Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 3

3.

Vừa xuống taxi, Bạch Lộ liền trông thấy Chương Minh Viễn. Anh ta không đi một mình mà cùng Âu Vũ Trì ngồi trên mui trước của chiếc xe thể thao Lamborghini tán gẫu gì đó với nhau. Hai người nói chuyện rất vui vẻ, tiếng cười sang sảng. Nhìn thấy cô, anh ta vừa cười vừa đứng lên đi về phía cô. Cô không hề nhúc nhích chờ anh ta đi tới, đột ngột giơ tay, dùng sức vung về phía má anh ta, đánh xuống một cái tát thật nặng.

Bốp một tiếng – tiếng tát sắc gọn cất lên đặc biệt vang dội trong đêm tối, cũng bởi cô đánh rất mạnh. Một cái tát dùng toàn bộ sức lực kia khiến tay phải của cô âm ỉ đau.

Bất ngờ trúng một bạt tai của cô, Chương Minh Viễn bỗng kinh ngạc đến ngây người. Anh ta đứng im sững sờ như tượng đá, hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần. Cách đó không xa, Âu Vũ Trì chứng kiến một màn này cũng kinh ngạc không thôi, hối hả xông tới, anh ta vừa chỉ vào Bạch Lộ vừa nói với vẻ cực kỳ lúng túng: “Này, cô có bị điên không? Tại sao không nói không rằng mà ra tay đánh người hả?”

“Vì anh ta đáng đánh.”

Giọng nói Bạch Lộ vừa lạnh lùng vừa cứng rắn, tựa như viên đá đông cứng vừa được lấy ra từ tủ lạnh. Nhưng ánh mắt lại bùng cháy hừng hực, men rượu thiêu đốt trong cơ thể cô, đốt cháy ánh mắt, càng đốt cháy tư duy của cô. Cô nghiến trăng nghiến lợi trừng mắt nhìn Chương Minh Viễn, thái độ cứ như là hận không thể tát cho anh ta thêm một bạt tai.

Bên má tê rần chậm rãi dâng lên cảm giác đau rát, Chương Minh Viễn dần hoàn hồn. Xoa nhẹ bên má của mình với vẻ khó có thể tin, anh ta vừa chấn động vừa giận dữ, ánh mắt lóe sáng đến dọa người, tiếng nói rít ra từ trong kẽ răng: “Tại sao tôi lại đáng đánh, cô có thể cho tôi một lý do không?”

“Anh làm gì trong lòng anh biết rõ, còn cần tôi phải nói sao?”

“Tôi làm gì chứ? Tôi không biết rõ cái gì hết.”

“Anh đừng giả vờ giả vịt nữa, nếu không phải là anh thì làm sao mẹ bạn trai tôi lại biết được nhiều chuyện đến vậy. Chương Minh Viễn, anh là đồ đê tiện.”

“Cô nói gì vậy, tôi căn bản còn không biết mẹ của bạn trai cô.”

“Không cần anh phải biết, chỉ cần anh ngấm ngầm nói vài lời không hay ho về tôi, chuyện lan truyền đi rồi cũng đến tai bà ấy. Chương Minh Viễn, quân tử kín mồm kín miệng, còn anh là một kẻ tiểu nhân. Anh quá sức đê tiện.”

Trong mắt Chương Minh Viễn cũng bùng lên hai ngọn lửa giận dữ mãnh liệt: “Thực không hiểu nổi cô. Được, cứ cho tôi không là quân tử, cô cũng chả phải thục nữ gì sất. Nếu cô là một người trong sáng thanh bạch thì hà tất phải sợ người ta nói.”

Bạch Lộ bị anh ta kích động, ánh mắt đều đỏ au, không chỉ có lửa giận mà còn cả nước mắt: “Nếu không có loại người như bọn anh, con gái trên đời này đều trong sạch. Chương Minh Viễn, đừng tự cho mình hay ho lắm, chẳng qua anh có một ông bố tốt mà thôi.”

Âu Vũ Trì thực tình không nhịn được bèn xen vào: “Này, sao cô lại nói vậy hả? Sao lại bảo nếu không có loại người như chúng tôi con gái trên đời đều trong sạch? Cô phải biết, có những đứa con gái là tự mình đem bán, tỉ như cô. Năm năm trước là cô muốn bán chính mình, chủ động tới dụ dỗ Chương Minh Viễn ở khách sạn Hilton. Bây giờ đừng có tự cho mình thanh cao như vậy, cứ như thể Chương Mnh Viễn bắt con nhà lành làm gái. Mà ngay cả chuyện đó, cô còn làm không xong.”

Bạch Lộ hít sâu một hơi, cô từng lờ mờ đoán Chương Minh Viễn có khả năng đã nhận ra mình, nhưng vẫm thầm ôm tâm lý cầu may. Hiện tại cuối cùng đã xác định, anh ta quả thực đã nhận ra cô từ lâu, cũng đã sớm đề cập với bạn bè bên cạnh. Cô liền biết mọi chuyện nhất định là từ chỗ anh ta rò rỉ đi, quả đúng là như vậy. Có lẽ trong một tình huống ăn chơi xa hoa trụy lạc nào đó, một đám đàn ông uống nửa tỉnh nửa say ngồi cùng với một đám phụ nữ nói chuyện trăng gió, anh ta sẽ nhắc đến cô với giọng điệu như thế nào? Nhất định là không đứng đắn gì cho cam.

Lửa giận càng bốc càng cao, cô oán hận nhìn chằm chằm Chương Minh Viễn, hai nắm tay siết chặt: “Không sai, năm năm trước là tôi chủ động tìm anh, vậy thì sao? Có điều – cái tôi tìm không phải anh, mà là tiền, anh là kẻ tiêu tiền như rác được dâng lên tận cửa. Khi đó tôi lừa anh một vạn tệ, nhưng anh đừng tưởng có thể đứng trên bục cao đạo đức mà phán xét tôi như thế. Nếu tôi là gái, thì anh cũng là một khách làng chơi, chả ai cao quý hơn ai. Chẳng phải là một vạn tệ thôi sao, Chương Minh Viễn, ngày mai tôi sẽ đem tiền trả lại anh, từ nay về sau hai chúng ta hết nợ nần. Tôi không bao giờ muốn gặp lại cái thứ đê tiện như anh nữa.”

Một hơi nói xong mọi lời muốn nói, Bạch Lộ xoay đầu bỏ đi, hoàn toàn không để ý đến hai gã đàn ông mặt mày tái mét đằng sau lưng. Mưa đã ngừng rơi, mặt đường ướt sũng nhờ có những vũng nước khắp nơi mà phản chiếu ánh đèn toàn thành phố trông như cầu vồng bảy sắc trải khắp mặt đất. Giày cao gót từng bước giẫm lên, nhanh chóng phá vỡ tan tành, giống như cuộc sống hỗn loạn không thể cứu vãn dưới mắt cô.

Cuộc sống của cô, thực ra cũng không phải đến bây giờ mới bắt đầu hỗn loạn. Ngay từ đầu, việc ba mẹ qua đời sớm đã định trước sự lộn xộn sơ sài trong cuộc sống nửa đầu cuộc đời này của cô. Nhất là năm năm trước, cô không cam tâm bỏ lỡ cổng trường đại học, một mình hùng hùng hổ hổ chạy đến Bắc Kinh, càng dẫn đến một chuỗi biến cố giáng xuống ngày hôm nay.

Năm năm trước, Bạch Lộ mười tám tuổi chạy đến Bắc Kinh nương nhờ Thiệu Dung. Chị ấy là người quen duy nhất của cô ở chốn đô thị phồn hoa rộng lớn này. Vấn đề học phí của cô chỉ có thể nhờ Thiệu Dung nghĩ cách giải quyết.

Khi đó Thiệu Dung im lặng hút hết một điếu thút rồi mới nói: “Còn có cách gì đây, một đứa con gái nếu muốn dùng tiền gấp thì chỉ có một con đường.”

Mặc dù Thiệu Dung không nói cụ thể nhưng Bạch Lộ cũng hiểu rõ đó là con đường nào. Thời học sinh, cô từng đọc “Nguyệt Nha Nhi” của Lão Xá, mẹ con Nguyệt Nha Nhi đều vì cuộc sống bức bách mà dấn thân vào chốn phong trần, khi ấy đọc chỉ thấy câu chuyện này sao mà cách xa thực tại đến thế, là chuyện chỉ trong xã hội cũ tàn ác mới phát sinh nên. Thế nhưng hiện giờ, dường như cô cũng chỉ có một con đường này để đi. Có khác nhau chăng chỉ là Nguyệt Nha Nhi vì sinh tồn, còn cô thì muốn học đại học – mà thực ra cô cũng vì sinh tồn, học đại học chẳng qua cũng vì muốn đổi lấy một cách sinh tồn tốt đẹp hơn.

Thiệu Dung đã đi trên con đường đó, cô ấy cũng vì sinh tồn, vì sự sống còn của cha mình. Năm cô học lớp mười hai, người cha phát hiện bị nhiễm trùng đường tiểu, chi phí điều trị rất nhanh chóng khiến tình trạng kinh tế gia đình lâm vào cảnh thu không bù chi. Để duy trì mạng sống của cha, cô không thi vào đại học mà trước khi học xong liền đến Bắc Kinh làm công. Một cô gái còn trẻ dại muốn kiếm tiền phẫu thuật lọc và thay thận cho cha, chỉ dựa vào tiền làm công ở nhà máy hoặc chạy bàn ở nhà hàng thì tuyệt đối không đủ. Cô ấy cứ vậy mà đưa chân, đi làm ca-ve ở một câu lạc bộ đêm. Cô chưa bao giờ đề cập với người nhà về chuyện mình làm gì mà có thể kiếm được nhiều tiền đến thế, người nhà cũng chưa từng hỏi han cụ thể, hoặc cũng có thể ba mẹ biết rõ nhưng không nỡ chọc thủng lớp giấy cửa sổ mỏng manh kia, ra ngoài đều nói con gái may mắn vào làm ở một công ty lớn.

Một thiếu nữ ngây thơ đơn thuần như Bạch Lộ cũng tưởng rằng Thiệu Dung ở Bắc Kinh tung hoành ngang dọc, phăm phăm chạy đến nhờ cậy xin giúp đỡ. Quan hệ giữa cô và Thiệu Dung lâu nay vẫn rất tốt, cho dù chị ấy đã đến Bắc Kinh nhưng vẫn duy trì liên lạc như trước, cho nên khi gặp phải khó khăn, cô theo bản năng liền nghĩ Thiệu Dung có lẽ giúp được mình.

“Lộ Lộ, tiền chị kiếm được trừ chi phí ăn tiêu qua ngày, còn lại đều gửi hết về nhà cho ba chị chữa bệnh. Nếu trong tay chị có chút ít tiền, chị cũng không muốn để em đi vào lối mòn của chị. Con đường này giống như xã hội đen, vào dễ ra khó, cho dù em có thoát được thân thì vẫn luôn có cái án đeo bên mình. Em tự mình suy xét cẩn thận đi.”

Lời của Thiệu Dung khiến Bạch Lộ một đêm mất ngủ, nửa đêm cô dứt khoát bật dậy, ngồi bên cửa sổ chăm chú ngắm nhìn bầu trời đêm. Bầu trời đêm xanh thẫm như mực lủng lẳng một vầng trăng non màu trắng bạc, xung quanh không hề có lấy một ngôi sao, chỉ một mình nó lẻ loi treo trên nền trời, như một mảnh tranh cắt giấy nhỏ bé, quầng sáng ảm đạm yếu ớt, dần dần bị mây đen che phủ…

Ngày hôm sau, Bạch Lộ đi cùng Thiệu Dung đến câu lạc bộ đêm mà cô ấy làm việc. Má mì nghe nói cô mới mười tám tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba, lại vẫn còn tấm thân trinh trắng trong sạch thì vui mừng hoan hỉ: “Bây giờ gái trinh rất có giá, nếu em thực sự là lần đầu tiên, chị tuyệt đối có thể thay em chọn một người mua tốt chịu bỏ nhiều tiền.”

Bạch Lộ ngượng chín cả mặt, cúi đầu căn bản không muốn tiếp lời, vẫn là Thiệu Dung đã quen không ngại: “Má à, nhiều tiền là bao nhiêu?”

“Ông chủ Tôn từng nói qua muốn tìm một em sinh viên trong sạch, ổng đồng ý chi năm ngàn tệ phí tổn qua đêm. Quy tắc như cũ, tiền chúng ta chia ba bảy.”

“Ông chủ Tôn à.” Thiệu Dung chợt nhíu mày.

“Thế nào, em gái đã nghĩ xong chưa? Nghĩ xong rồi thì bây giờ chị có thể xuất tiền cho em, nhận tiền rồi thì không được nuốt lời đâu đấy!”

Bạch Lộ càng nghe càng căng thẳng, cô cắn chặt môi dưới, nhìn liếc qua Thiệu Dung một cái với vẻ không biết làm sao: “Chị Dung Dung, em…”

“Má à, hay là hôm nay cứ vậy đã, để em ấy nghĩ cho kỹ rồi nói tiếp.”

Má mì cũng không hối thúc sát sao, chỉ chân thành khuyên bảo: “Được, em gái về nhà suy nghĩ cho kỹ lưỡng. Thực ra cũng không có chi, con gái sớm muộn gì cũng có ngày đó, muốn kiếm tiền thì đừng băn khoăn lo lắng nhiều làm gì. Huống chi thời nay quan niệm càng ngày càng cởi mở, đàn ông đối với trinh tiết của phụ nữ cũng không yêu cầu nghiêm khắc như trước, sau này cứ tìm bạn trai kết hôn như thường. Cho dù gặp phải một thằng bạn trai nghiêm túc thì cũng còn có phẫu thuật vá cái đó.”

Bạch Lộ nhỏ giọng hỏi thầm Thiệu Dung: “Ông chủ Tôn là ai, chia ba bảy nghĩa là sao?”

Thiệu Dung nói cô hay, ông chủ Tôn là khách quen của câu lạc bộ đêm bọn họ, một lão béo ú chiều cao khiêm tốn nhưng thể trọng hơn trăm ký, nhất là rất mê gái, các cô sau lưng lão đều gọi là lão mập chết tiệt. Chia ba bảy ý chỉ năm ngàn tệ qua đêm thì trích ra ba phần chia cho người trung gian là má mì, tương đương một ngàn năm trăm tệ.

Bạch Lộ vừa nghe mặt mũi liền trắng bệch, một gã đàn ông to béo muốn hưởng thụ quyền lợi đêm đầu tiên của cô, mà tiền còn phải cho má mì ba phần. Năm ngàn tệ vốn dĩ vừa đủ nộp học phí học kỳ đầu của cô, mà với một khoản chừng đó, cô vẫn phải tiếp tục nghĩ cách kiếm tiền. Hơn nữa tưởng tượng ra bộ dạng của ông chủ Tôn kia, cô không nhịn được mà muốn nôn mửa. Cho dù đem bán, cô cũng hy vọng có thể gặp được một người mua tốt trông được mắt.

Thiệu Dung cũng không muốn đem đầu tiên của Bạch Lộ bán cho ông chủ Tôn kia, cô nghĩ nghĩ, bèn gọi điện cho một người chị em đã lâu không liên lạc.

“Chị có một người chị em tên Juliet, nó trước đây là sinh viên trường nghệ thuật, cũng từng làm việc chỗ bọn chị. Nhưng bây giờ nó không làm ở câu lạc bộ đêm nữa, một mình làm ăn riêng. Nghe nói nó đều tìm khách ở mấy khách sạn cao cấp, vừa an toàn vừa có tiền. Để chị hỏi nó xem có người nào thích hợp đặng chọn giới thiệu cho em nhé.”

5 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 3

  1. Be ti says:

    Haha.tem tem

  2. chycorita says:

    trước khi đọc chap này em cũng đoán ra phần nào chuyện 5 năm trước
    BL đáng thương quá
    mong chờ những diễn biến tiếp theo
    thanks chị DD

  3. mami_1502 says:

    đúng là không ngoài dự đoán của em! khổ thân BL, nếu ko đi học thì tương lai mờ mịt nhưng để được đi học thì lại phải bán mình. Đúng là cuộc đời! cũng khổ anh CMV nữa, em cảm giác anh này bị ăn tát oan 8-}

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s