuyến. Khi ấy cô còn tưởng sự tình có chuyển biến, bởi hôm trước ở bệnh viện, Thượng Vân đã nói không hoan nghênh cô xuất hiện trước mặt bà, bây giờ lại gọi điện tìm cô, nhất định là Dương Quang đã thuyết phục được cha mẹ chấp nhận cô chăng?

Ôm theo giả thiết tốt đẹp đó, Bạch Lộ xúc động chạy đến nhà Dương Quang. Nhưng Dương Quang ra mở cửa với sắc mặt rất khó coi, còn Thượng Vân vừa mở miệng ra câu đầu tiên liền chất vấn: “Tôi nghe người ta nói, cô ở công ty có quan hệ nhơ bẩn với sếp nam, có chuyện đó không?”

Giống như bị một chậu nước bẩn hắt thẳng vào mặt, Bạch Lộ hoàn toàn u mê. Sau một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, cô đỏ mặt vừa quýnh vừa giận: “Là ai nói xằng nói bậy như thế? Căn bản không hề có chuyện đó.”

“Căn bản không hề có chuyện đó, vậy sao người ta lại nói sờ sờ ra kia? Vị sếp nam nọ nghe nói là con cháu cán bộ cao cấp, không ít người tranh nhau bợ đỡ, nhưng không biết cô có thủ đoạn cao tay gì mà nhân cơ hội làm thêm một bữa đã mê hoặc được thằng đó. Cái gọi là thăng chức tăng lương của cô thực ra là nhờ kề cận nó. Cô đến nhà nó không chỉ một lần, nó còn tặng cô một chiếc nhẫn đắt tiền. Cô nói xem nếu hai người không hề có bất kỳ quan hệ nào thì nó vô duyên vô cớ tặng nhẫn cho cô làm gì?”

Bạch Lộ ra sức giải thích: “Giữa cháu và cố vấn Chương thực sự không có gì cả. Đúng, cháu đến nhà anh ta mấy lần, nhưng đều là do tổng giám đốc Vương bảo cháu thay mặt công ty tới thăm hỏi anh ta. Anh ta cũng đúng là có tặng cháu một chiếc nhẫn, nhưng là vì cháu làm mất nhẫn ở nhà anh ta nên anh ta đền cho cháu một chiếc khác, căn bản không phải chuyện như mọi người tưởng tượng. Dương Quang, anh biết mà, em từng nói với anh là nhẫn em bị mất.”

Dương Quang nhìn cô, ánh mắt lưỡng lự: “Nhưng em không nói anh biết có thằng đàn ông khác tặng em một chiếc nhẫn. Tại sao em phải giấu anh?”

Thượng Vân ở một bên không nóng không lạnh nói: “Vì sao nó phải giấu con ư? Điều đó chứng minh trong lòng nó có điều khuất tất.”

Bạch Lộ chỉ hận không thể móc trái tim mình ra: “Dương Quang, không phải em cố ý muốn giấu anh. Chiều hôm đó em đột nhiên nghĩ ra nhẫn có thể bị rơi ở nhà cố vấn Chương, chiều tối tan làm em chạy đến tìm, nhưng không tìm ra. Anh ta biết được liền nói sẽ đền em một chiếc. Em cứ tưởng anh ta thuận miệng nói chơi, không ngờ hôm sau anh ta thực sự bảo người đến giao cho em một chiếc nhẫn. Em sợ anh hiểu lầm nên mới không nói anh biết.”

Thượng Vân lại lạnh lùng nói: “Nói nghe trong sạch phết, nhẫn cô làm mất cùng lắm là hai ngàn tệ, người ta lại cho cô một chiếc nhẫn trị giá ít nhất hai chục ngàn tệ. Nếu cô đã nói không có gì với thằng đó, vậy không công không hưởng lộc, cô có lý do gì nhận đồ của nó? Đừng nói với tôi là lúc ấy cô chỉ nhận rồi sau sẽ trả lại nó.”

Câu nói này nhằm trúng chỗ yếu của Bạch Lộ, đúng là cô vẫn chưa trả lại nhẫn cho Chương Minh Viễn, bởi vì nhẫn đã bị trộm mất, cô căn bản không biết lấy gì đem trả. Nhưng lời giải thích này càng khiến cho Thượng Vân dè bỉu: “Mất rồi á? Sao khéo thế!”

Bạch Lộ sớm biết với lời giải thích này mười người hết chín sẽ không tin, nhưng vẫn yếu ớt tranh luận: “Thực sự là vậy, hôm ấy Dương Quang cũng có mặt, anh ấy chính mắt trông thấy cháu bị người ta lục lọi đồ đạc bừa bãi, chiếc nhẫn đó cũng không thấy.”

Dương Quang nhìn cô không chớp mắt: “Nhưng khi ấy cảnh sát bảo em liệt kê danh sách đồ bị mất, tại sao em không khai về chiếc nhẫn kia?”

“Không khai nghĩa là không mất, nó chỉ tạm thời đem chuyện bị mất trộm ra làm cái cớ mà thôi.”

Bạch Lộ hết đường chối cãi: “Không phải đâu Dương Quang, anh tin em đi, em thực sự sợ anh hiểu lầm nên mới không nói gì cả. Vốn dĩ em định chờ cố vấn Chương về đem nhẫn trả cho anh ta là xong, nhưng em không ngờ trong nhà bị trộm viếng. Nhẫn đã mất, khi đó em rất khó giải thích. Lúc ấy mới nói anh hay chuyện chiếc nhẫn, em càng sợ anh sẽ hiểu lầm sinh nghi. Em định tự đi mua một chiếc tương tự trả cho cố vấn Chương hòng kết thúc chuyện này, thực sự đấy.”

Dương Quang nhìn cô, sắc mặt dần dần dịu đi: “Bạch Lộ, em không cần nói nữa, anh tin em.”

Bạch Lộ chợt ấm lòng, trong phút chốc nước mắt dâng đầy nơi đáy mắt. Hiển nhiên Thượng Vân hết sức bất mãn với sự tín nhiệm của con trai dành cho cô, sa sầm giọng: “Dương Quang, nó nói cái gì con tin cái đó à, đầu óc con có hỏng không?”

“Mẹ, Bạch Lộ không phải loại người đó, con hiểu cô ấy. Chuyện lần này nhất định là hiểu lầm.”

“Được, chuyện chiếc nhẫn có thể là hiểu lầm, thế nhưng người trong công ty nó đều nói nó cặp kè với cái thằng cố vấn Chương đó. Đừng nói với tôi là tin đồn không thể tin, tôi thấy không có lửa làm sao có khói.”

“Dì à, cháu không biết dì nghe ai nói chuyện đó, nhưng giữa cháu và cố vấn Chương…”

Thượng Vân lạnh lùng ngắt lời cô: “Bạch Lộ, cô có dám nhìn thẳng vào mắt tôi nói tôi hay, cô và cố vấn Chương kia thực sự trong sạch chưa bao giờ có sự việc nào mang tính giao dịch hay không?

Sự việc mang tính giao dịch – trong nháy mắt, Bạch Lộ tưởng như bị búa tạ nện vào người. Ký ức hò nhau sống lại, kéo theo từng màn chuyện cũ năm năm trước… Cô bỗng nhiên ra sức cắn mạnh môi dưới, sắc mặt phút chốc tái xanh như sương sớm cuối thu. Không thốt lên nổi một từ.

Mặc dù cô chỉ kinh động và im lặng trong giây lát, nhưng đều bị Dương Quang và Thượng Vân đứng bên nhìn thấy tất thảy. Dương Quang bỗng rùng mình chấn động: “Bạch Lộ, tại sao em không nói gì?”

Thượng Vân thắng lợi hừ lạnh một tiếng: “Bởi vì cô ta đã không còn gì để nói. Dương Quang, chỉ có con mới tin nó. Đã sớm nói với con rồi, mấy đứa con gái tỉnh lẻ để được ở lại Bắc Kinh thì chuyện gì cũng dám làm. Sở dĩ nó yêu đương với con, bởi vì biết con có thể cưới nó cho nó một cái nhà. Còn dụ dỗ vị cố vấn Chương đã có vợ chưa cưới nhất định là ham muốn tiền của anh ta. Nó chân đạp hai thuyền, toan tính ăn nhà đông ở nhà tây. Lừa con xoay mòng mòng. Mẹ gọi nó tới đây ba mặt một lời nói cho rõ ràng, chính là muốn cho con nhận rõ bộ mặt thật của nó.”

Dương Quang nhìn Bạch Lộ như không thừa nhận, hai hàng lông mày rậm nhíu lại thật chặt, trong ánh mắt là nỗi đau đớn khó có thể tin. Sự mặc nhận của cô hiển nhiên nằm ngoài dự liệu của anh, khiến anh bị đả kích nặng nề. Anh định nói gì đó, nhưng vài lần mở miệng đều không thốt lên được một chữ, chỉ có đôi môi khe khẽ run.

Bạch Lộ biết không thể giấu diếm thêm nữa, việc đã đến nước này cô đành phải nói thẳng. Hít thở sâu một chút hòng bình ổn bản thân, cô ráng sức ép tiếng nói ra khỏi miệng, rưng rưng nghẹn ngào nói: “Dương Quang, em xin lỗi, có chuyện em vẫn luôn giấu anh…”

Lời của cô chỉ vừa mở đầu, Dương Quang bỗng nhiên đứng lên, dùng hết sức lực toàn thân giận dữ hét lên ngắt lời cô: “Đủ rồi, tôi không muốn nghe, cô đừng nói gì hết.”

Lời còn chưa dứt, Dương Quang đã hầm hầm bỏ ra khỏi nhà. Bước chân loạng choạng xiêu vẹo, như con thú hoảng sợ bỏ chạy sau khi bị thương. Sau lưng anh, nước mắt của Bạch Lộ như mưa rơi trắng xóa giữa tiết trời trong xanh.

Lúc rời khỏi nhà Dương Quang, Bạch Lộ biết rõ đây có thể là lần cuối cùng cô bước khỏi nhà họ Dương, sau này có khả năng cô không còn cơ hội nào bước vào cánh cửa này nữa. Vậy mà cô đã từng khát khao nơi này sẽ trở thành nhà của mình. Cô vẫn luôn hy vọng có được một mái nhà thuộc về chính mình.

Đương buổi hoàng hôn, nhưng trời lại đổ mưa phùn mịt mù, mưa giăng vô tận như nỗi sầu thương. Bạch Lộ một mình đơn độc lần khần trong hoàng hôn mưa bụi, một trái tim lo sợ hoảng hốt không nơi nương tựa, tựa như cây cỏ sau cơn tuyết sương nơi đồng nội, một mảnh khô lạnh. Cô cứ đi trong vô định như vậy, mặc cho mưa bụi như đinh hương nghiền vụn dần thấm vào tóc vào áo cô, hai má cũng ẩm ướt, không phân biệt rõ là mưa hay nước mắt.

Đi mãi từ lúc hoàng hôn đến khi trời tối đen như mực. Cô cuối cùng cũng mệt nhoài, bèn tiến bừa vào một quán bar nơi góc đường ngồi xuống, người phục vụ chạy đến chào: “Cô muốn uống chút gì không?”

Cô ngu ngơ nhìn ngắm những chai rượu bày la liệt đủ loại trên giá, nhớ đến Dương Quang bình thường tới quán bar thích uống nhất là brandy gừng, lập tức gọi một ly không suy nghĩ. Hớp nhẹ một ngụm rượu vàng óng trong suốt ngậm trong miệng, hệt như ngậm một miệng lửa nóng, khi nuốt xuống có cảm giác nóng cháy như bỏng rát một đường, khiến cô bị sặc đến ho ra nước mắt. Người phục vụ có phần không yên tâm: “Cô à, cô không sao chứ?”

Cô lắc lắc đầu, tiếp tục uống rượu trong lý hết ngụm này đến ngụm khác. Di động reo vang khiến cô giật bắn mình, mang theo một tia mong mỏi không biết có phải Dương Quang gọi đến, liệu có phải anh đồng ý cho cô một cơ hội giải thích không? Dùng đôi tay run rẩy lục di động từ trong túi xách ra xem, hiển thị người gọi đến lại là Chương Minh Viễn.

Cô sửng sốt, sửng sốt xong, đột nhiên nghĩ đến gì đó, bèn dùng sức ấn nút nhận điện, giọng nói hạ thấp lạnh nhạt: “Alô.”

Ngược lại với cô, Chương Minh Viễn cất giọng nhẹ nhàng: “Bạch Lộ, cô ở đâu? Bây giờ cô có thể đến công ty một chuyến không?”

Cô trầm mặc trong giây lát: “Được.”

“Vậy tôi chờ cô dưới lầu.”

Cúp điện thoại xong Bạch Lộ nhanh chóng trả tiền rời đi. Khi bước vào quán bar, cô mệt mỏi yếu ớt như rắn mới lột da; lúc rời quán bar, cô như con sư tử thức dậy lúc sáng sớm. Khuôn mặt bị rượu nhuộm đỏ mang theo một vẻ căm hận cùng quyết liệt kiểu bất chấp tất cả.

11 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 2

  1. mami_1502 says:

    khổ thân BL!!! mong là sau khi tỉnh táo DQ cho cô cơ hội giải thích :( Ghét TV quá, chỉ mong loại ng thế này không được sống yên ổn thôi

  2. chycorita says:

    Chuyện 5 năm trước chưa tiết lộ mà mọi chuyện đã thế này rồi
    em mà là BL thì sẽ nghĩ đến chuyện buông tay bây h thôi
    có mẹ chồng như TV thì khổ trăm bề, chưa cưới đã khổ, muốn cưới đc cũng khổ mà cưới đc rồi thì càng khổ hơn
    mong chờ cuộc gặp mặt của BL và CMV ở chap kế
    thanks chị DD :))

  3. Bumie says:

    A a a a a a a a a a a!!!!!!!!!!!!!!!! Em muon chem chet cai ba TV + cai ten DQ nay qua!!!!!!!!!!!!!! Grm… grm… grm…

  4. Tra Nguyen says:

    F5 nhà em liên tục mà ko thấy có chương mới :(

  5. Cyn Phạm says:

    Miệng lưỡi người đời thật đáng sợ… Gặp phải mấy bà mẹ kiểu này còn đáng sợ hơn…
    Lại nói về Dương Quan, em cảm thấy DQ yêu Bạch Lộ không đủ để tin cố ấy :)

  6. thảo says:

    chi oi bh ra chuong moi vay

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s