Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 5

5.

Gặp nhau là một loại ngẫu nhiên, gặp nhau tình cờ là một loại cơ duyên. Giữa biển người bao la, gặp được ai, quen được ai, có lúc thật sự là một chuyện vô cùng huyền diệu.

Đêm ấy Chương Minh Viễn đến khách sạn Hilton là vì một người bạn hẹn gặp mặt ở đó. Anh đến trước, ngồi xuống đợi. Trong quá trình chờ đợi, anh vô tình phát hiện bàn bên cạnh có một cô gái mặc váy trắng cứ luôn lặng lẽ nhìn mình. Bất giác nhìn lại một cái, cô ấy lập tức giống như chú thỏ trắng bị giật mình hoảng sợ vội cúi đầu lẩn tránh tầm mắt anh. Hàng tóc mái chỉnh tề dài đến ngang mày buông xuống dày rậm như tua cờ màu đen, che khuất vầng trán hết sức trẻ trung của cô.

Lúc đó anh hoàn toàn không quá để ý, chỉ thờ ơ nhìn liếc qua cô một cái rồi nghe điện thoại. Cậu bạn trong điện thoại vô cùng áy náy nói anh hay, vì hiện tại có việc nên không thể đến được. Cúp điện thoại xong anh chỉ cảm thấy nhàm chán vô vị, đang chuẩn bị đứng dậy rời đi, trong lúc ánh mắt tùy ý lưu chuyển, lại bắt gặp cái nhìn lén lút đánh giá của cô gái áo trắng bên cạnh.

Hai ánh mắt vô hình chạm nhau trong không trung, đôi mắt trắng đen rõ nét kia lập tức lại như cánh bướm bị kinh động mà hoảng sợ bay mất.

Chương Minh Viễn hơi ngẩn ra, không biết vì cớ gì cô gái xa lạ không quen biết kia cứ liên tục nhìn mình chăm chú, nhưng biểu hiện của cô ấy cũng không có vẻ gì giống như bị trúng tiếng sét ái tình cả. Ánh mắt sợ hãi của cô ấy vừa luống cuống vừa căng thẳng, không biết vì sao?

Cảm thấy có điều khác thường, anh lập tức trực tiếp nhìn thẳng vào cô. Một lát sau, khi cô lần nữa ngẩng đầu lên dè dặt nhìn về phía anh qua khóe mắt, liền chạm ngay phải ánh mắt đang đợi sẵn của anh.

Lần này anh thực sự không nhịn được nữa, bèn cất tiếng hỏi: “Cô gái, cô có chuyện gì không?”

Anh cảm giác cô gái này có khả năng gặp phải chuyện gì khó khăn muốn tìm người giúp đỡ, nhưng lại không tiện mở lời, nên dứt khoát chủ động hỏi.

Cô gái mặc váy trắng quả nhiên lộ ra vẻ mặt khó xử. Chần chừ trong giây lát, cô nhắm mắt hít thở sâu một chút, giống như phải thu hết dũng khí mới dám đi về phía anh, giọng nói mang theo sự bồn chồn bất an rõ rệt: “Tôi… tôi có thể ngồi đây không?”

Anh gật đầu: “Mời ngồi.”

Ngồi xong, cô vẫn luôn cúi gằm mặt, bộ dạng không dám nhìn thẳng vào anh, đã thế còn luôn do dự không nói chuyện. Mất cả buổi sau mới lí nhí hỏi: “Anh… anh có thể mời tôi uống một ly không?”

Anh nghe vậy liền sửng sốt, sửng sốt qua đi liền tỉ mỉ đánh giá một lượt cô bé áo trắng ngồi trước mặt với vẻ hơi khó tin.

Một cô gái trong sáng thanh tú, còn rất nhỏ tuổi, toàn thân vẫn còn mang hương vị học sinh thuần chất trẻ con. Nhìn dáng dấp cô bé hẳn vẫn chỉ là học sinh trung học? Thế nhưng lời cô thốt ra…

Chương Minh Viễn biết ở loại khách sạn cao cấp như thế này, thường xuyên có những cô nàng gọi là “gái cao cấp” với tố chất tương đối cao đến đây tìm khách. Anh cũng từng vài lần gặp phải mấy cô em tân thời xinh đẹp trẻ tuổi tươi cười đến hỏi có thể mời cô ta uống một ly không, ly nước kia tất nhiên chỉ là cái cớ. Nhưng anh không cảm thấy hứng thú với loại công nhân công nghiệp tình dục kiểu này, một cánh tay ngọc ngàn người gối, hai cánh môi son vạn kẻ thơm(*), điều đó khiến anh có cảm giác thật dơ bẩn, cho nên luôn cự tuyệt không cần suy nghĩ.

Thế nhưng lần này, anh lại nghĩ ngợi mà không lập tức từ chối. Bởi cô gái mặc váy trắng trước mắt nhìn thế nào cũng không giống như đi làm nghề này, anh sợ hiểu lầm người ta. Trầm ngâm một hồi lâu mới gật đầu đồng ý: “Được, cô muốn uống gì?”

“Gì cũng được.”

Anh nhìn thấy bàn trước của cô có đặt một ly nước cam đang uống dở: “Vậy một ly cam vắt nữa được không?”

Cô vẫn duy trì tư thế cúi mặt, khẽ gật đầu: “Được.”

Sau khi nước cam được mang lên bàn, cô liền dùng hai tay bưng lấy ly hớp liên tục từng ngụm, không nói một lời nào, dường như thực sự chỉ muốn bảo anh mời cô một ly nước. Nhưng anh phát hiện hai bàn tay bưng ly nước của cô siết chặt lấy thành ly, đầu ngón tay hơi biến trắng, có thể thấy rõ là dùng lực rất mạnh, nhờ đó có thể nhìn ra tâm trạng căng thẳng của cô.

Chờ một hồi lâu, anh không nhịn được bèn mở miệng hỏi: “Cô à, cô đến đây ngồi là vì muốn tôi mời cô uống một ly thôi sao?”

Câu nói của anh, dường như càng khiến cô thêm căng thẳng. Cô cắn chặt môi dưới, mười ngón tay bấu vào thành ly càng mạnh hơn. Anh nghĩ có lẽ cô mất cả ngày cũng sẽ không nói được câu nào, không ngờ, cô lại nhanh chóng cất lời: “Dĩ nhiên không phải, tôi… là muốn hỏi… anh… có cần người theo không?”

Anh nghe mà sửng sốt thêm lần nữa. Nếu nói ban nãy cô hỏi anh liệu có thể mời mình uống một ly không còn có khả năng gây hiểu lầm đâu đó, nhưng một câu này đã hoàn toàn tỏ rõ ý định. Không ngờ cô thực sự làm nghề kia, điều này khiến anh cảm thấy vô cùng bất ngờ lẫn hoảng hốt, chỉ thấy thật sự khó tin, bèn dứt khoát truy hỏi cho rõ ràng hơn: “Theo thế nào? Cô có thể nói rõ hơn không?”

Chiếc cổ nhỏ nhắn của cô bé dường như không chống đỡ nổi cái đầu xinh đẹp, đầu cô càng cúi gằm hơn, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu: “Anh… nếu… muốn có người ở bên, tôi có thể… cùng anh… đi thuê phòng.”

Chương Minh Viễn kinh ngạc trợn tròn hai mắt, ra chiều chắc như đinh đóng cột không còn nghi ngờ gì nữa, cô bé áo trắng nhỏ tuổi này đến đây để làm tiền. Có điều rõ ràng là cô vẫn còn non nớt, có lẽ chỉ mới lần đầu tự mình tìm khách, cho nên cô ấy mới căng thẳng, bất an, xấu hổ và lúng túng, từ đầu chí cuối đều cúi mặt không dám nhìn người, mà vệt đỏ ửng trên má còn kéo dài một đường đến tận sau gáy. Anh vô thức hỏi cô: “Có phải lần đầu tiên cô làm chuyện này không?”

Cô ra sức gật gật đầu: “Vâng, cho nên… cho nên… nếu cùng anh… giá sẽ hơi cao. Nếu anh không thể chấp nhận… thì tôi không làm phiền anh nữa.”

Trông cô có vẻ sợ hãi là thế, nhưng nói đến giá cá lại không hề lơ mơ. Anh không khỏi bật cười nhẹ: “Ồ, vậy xin hỏi giá của cô là bao nhiêu?”

Cô không trả lời tức thì, ra chiều suy nghĩ. Một hồi lâu sau mới chậm rãi giơ lên một ngón trỏ, đồng thời đôi mắt từ bên dưới hàng mi dài dày rậm đen nhánh như mực lén lút nhìn anh một cái: “Một vạn.”

Một vạn tệ mua sự trinh trắng của một thiếu nữ, đắt hay không đắt còn tùy ý mỗi người. Chương Minh Viễn chưa bao giờ dùng tiền mua phụ nữ, anh không có nhu cầu này, cũng không có ý định mở tiền lệ. Có điều cô bé mặc váy trắng này khiến anh cảm thấy có đôi chút hiếu kỳ, không khỏi tiếp tục nói chuyện với cô: “Cô bao nhiêu tuổi rồi mà làm nghề này, đã đủ mười tám chưa vậy? Xem dáng vẻ của cô dường như vẫn còn vị thành niên.”

Lời của anh khả năng đã khiến cô hơi hoảng sợ, vội ngẩng đầu biện bạch: “Tôi đã đủ mười tám tuổi rồi, đã là người trưởng thành, tuyệt đối sẽ không gây phiền toái cho anh đâu.”

Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên trước mặt anh, thiếu nữ có khuôn mặt trắng sáng mịn màng như sứ, không chút tì vết dưới ánh đèn. Đôi đồng tử mở to vì hoảng sợ đen thẫm tròn nhẵn, tựa như hai viên ngọc trai đen lóe sáng, phản chiếu hình ảnh của anh, hoàn chỉnh nguyên vẹn.

Thấy cô căng thẳng, anh càng muốn trêu chọc cô: “Cô thực sự đủ mười tám tuổi, vậy có chứng minh thư không? Đem ra đây xem.”

Cô tưởng thật bèn lục túi tìm chứng minh thư cho anh xem, nhưng động tác tìm kiếm bỗng dưng khựng lại, ánh mắt nhìn anh mang theo vài tia cảnh giác: “Xin lỗi, tôi không mang theo chứng minh thư. Nếu anh lo lắng thì thôi vậy.”

Anh biết, cô chưa chắc đã không mang chứng minh thư, chỉ là đột nhiên sực nhớ bản thân làm việc này tuyệt đối không nên để một kẻ xa lạ biết được tên thật. Cô vừa nói vừa sắp xếp lại túi xách bị lục lọi, xem chừng chuẩn bị rời đi ngay.

Lúc ấy vừa hay lại có một khách nam đi một mình bước vào quán bar, lại còn ngồi gần hai người họ. Đôi mắt cô vô thức nhìn liếc qua như bướm tìm được hoa. Anh chú ý đến tầm mắt cô, có thể đoán được nếu không thành công ở chỗ anh, cô có khả năng sẽ tiếp tục thử nghiệm với đàn ông khác, cho đến khi rao bán được lần đầu tiên của mình mới thôi, đổi lấy một vạn tệ. Nghĩ đến cô có thể đi thuê phòng với gã đàn ông khác, anh bỗng nhiên có cảm giác không mấy thoải mái trong lòng.

“Được, không cần coi chứng minh thư của cô nữa, cho tôi biết tên cô đi. Chúng ta tiếp tục nói chuyện.”

Anh nới lỏng giọng điệu nhằm giữ cô lại, nhưng tâm lý cảnh giác của cô bé hiển nhiên vẫn chưa biến mất, chần chừ một lát rồi mới đáp: “Tôi… tôi tên Sương Sương. Tiên sinh, anh còn muốn nói chuyện gì? Nếu như anh muốn tôi theo.. vậy thì… vậy thì cứ dứt khoát một chút. Anh trả tiền, tôi lập tức cùng anh đi thuê phòng.”

Ngừng giây lát, cô lại nhấn mạnh lần nữa: “Anh nhất định phải trả tiền trước, nếu không tôi sẽ không đi với anh.”

Xem ra cô rất sợ bị lừa gạt, nên mới kiên trì muốn nhận tiền trước rồi mới cùng anh đi thuê phòng.

Anh biết Sương Sương nhất định không phải tên thật của cô, cô tuyệt đối không có khả năng cho anh biết tên thật. Nhưng lúc bấy giờ anh cũng không muốn truy hỏi chuyện này, bèn gật đầu dứt dạc: “Tốt lắm Sương Sương, một vạn tệ đúng không? Tôi lập tức viết séc cho cô.”

Anh lấy ra tập séc, múa bút viết lên một tờ séc lĩnh tiền mặt đưa cho cô, cô bé mặc đồ trắng này khiến anh rất tò mò. Anh muốn làm quen với cô thêm một chút, không muốn để cô đi quá sớm, càng không muốn để cô đến cạnh thằng đàn ông khác sợ sệt hỏi người ta có cần người ở bên không.

Nhìn tấm séc lĩnh tiền mặt anh đưa, cô có phần kinh ngạc: “Đây là… séc hả?”

Xem ra trước đây cô chưa bao giờ nhìn thấy séc lĩnh tiền mặt, anh nói cô biết: “Đúng vậy, đây là séc tiền mặt, ngày mai cô có thể đem nó đến ngân hàng đổi ra một vạn tiền mặt.”

Cô không chịu lấy, đầu lắc như trống bỏi: “Tôi không cần cái này, tôi muốn tiền mặt. Ngày mai mới cầm nó đến ngân hàng lĩnh tiền, ai biết có lĩnh được hay không. Anh có tiền mặt không? Tôi chỉ muốn tiền mặt thôi.”

Trên người anh không mang nhiều tiền mặt đến vậy, bây giờ căn bản đi đến đâu cũng đều có thể quẹt thẻ thanh toán, trong ví tiền của anh chỉ cần có thẻ là xong. Ai ngờ lại gặp phải một cô gái kiên quyết muốn giao dịch bằng tiền mặt, bộ dạng cẩn thận dè chừng của cô khiến anh dở khóc dở cười: “Vậy hay là cô cùng tôi đến máy ATM gần đây rút tiền được không?”

Cô toan cử động, nhưng vừa đứng lên liền lắc đầu ngồi xuống: “Tôi cứ ngồi đây chờ anh đi.”

Có lẽ vì còn quá nhỏ không đủ kinh nghiệm, hơn nữa còn là lần đầu tiên kiếm khách, cô bé có phần cẩn thận quá mức. Trước khi tiền đến tay, dường như cô không dám theo anh đi đâu hết, cho dù trên danh nghĩa đi lấy tiền.

Anh đành hết cách: “Được, cô ở đây chờ tôi vậy, giờ tôi đi rút tiền, sẽ quay lại nhanh thôi. Trước khi tôi quay lại, cô phải giữ chữ tín, không được bàn chuyện làm ăn với kẻ khác đấy.”

Một từ “bàn chuyện làm ăn” khiến màu đỏ ửng trên gò má của cô gái lại đậm thêm một tầng, cô cúi đầu với vẻ cực kỳ xấu hổ: “Tôi… tôi sẽ chờ anh.”

Chương Minh Viễn không đến máy ATM rút tiền, bởi anh vừa ra khỏi quán bar thì gặp được Âu Vũ Trì. Vừa lúc cậu ta bị bạn gọi đến khách sạn Hilton đánh bài, trên người mang theo không ít tiền mặt. Anh liền tìm cậu ta mượn một vạn trước, anh gấp gáp đến độ có phần kỳ lạ: “Làm gì sốt ruột cần xài tiền thế hử, có chuyện gì à?”

Lúc này anh không rảnh để giải thích: “Cậu đi đánh bài trước đi, nói với cậu sau.”

Sau khi cầm tiền quay lại quán bar ở sảnh lớn anh liền đưa thẳng cho cô gái mặc váy trắng. Một cọc tiền mặt màu đỏ mới cứng vừa được rút từ ngân hàng vẫn còn nguyên niêm phong. Cô dè dặt nhận lấy, trên mặt thoáng qua nét khổ sở giống như cầm một khối sắt nung. Tự bán mình như thế này, phải chăng cô cũng có phần bất đắc dĩ?

Anh nghĩ trả tiền rồi chắc cô sẽ dễ tiếp cận hơn đôi chút, cõ lẽ sau khi thuê phòng anh có thể thử trò chuyện nhiều hơn với cô. Đương suy nghĩ thì điện thoại đổ chuông, là Âu Vũ Trì gọi đến, giọng nói mang theo ý cười xấu xa: “Alô, em gái áo trắng ngồi trước mặt cậu xem ra rất trong sáng đáng yêu nhỉ, mới cua được à? Như vậy không được, phải yêu quý hoa cỏ của tổ quốc biết không hở?”

Mặc dù anh và Âu Vũ Trì sau khi vào quán bar thì tách nhau ra, nhưng hiển nhiên là cậu ta để ý đến hướng đi của anh, cho nên mới gọi điện trêu chọc. Giờ phút này anh không hơi đâu để ý tới cậu ta: “Phắn đi, nói nhiều quá, mau đi đánh bài của cậu đi.”

“Được rồi, tớ đi đánh bài đây, cậu cứ từ từ cua gái nhé. Mà tớ bảo, tớ có thời gian vẫn còn muốn trêu hoa ghẹo cỏ, cậu đừng có mà bứt sạch hoa cỏ của tớ đấy! Nhớ chừa chút hoa thơm cho tớ.”

Cúp điện thoại xong, anh nhìn cô bé thử dò hỏi: “Thế nào? Bây giờ có thể đi cùng tôi chưa?”

Cô cất lời có phần do dự: “Vậy… nếu anh không phiền, có thể chờ thêm chút không, tôi muốn… tôi muốn bảo bạn tôi cầm tiền đi trước.”

Anh kinh ngạc nhướng mày, chỉ vì thực sự không ngờ cô sẽ lo lắng đến mức này, tiền đã cầm rồi mà vẫn cảm giác không an toàn, còn muốn nhờ bạn cầm tiền đi trước. Nhưng anh không còn cách nào khác, chỉ có thể gật đầu: “Được.”

Cô bé chạy ra ngoài sảnh lớn mượn điện thoại gọi cho bạn, khoảng chừng hai mươi phút sau, bạn của cô đến. Đó là một cô gái trẻ ngoài hai mươi, ăn mặc rất diễm lệ, trang điểm cũng rất đậm, mang theo vài phần hương vị phong trần rõ rệt. Cô ta không đến gần mà đứng cách đó không xa nói chuyện với cô gái áo trắng, hai người vừa nói chuyện, tầm mắt vừa không ngừng ngóng về phía anh.

Nói chuyện chừng mười phút, cô gái mặc váy trắng thu lại ánh mắt trở về bên cạnh anh với vẻ phục tùng, nhỏ nhẹ nói: “Tiên sinh, chúng ta có thể thuê phòng ở đây không? Tôi không muốn đi nơi khác.”

Anh không có gì phản đối ý kiến này, đến quầy tiếp tân đặt một phòng rồi dẫn cô gái lên lầu. Khi bước vào phòng, cô hơi co rúm người lại, đôi mắt tràn ngập nỗi thấp thỏm lo âu, hai tay vặn chặt lấy nhau, móng tay hơi hơi trắng đi. Sau khi vào phòng, vẻ thấp thỏm bất an trong mắt cô càng tăng chứ không giảm, nhất là khi nhìn qua cửa phòng xép bên trong trông thấy chiếc giường ngủ kia, cô sợ hãi lui lại một bước, hàm răng trắng như tuyết cắn lên môi dưới tạo thành một hàng dấu răng thật sâu.

Nhìn bộ dạng này của cô, anh không muốn dọa cô thêm nữa, bèn kiếm chuyện nói hòng phân tán sự chú ý của cô: “Cô đói bụng không? Tôi gọi gì đó đến ăn. Cô muốn ăn gì?”

Cô không nói không rằng, lắc đầu rồi lại gật đầu, rõ ràng là đã hoảng sợ đến mức rối loạn. Anh bèn tự mình đánh điện gọi đồ ăn, bảo nhà hàng cơm Tây đem đến hai phần cơm kiểu Tây cùng một chai rượu vang.

Có thể nhận ra cô là lần đầu tiên ăn cơm Tây, dùng dao nĩa không quen, vụng về cắt thịt bò, ăn từng miếng từng miếng nhỏ, rượu căn bản không hề nhấp môi: “Tôi… không biết uống rượu.”

Anh cũng không miễn cưỡng, tự mình rót một ly thong thả uống: “Sương Sương, tại sao cô muốn làm việc này?”

Giọng điệu hỏi chuyện của anh đã cố hết sức tỏ ra bình thản tự nhiên, nhưng cô nghe thấy vẫn cả kinh, dao nĩa trong tay trượt một cái, nguyên miếng thịt bò tươi ngon bay ra khỏi đĩa, ngay cả nước sốt cũng bắn lên ngực áo sơ-mi trắng của anh, làm dây bẩn một vùng. Cô vội vàng đưa tay lên lau: “Xin lỗi anh.”

Bàn tay nhỏ nhắn kia vừa khẽ chạm vào ngực áo anh, liền nhanh chóng rụt về. Tháng tám giữa hè, quần áo mỏng manh, cách một lớp áo sơ-mi mỏng, tay cô dường như chạm trực tiếp lên ngực anh. Cô hiển nhiên không quen với kiểu tiếp xúc thân mật này, cho nên lập tức thu tay, chỉ đỏ mặt không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi.”

Sự ngây ngô và bảo thủ của cô khiến lòng anh chợt rung động, cô gái như thế này đi làm tiền, nhất định là bị bức đến đường cùng chăng? Trái tim không tự chủ được mà mềm đi, anh nói bằng giọng ôn hòa: “Không sao, tôi đi chùi qua là xong ấy mà.”

Buồng vệ sinh đặt trong phòng ngủ, anh rời phòng khách đi vào phòng ngủ. Bởi trước đó đã uống suốt nên khi vào buồng vệ sinh anh trước hết đóng cửa “xả nước” giải tỏa một lát, rồi mới cầm khăn mặt chấm nước lau vết bẩn trên ngực áo.

Lau sơ vết bẩn cho sạch xong anh quay về phòng khách, nhưng nghênh đón anh lại là một mảnh trống trải vắng hoe, cô gái mặc váy trắng đã biến mất không thấy tăm hơi tựa như mỹ nữ do yêu hoa quỷ cây biến hóa ra trong truyện Liêu Trai. Sau phút giật mình, anh bất giác quay đầu nhìn cửa phòng, cửa phòng để ngõ, trông như một dấu chấm than cực lớn…

————

(*) Câu này xuất phát từ bài thơ có tên “高凉村妇盼郎归情歌” (Cao Lương thôn phụ phán lang quy tình ca – Tạm dịch: Tình ca về người thiếu phụ thôn Cao Lương chờ chồng quay về) (Nguồn: Baidu)

8 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 5

  1. Tra Nguyen says:

    Nàng ơi năng suất quá nhưng mình thích càng đọc càng bấn ý mà em nghỉ hè rồi nhỉ kế hoạch ra HN vẫn thế chứ em ?

  2. Hue Ho says:

    Chao ban
    Minh rat thich phong cách truyện của bạn. Mình đã từng mong ngóng từng chương “Trao lầm..” của bạn dịch. Bây giờ lại thêm truyện ” Gặp anh..” nữa. Yêu những truyện của bạn ghê. Truyện này có bao nhiêu chương vậy bạn? Cảm ơn bạn nhé. Cảm ơn vì cách chọn truyện. Cảm ơn vì bạn đã bỏ thời gian ra dịch truyện. Thích giọng văn nhà bạn nữa. Giọng văn rất hay. Nhẹ nhàng mà tình cảm.Cảm ơn nhé

    • Reikachan says:

      Đọc comment của bạn mình sướng lịm cả đêm í :XXXXXXX Cảm ơn bạn đã động viên nha! :”) Truyện này có 8 chương, mỗi chương từ 5 đến 8 phần, mỗi phần dài như một chương truyện bình thường mà các bạn hay đọc nên vị chi tổng cộng cỡ 45 “chương” :P

  3. mami_1502 says:

    hóa ra giữa 2 người này vẫn chưa có gì, hơi chệch dự đoán của em một chút nhưng thế càng thú vị :) rốt cuộc thì 2 người vẫn gặp lại nhau, có lẽ là duyên số rồi :D

  4. dang hang says:

    Thanhks ban, minh rat thich van phong cua ban. Minh nghe cac ban noi ban co in sach TLTYCA, vay ban con k de cho minh 1 cuon duoc khong. Mail cua minh hangdang33@yahoo.com. Thanks ban da dich truyen.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s