Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 4

4.

Juliet tất nhiên không phải tên thật, chỉ là nghệ danh, cũng giống như Thiệu Dung ở câu lạc bộ đêm cũng không gọi Thiệu Dung, mà là Diana. Các cô làm nghề này đều không dùng tên thật. Juliet quả thực là bạn chí cốt, vừa nhận được điện thoại của Thiệu Dung liền chạy đến. Nói cho cùng vẫn là sinh viên trường nghệ thuật, cô hoàn toàn khác với các cô nàng tô son trát phấn ở câu lạc bộ đêm. Cô mặc một chiếc áo không tay màu trắng thêu hoa kết hợp với một chiếc quần dài có hoa văn xinh đẹp theo phong cách dân tộc, mái tóc xoăn dài thả uốn lượn đến chiếc eo thon. Khuôn mặt ưa nhìn chỉ đánh nhẹ chút phấn, toàn thân toát ra vẻ phong tình duyên dáng.

Vừa thấy Bạch Lộ cô trước tiên liền đánh giá trên dưới một lượt, rồi mới cất giọng êm ái vừa cười vừa nói: “Em gái này bộ dạng thật thanh tú, vừa nhìn là biết mỹ nữ Giang Nam. Gã béo họ Tôn kia muốn ăn miếng thịt thiên nga thơm ngon thế này á, cứ mơ đi. Cũng đừng nhờ má mì dắt bất kỳ mối nào nữa, bà đó rất quỷ quyệt, trước sau chỉ mở miệng một cái đã đòi chia ba phần. Dựa vào cái gì chứ? Em Bạch Lộ à, hay là em theo chị thử thời vận đi, xem xem tự mình có thể tìm một người khách hợp ý hay không. Tự mình tìm, có cho đi cũng cam lòng đôi chút.”

Nói xong xuôi đến đây, Juliet hẹn ngày dẫn Bạch Lộ đi trải nghiệm. Hôm đó cô ấy còn mang theo một bộ quần áo của mình cho Bạch Lộ, bảo cô mặc vào, là một chiếc váy liền thân bằng vải bông màu trắng, thoạt trông bình thường không có gì đặc sắc, nhưng nhìn kỹ, hóa ra trên khắp chân váy thêu một con phượng hoàng bằng chỉ bạc. Dưới ánh nắng hoặc ánh đèn sẽ óng ánh lưu chuyển ẩn hiện.

Bạch Lộ mười tám tuổi, vẫn còn để kiểu đầu búp bê tròn tròn của bé gái(*), đôi mắt to trong veo, làn da nửa trong suốt như ngọc Dương Chi(**), đáng yêu thanh khiết như búp bê sứ. Mặc chiếc váy trắng này vào, càng toát lên vẻ thanh khiết khiến người ta phải thương tiếc. Khi ấy Thiệu Dung nhìn cô, khẽ thở dài một hơi.

Đêm đó Juiet dẫn Bạch Lộ đến khách sạn Hilton, ngồi uống trong quán bar của sảnh lớn. Juliet gọi một ly rượu, gọi cho cô một ly cam vắt. Đây là lần đầu tiên cô đến một nơi lộng lẫy tráng lệ như thế này, mắt nhìn gì cũng thấy mới mẻ. Juliet nói cô biết, ở loại khách sạn năm sao như vầy người có tiền tương đối nhiều, đẳng cấp cao hơn nhiều so với khách ở câu lạc bộ đêm.

“Có điều dù sao cũng là đàn ông cả, đắng cấp cao cỡ nào cũng khó tránh khỏi bệnh chung, nhìn thấy gái đẹp liền đứng núi này trông núi nọ. Chỉ khác nhau ở chỗ phong lưu hay hạ lưu. Ở nơi thế này đàn ông phong lưu khá nhiều, làm việc cũng vui vẻ hơn đáng kể.”

Juliet coi kiếp sống làm gái của mình là công tác hạng nhất, làm việc một cách nghiêm túc hăng hái. Cũng nghiêm túc chỉ cho Bạch Lộ cách tìm khách ra sao: “Hễ là khách nam đi một mình đều có thể lưu ý, nếu hắn luôn ngồi một mình không có bạn bè bên cạnh, em có thể tới hỏi thử xem hắn có bằng lòng ngồi cùng không, hoặc là mời em uống một ly. Nếu hắn đồng ý, vậy thì case đó có hy vọng. Có những gã đàn ông phong lưu thậm chí căn bản không cần tới hỏi, hễ bắt gặp khách nữ xinh đẹp đi một mình liền dùng ánh mắt chọc ghẹo trước, sau đó mới chủ động đến mời uống.”

Juliet không những nói mà còn thị phạm ngay tại chỗ cho Bạch Lộ xem. Nhắm trúng một khách nam ngồi uống một mình, cô cầm ly rượu của mình lên chậm rãi bước sang. Chỉ thấy cô nói một câu có vẻ hài hước duyên dáng không biết cụ thể là gì, vị khách nam kia lập tức đứng dậy kéo ghế mời cô ngồi, sau đó hai người trò chuyện rất vui vẻ. Juliet cười lên rất đẹp mắt, rung rinh rực rỡ như một đóa hoa xinh đẹp. Trò chuyện chừng nửa tiếng, cô đi qua nói với Bạch Lộ: “Chị và anh ta đi trước đây, hóa đơn bàn này anh ta cũng đã thanh toán, em có thể ở lại ngồi thêm một lát, quan sát nhiều hơn chút. Em tự biết cách về chứ?”

Hiển nhiên case này của cô ấy có triển vọng, một phát bắn trúng, Bạch Lộ vừa khen ngợi vừa khâm phục: “Được ạ, chị đi trước đi.”

Juliet trước khi đi còn ngoái đầu nói với cô một câu: “Đúng rồi, nếu em đã đến đây, thấy khách nam nào đi một mình trông được mắt thì có thể thử xem, coi như luyện binh, không nhất định phải thành công. Đừng sợ, thử thôi không sao đâu.”

Juliet và người đàn ông kia sóng vai cùng nhau đi khỏi, lời cô ấy để lại khiến trong lòng Bạch Lộ nhộn nhạo không thôi, nhộn nhạo thành những gợn sóng nhấp nhô trùng điệp lan tỏa. Cô vừa hớp nước cam, vừa dùng ánh mắt cẩn thận nhìn lướt qua một lượt khách khứa trong quán bar. Trong góc có một người khách nam đi một mình, liệu có nên to gan đi qua thử không? Cô có ý muốn thử, nhưng đôi chân như thể có ý thức riêng cứ lui thẳng về sau.

Trong lúc chần chờ, vị khách nam kia đã vẫy tay gọi thanh toán đi mất. Anh ta đi rồi, cô trái lại thở phào nhẹ nhõm, giống như học sinh ôn bài chưa xong bỗng dưng nghe nói kỳ thi bị hoãn vì lý do nào đó, thầm vui mừng và nhẹ nhõm.

Bạch Lộ sắp sửa uống xong nước cam và rời đi, đồ ở đây đắt khiếp, một ly nước cam vắt mà tới hơn vài chục tệ, không uống hết thì cô không nỡ đi. Khi cô từng hớp nhỏ uống phần nước cam không còn được bao nhiêu trong ly, lại có một người khách nam bước vào quán bar, hơn nữa còn ngồi xuống một chiếc bàn cách cô không xa. Cô bất giác nhìn liếc qua một cái, anh ta ăn mặc rất đơn giản thoải mái, áo sơ-mi trắng phối với quần dài màu cà-phê, thoạt nhìn dường như không phải kẻ có tiền cho lắm. Nhưng trên cổ tay trái anh ta đeo một chiếc đồng hồ nhãn hiệu nổi tiếng, ngấm ngầm thuyết minh thân phận địa vị của anh ta.

Bạch Lộ vừa nhìn đã nhận ra nhãn hiệu không hề rẻ kia. Vốn dĩ cô không biết đến mấy thứ này, thế nhưng Juliet rất thích đọc tạp chí mốt, lúc này cạnh tay cô đang có một quyển tạp chí cô ấy để lại, bên trong vừa khéo có một trang đặc tả chiếc đồng hồ kia. Cô đếm đi đếm lại mấy số không trong giá tiền mới dám tin chắc, một chiếc đồng hồ đeo tay loại này có thể đủ cho cô ăn tiêu thoải mái trong năm năm.

Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là kẻ có tiền theo lời Juliet. Tầm mắt cô lại lén lút di chuyển từ cổ tay lên phía trên, phát hiện vị khách nam này còn rất trẻ, đường nét cơ thể gãy gọn rõ ràng, nước da hơi rám nắng ánh lên sắc bóng khỏe mạnh. Mặc dù để một đầu tóc dài, nhưng sợi tóc mềm mượt sạch sẽ, không giống mấy tên đàn ông để tóc dài khiến người ta có cảm giác bẩn thỉu. Một người đàn ông như thế này, nhìn thế nào cũng mạnh mẽ hơn gấp bội so với cái gã béo ú trong tưởng tượng.

Lời nói của Juliet lại bắt đầu quanh quẩn trong lòng: “Nếu em đã đến đây, thấy khách nam nào đi một mình trông được mắt thì có thể thử xem… Đừng sợ, thử thôi không sao đâu.”

Tim đập đến độ loạn nhịp, hô hấp dường như cũng trở nên hơi khó khăn, Bạch Lộ hít thở sâu một chút hòng ổn định tinh thần. Có nên thu hết cam đảm bước qua không – qua thử xem sao? Vừa nghĩ thế, đôi chân cô liền tự động lui vào trong. Rốt cuộc cô vẫn sợ sệt, bởi cô dù sao cũng chỉ mới mười tám tuổi, kinh nghiệm lẫn kiến thức từng trải đều ít ỏi, ít đến mức khiến cô không có cách nào bình tĩnh ung dung bước một bước đầu tiên – bước đầu tiên tự bán chính mình.

Trong lòng như có hai kẻ bất đồng ý kiến đang co kéo cô, một kẻ bảo cô đi, kẻ kia bảo cô đừng đi. Bên dưới bàn, đôi chân của cô cũng theo đó mà lúc thì di chuyển hướng ra ngoài, lúc thì rụt lại vào trong. Cô cực kỳ mâu thuẫn, không tự chủ mà cứ liên tục hướng ánh mắt nhìn về phía người khách nam trẻ tuổi ngồi gần bên. Nhìn được không ít lần, dường như anh ta cũng phát hiện ra gì đó, vô tình quay đầu nhìn liếc qua cô một cái. Cô lật đật cúi đầu, như chú thỏ trắng nhát gan sợ hãi hoảng hốt tránh đi tầm mắt của anh ta.

Cúi đầu một lúc lâu, nghĩ rằng vị khách nam trẻ tuổi kia chắc không còn chú ý đến mình nữa. Cô mới lại dè dặt ngẩng đầu lên, quan sát anh ta qua khóe mắt. Anh ta đang cầm di động gọi điện, cô nghe được vài câu, phỏng chừng người bạn hẹn anh ta ra đây hiện giờ có việc không thể đến. Đây dường như là cơ hội trời cao ngầm gợi ý cho cô. Mà khi anh ta cúp điện thoại xong, ánh mắt lại vô tình nhìn liếc qua cô phía bên này một chút. Lần này tầm mắt hai người vừa vặn giao nhau, trong lúc bối rối, cô theo bản năng liền cúi đầu tránh né.

Một lát sau, khi cô lần nữa rụt rè hướng ánh mắt nhìn xéo về một bên, không ngờ lại đúng lúc chạm phải đôi mắt anh ta. Rõ ràng cô đã gợi lên sự chú ý của anh ta, anh ta nhìn cô chằm chằm với vẻ hơi ngạc nhiên: “Cô gái, cô có chuyện gì không?”

Anh ta chủ động mở lời, như thể cánh cửa bị đóng chặt bỗng được hé mở, lôi kéo người ta đến gần. Cô nhắm mắt hít sâu một hơi, sau đó lấy dũng khí đứng lên đi qua: “Tôi… tôi có thể ngồi đây không?”

Anh ta gật gật đầu: “Mời ngồi.”

Ngồi xuống xong, hai tay cô vặn chặt lại với nhau một cách căng thẳng, đầu cúi gằm, cả buổi chẳng biết nên chọn từ ngữ gì để nói. Đột nhiên nhớ ra Juliet bảo có thể hỏi đối phương liệu có đồng ý mời mình uống một ly không, cô bèn lí nhí hỏi: “Anh… có thể mời tôi uống một ly không?”

Chàng trai trẻ tuổi trầm mặc trong giây lát, mặc dù cô luôn cúi đầu nhưng vẫn có thể cảm thấy ánh mắt anh ta đang tỉ mỉ đánh giá mình. Một hồi lâu sau mới nghe thấy lời đáp của anh ta: “Được, cô muốn uống gì?”

“Gì cũng được.”

Có thể anh ta đã nhìn thấy ly nước cam uống còn thừa đặt trên bàn trước đó của cô: “Vậy một ly cam vắt nữa được không?”

Cô gật đầu một cách máy móc: “Được.”

Thêm một ly nước cam màu vàng kim được người phục vụ mang đến, đặt xuống bên tay cô. Cô bất giác bưng lên hớp một ngụm, rồi tiếp một ngụm, mong nhờ đó mà bình ổn lại nhịp tip đập loạn hoảng hốt của bản thân.

Cô biết mình lúc này đáng ra phải giống như Juliet, cười cười nói nói tìm chủ đề bắt chuyện với đối phương, nhanh chóng trở nên quen thuộc. Thế nhưng đầu óc cô một mảnh trống rỗng, căn bản không biết phải nói gì. Cô không phải Juliet, không có kinh nghiệm dày dạn trong việc ứng đối với đàn ông. Cô căn bản chẳng những không biết làm thế nào để mở đầu câu chuyện, ngay cả nhìn thẳng vào mắt đối phương cũng không dám, chỉ một mực cúi đầu nhìn ly nước cam đang cầm trong tay, như thể ly nước cam kia chính là toàn bộ thế giới.

Vẫn là vị khách nam trẻ tuổi kia phá tan sự im lặng, trong giọng nói của anh ta chứa vài phần hiếu kỳ: “Cô à, cô đến đây ngồi là vì muốn tôi mời cô uống một ly thôi sao?”

Tất nhiên cô không phải vì một lý nước cam mà cố tình đi tới bắt chuyện, cô đến để – theo lời Juliet mà nói là đến câu kẻ lắm tiền. Vấn đề là cô không am hiểu cách câu, chỉ ngây ngốc ngồi một chỗ uống nước cam tới tấp. Cắn chặt môi dưới trong giây lát, cô nghĩ, nếu đã không có cách nào giống như Juliet thủ đoạn cao minh câu được đàn ông một cách gọn ghẽ thì dứt khoát đừng tốn thời gian nữa. Dù sao cũng chỉ là tìm một người thử xem, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, coi như rèn luyện can đảm.

Vì thế cô lấy hết dũng khí chơi trò may rủi: “Dĩ nhiên không phải, tôi… là muốn hỏi… anh… có cần người theo không?”

————————–

(*) Là kiểu này nè.
(**) Ngọc Dương Chi: loại ngọc quý thường có màu trắng đục, sáng bóng rất đẹp. Người Trung Quốc thường ví làn da đẹp của người phụ nữ với ngọc Dương Chi.

7 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 4

  1. iris_aof says:

    hì thank chị! hôm nay đọc liền 2 chương luôn^^

  2. iris_aof says:

    ý quên, 2 phần chứ hihi

  3. Bumie says:

    her :)) toc kia giog y minh =))

    • Reikachan says:

      chị đang tưởng tượng mình để tóc này, chắc mọi người chết sặc vì cười luôn chớ ko “hút hồn” được như BL đâu =))

  4. mami_1502 says:

    bí mật quá khứ dần được hé mở rồi :) nhìn cái ảnh bé gái tưởng tượng BL cũng đáng yêu đấy chứ, thảo nào CMV cắn câu (ko biết cắn kiểu j :))) Thank sis, cuối tuần đc tận 2 phần :D

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s