Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 6

6.

Đêm đã khuya lắm, Bạch Lộ vẫn chậm chạp chưa ngủ được. Men rượu vẫn thiêu đốt trong cơ thể, suy nghĩ hỗn loạn, cô gần như cả đêm không ngủ. Cứ mãi ôm gối ngồi bên cửa sổ, cằm dưới thon thon đặt trên đầu gối, đôi mắt nhìn đăm đắm thật lâu vào mảnh trăng non nho nhỏ giữa bầu trời đêm đen nhánh.

Trăng non như lưỡi liềm, một vành trắng xám không hề có độ ấm, lạnh lùng treo lơ lửng ngoài khung cửa. Ánh trăng trong veo lạnh buốt rơi vào đồng tử của cô, phảng phất như có cảm giác đau nhói, nước mắt óng ánh dâng lên từng chút trong mắt.

Năm năm trước, tại khách sạn Hilton, khi Bạch Lộ bạo gan thu hết dũng khí đi về phía người khách nam trẻ tuổi ngồi gần bên, căn bản không nghĩ sẽ thành công. Cô bất quá cũng chỉ muốn thử xem, thử một lần thành bại hay không đều không quan trọng, giống như lời Juliet nói là luyện gan cho quen.

Nhưng ngoài dự kiến của cô là, một lần thử vụng về sợ sệt đó không ngờ lại vô cùng thuận lợi mà thành công.

Thoạt đầu người khách nam trẻ tuổi kia tỏ vẻ rất thờ ơ, nhưng dần dà dường như trở nên có hứng thú với cô, hỏi đủ thứ linh tinh, còn muốn xem chứng minh thư của cô nữa. Cô suýt chút nữa đã cho anh ta xem, cũng may là đột nhiên cảnh giác.

Thiệu Dung từng tỉ mỉ dặn dò cô đủ loại cấm kỵ khi làm nghề này, trong đó điều quan trọng nhất là tuyệt đối không được để lộ tên và thân phận thật của mình. Sau khi sinh lòng cảnh giác, Bạch Lộ không định tiếp tục trò chuyện với vị khách nam trẻ tuổi kia nữa, theo bản năng muốn thoát thân. Nhưng anh ta lại tích cực tỏ ra muốn “bàn chuyện làm ăn” với cô, nói: “Được, không cần coi chứng minh thư của cô nữa, cho tôi biết tên cô đi. Chúng ta tiếp tục nói chuyện.”

Cô vẫn còn rất cảnh giác, chần chừ trong giây lát rồi thuận miệng bịa một cái tên giả trả lời anh ta: “Tôi… tôi tên Sương Sương. Tiên sinh, anh còn muốn nói chuyện gì? Nếu như anh muốn tôi theo… vậy thì… vậy thì cứ dứt khoát một chút. Anh trả tiền, tôi lập tức cùng anh đi thuê phòng.”

Nghĩ nghĩ một chốc, cô lại đặc biệt nhấn mạnh lần nữa: “Anh nhất định phải trả tiền trước, nếu không tôi sẽ không đi với anh.”

Bạch Lộ từng nghe Thiệu Dung kể, có một người chị em nọ theo khách đi thuê phòng, kết quả “phục vụ” xong lại không thu được phí phục vụ. Khách chơi xấu không chịu trả tiền, một đứa con gái yếu ớt chặn không nổi mà đánh cũng không xong, bị người ăn quỵt cũng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.

Mà Bạch Lộ lúc này bất đắc dĩ mới phải tính đến chuyện bán đi sự trinh trắng của mình, trinh tiết duy nhất của một đời con gái, là cái vốn duy nhất cũng như quý giá nhất của một cô gái trẻ tuổi như cô. Nếu cũng bị người ta hưởng không như thế thì đó thực sự là lỗ vốn nặng.

Bạch Lộ biết yêu cầu này mình đề ra có phần gây khó dễ, chưa kiểm hàng mà đã đòi giao tiền, người bình thường tuyệt đối sẽ không đồng ý, đến lúc đó hàng không còn gin thì biết làm thế nào? Nếu anh ta không bằng lòng cô cũng không lấy gì làm khó hiểu. Bất quá với cô cũng chẳng sao cả, bởi vì càng nói đến chỗ trọng yếu cô càng căng thẳng sợ hãi, bàn chuyện không xong thì thuận tiện nhân dịp bỏ của chạy lấy người, hòng thả lỏng thần kinh căng cứng nãy giờ của cô.

Nhưng không ngờ vị khách nam trẻ tuổi kia lại đồng ý không hề do dự, anh ta gật đầu rất dứt khoát: “Tốt lắm Sương Sương, một vạn tệ đúng không? Tôi lập tức viết séc cho cô.”

Cái giá một vạn tệ này, là Bạch Lộ nghĩ tới chiếc đồng hồ đeo tay trị giá không nhỏ trên tay anh ta mà nói ra. Lúc trước má mì ở câu lạc bộ đêm nói có thể thay cô đòi năm ngàn tệ một đêm, dùng cái giá năm ngàn tệ mà tham chiếu, đối với kẻ có tiền sở hữu loại đồng hồ đeo tay mấy trăm ngàn tệ một chiếc này mà nói, một vạn tệ chắc là trả được thôi đúng không? Vì thế cô bèn thử đưa ra cái giá kia.

Khi ra giá, tâm trạng Bạch Lộ thực ra rất thấp thỏm, không biết liệu đối phương có giễu cợt mình hay không. Thế nhưng anh ta lại đồng ý dứt dạc, còn lập tức viết séc. Nhìn tấm séc lĩnh tiền mặt anh ta đưa qua cô liền lắc đầu không chút nghĩ ngợi, bởi miếng giấy mỏng tang như kia xem ra rất không đáng tin cậy. Cô kiên quyết không chịu nhận séc, nhất định đòi tiền mặt. Một tập tiền mặt dày dặn cầm trong tay, đối với cô mà nói mới có cảm giác chân thực đáng tin cậy hơn.

Bạch Lộ biết yêu cầu của mình lại làm khó dễ đối phương lần nữa, nhưng người khách nam trẻ tuổi cũng không nói nhiều lời, lập tức đi rút tiền mặt, còn đồng ý để cô đưa tiền cho Thiệu Dung đem về trước. Hành động hào phóng như thế, nếu Juliet có ở đây, nhất định sẽ kêu lên thán phục vì gặp được một vị khách hào phóng vung tay rộng rãi.

“Vụ làm ăn” này cứ vậy mà thỏa thuận thành công một cách thuận lợi, một vạn tệ tiền mặt đã nhận, tiếp đến nên bước vào khâu giao dịch trọng yếu.

Nhưng Bạch Lộ lại không tự chủ được mà sợ hãi.

Đối với Bạch Lộ mà nói, “bàn chuyện làm ăn” với người khách nam trẻ tuổi vốn dĩ chỉ là hành vi mang ý định thử nghiệm, kết quả lại thuận lợi không ngờ, thuận lợi đến nỗi nhanh chóng phải cùng anh ta đi thuê phòng. Tuy rằng sớm đã quyết định xong xuôi sẽ dựa vào việc bán thân để đổi lấy quyền lợi được tiếp tục đi học, nhưng khi việc thực sự tới trước mắt, cô vẫn theo bản năng mà căng thẳng sợ sệt.

Cô sợ đến nỗi tay chân lạnh toát, ngực rét run, trán lấm tấm mồ hôi. Sau khi đánh điện gọi Thiệu Dung đến, cô kéo tay Thiệu Dung, giọng nói run lẩy bẩy: “Chị Dung Dung, em… em sợ lắm.”

Thiệu Dung nhận được điện thoại của cô liền hối hả chạy tới, khuôn mặt trang điểm xinh đẹp tràn ngập vẻ không đành lòng cùng bất đắc dĩ: “Chị biết, chị hiểu mà, bởi vì… chị cũng đã từng như thế. Lộ Lộ, nếu em thực sự quá sợ hãi, hay là thôi đi cũng được. Đem tiền trả lại hắn, bảo với hắn em không làm nữa.”

Cô nghĩ nghĩ, cuối cùng lắc đầu. Phải gian nan lắm, cô mới bước được một bước thử nghiệm, như thể ráng sức bơi qua giữa dòng nước xiết mãnh liệt của vận mệnh, mà bờ bên kia, cảnh tượng thế giới mới nơi sân trường đại học đã ở trong tầm mắt. Cô làm sao có thể xem nhẹ mà buông tay? Lời nói của má mì ở câu lạc bộ đêm dường như vang vọng bên tai: “Thực ra cũng không có chi, con gái sớm muộn gì cũng có ngày này, muốn kiếm tiền thì đừng băn khoăn lo lắng nhiều làm gì.”

Cắn răng đưa chân trong bất chấp, Bạch Lộ đi theo vị khách nam trẻ tuổi kia lên lầu vào phòng. Mỗi một bước đều giống như đi trên đao nhọn hoặc trong bụi gai, vừa chậm chạp vừa khó khăn. Khi đứng trong phòng khách, nhìn qua cửa phòng ngủ mở toang trông thấy chiếc giường to lớn bên trong, cô vô thức lùi lại một bước. Giống như tử tù sắp bị hành hình nhìn thấy dây treo cổ, trong nháy mắt cô căng thẳng hoảng sợ đến nỗi ngay cả nhịp tim cũng ngừng lại trong giây lát.

Cũng may, khách của cô không phải là một tên quỷ háo sắc. Dường như anh ta không vội vã “giao dịch” với cô, hỏi cô với vẻ thong dong nhàn nhã: “Cô đói bụng không? Tôi gọi gì đó đến ăn. Cô muốn ăn gì?”

Cô hết lắc lắc rồi lại gật gật đầu, chính mình cũng không biết bản thân gật đầu lắc đầu là có ý gì, cô quả thực đã quá sức hoảng loạn, quá sức căng thẳng rồi. Anh ta tự ý đánh điện gọi đồ ăn luôn, chẳng mấy chốc có người phục vụ mang đến hai phần món ăn Tây cùng một chai rượu vang đỏ.

Cùng nhau ngồi xuống ăn, thực ra cô không buồn ăn chút nào hết, mặc dù vẫn dùng dao nĩa cắt thịt bò cho vào miệng một cách máy móc vụng về, nhưng dường như gai vị giác đều mất hết tác dụng, căn bản không nhấm ra được mùi vị gì. Hơn nữa cũng kiên quyết không chịu uống rượu: “Tôi… không biết uống rượu.”

Trong tiềm thức, cô đang đề phòng không biết anh ta có muốn chuốc say mình không. Nhưng nghĩ kỹ lại, cô cũng biết mình có phần buồn cười, đã bán cho người ta rồi, anh ta còn cần phải rắp tâm chuốc say cô hòng đạt được mục đích sao?

Cô không chịu uống anh ta cũng không ép, một mình tự rót tự uống một ly, sau đó bỗng thình lình hỏi một câu: “Sương Sương, tại sao cô muốn làm việc này?”

Thật không ngờ anh ta lại hỏi điều này, cô bỗng cả kinh, dao nĩa trong tay trượt một phát, nguyên miếng thịt bò tươi ngon cùng cả nước sốt văng lên áo sơ-mi trắng của anh ta, làm bẩn một mảng lớn. Trong lúc luống cuống, cô không nghĩ ngợi gì liền đưa tay lên lau cho anh ta. Có điều, khi tay vừa chạm vào vạt áo mang theo nhiệt độ cơ thể anh ta, cô lập tức tỉnh trí rụt lại, mặt mày đỏ bừng: “Xin lỗi, xin lỗi.”

Cũng may anh ta không hề để tâm: “Không sao, tôi đi chùi qua là xong ấy mà.”

Người khách nam trẻ tuổi rời phòng khách đi vào buồng vệ sinh, cửa bị đóng lại. Nhìn buồng vệ sinh đóng kín, lại nhìn cửa phòng cũng đang đóng, trong lòng Bạch Lộ đột nhiên khẽ chợn. Trong lúc một ý niệm vẫn còn đang mơ hồ hình thành trong đầu, đôi chân theo bản năng đã đột ngột đứng lên. Không nghĩ ngợi gì nữa, cô chạy đến mở cửa phòng vọt ra ngoài. Như nai con trong rừng gặp phải sự uy hiếp của thú dữ, bất chấp tất cả một hơi chạy trối chết.

Trong lúc chạy, đầu óc dường như trống rỗng một mảnh, chỉ có hai chữ không ngừng xoay vần lặp đi lặp lại: “Chạy mau, chạy mau, chạy mau…”

Cô cứ thế chạy mất. Có lẽ ông trời ngầm giúp đỡ cô, khi cô chạy ra khỏi phòng thì thang máy đúng lúc mở cửa ở tầng này. Cô lập tức phóng vào thang máy, tốc độ nhanh đến nỗi khiến mọi người đứng trong thang máy đều lấy làm ngạc nhiên. Cô cũng chẳng buồn quan tâm biểu hiện kinh ngạc của người khác, trước hết liền vội vã ấn nút đóng cửa, sợ chỉ chậm một bước thôi sẽ bị người đàn ông kia đuổi theo bắt lại. Thang máy thuận lợi đi xuống lầu một, vừa ra khỏi thang máy cô liền tiếp tục chạy hối hả, sau khi chạy khỏi cửa quán bar, liếc mắt một cái liền trông thấy Thiệu Dung đang đứng chờ bên ngoài.

Sở dĩ Bạch Lộ kiên quyết muốn ở lại khách sạn này thuê phòng là vì Thiệu Dung nói nhất định sẽ ở lại bên ngoài chờ cô. Nghĩ có chị ấy đang đợi bên ngoài, trái tim cô cũng yên ổn đi ít nhiều. Mà giờ phút này cô nhân cơ hội lén chạy trốn, vừa trông thấy Thiệu Dung càng giống như thấy cứu tinh mà bổ nhào tới.

Hiển nhiên Thiệu Dung không ngờ cô sẽ ra nhanh như vậy, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Sao em đã ra rồi?”

Cô chạy đến mức thở hồng hộc, hơn nữa tâm trạng lại căng thẳng, chỉ nói đứt quãng: “Em.. em thừa dịp… anh ta vào nhà vệ sinh… liền… liền bỏ chạy.”

Tuy Bạch Lộ nói năng lộn xộn, nhưng từ lời nói, vẻ mặt cũng như dáng điệu chạy băng băng hoảng loạn sợ hãi của cô, Thiệu Dung đại khái cũng đoán được vài phần. Lập tức không màng hỏi han tỉ mỉ, đưa tay đón một chiếc taxi rồi nhét cô vào trong: “Lên xe mau, chúng ta rời khỏi chỗ ngày ngay.”

Sau khi về, Thiệu Dung mới hỏi han kỹ lưỡng chuyện vừa qua của Bạch Lộ. Nghe xong vẻ mặt cô ra chiều không thể tin nổi: “Tên kia không ngờ lại sơ ý như thế, một vạn tệ đã trả trước, lẽ ra hắn vừa vào phòng phải đòi “nghiệm thu hàng hóa” ngay mới đúng. Cho dù hắn không phải quỷ háo sắc, dằn lòng muốn chậm rãi nói chuyện với em hòng giúp em thả lỏng, thì cũng nên nhìn em sát sao mọi lúc mọi nơi chứ. Ai đời lơ là đến độ một mình vào nhà vệ sinh để mình em ở lại phòng khách, kết quả bị em thừa cơ chuồn mất, cả người lẫn của đều đi tong. Thật không phải ngu bình thường à nha!”

Nghĩ một lát, cô lại nói: “Chị đoán tên kia có thể không phải là một tay sành sõi quen mùi trăng hoa. Hoặc giả cũng giống như em, hắn ta cũng là lần đầu tiên bỏ tiền mua phụ nữ, nên mới không có kinh nghiệm. Thế mới đồng ý trả tiền trước cho em, còn sơ ý mà cho em cơ hội chạy thoát.”

Tim Bạch Lộ vẫn đập thình thịch liên hồi, hơi thở cũng không đều. Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra cô chỉ cảm thấy sợ: “Chị Dung Dung, nếu khi nãy bị anh ta bắt lại, không biết sẽ thế nào nữa.”

“Đều không sao cả rồi, em cứ nghĩ tới chuyện không xảy ra làm gì.”

“Nhưng mà, dù sao em cũng đã cầm một vạn tệ, chị nói xem anh ta có báo cảnh sát bắt em không?”

“Về điểm này em có thể hoàn toàn yên tâm, hắn tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát. Loại người như bọn họ có uy tín có danh dự có thân phận, còn không biết xấu hổ mà đi báo cảnh sát chuyện này sao? Báo rằng hắn chẳng những chơi gái không được mà còn bị lừa một vạn tệ, hắn còn để vuột mất cô gái kia. Sau này em chú ý một chút, không nên ra vào loại khách sạn lớn như vậy nữa. Chỉ cần không để hắn ta bắt gặp thì không sao.”

Cô liền liều mạng lắc đầu: “Em tuyệt đối sẽ không đi nữa. Có một vạn tệ này, học phí học kỳ đầu tiên của em ở đại học đã không thành vấn đề, còn dư ra rất nhiều. Mà trong vòng nửa năm em có thể đi làm thêm kiếm tiền học phí kỳ sau, em không cần phải làm chuyện đó nữa.”

Thiệu Dung gật đầu, trên mặt hiện lên vài phần cảm khác sâu sắc: “Lộ Lộ, có lẽ là số em hên, ông trời giúp em, để em không đến nỗi phải đi vào con đường này như chị.”

Dựa vào một vạn tệ kia, Bạch Lộ thuận lợi bước vào cổng trường đại học. Thời kỳ năm nhất năm hai, ngoài giờ học, vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè cô gần như không hề ngơi nghỉ, vì học phí của mình mà không ngừng làm thêm rồi làm thêm. Thời gian là đồng minh của cô, trong thời gian ngắn bảo cô xoay sở học phí thì cô không xoay nổi, nhưng nếu một năm này vì học phí năm sau mà cố gắng, cô vẫn có thể nỗ lực hết sức làm được. Ngoài giờ học thì đi làm gia sư, làm tiếp thị, làm điều tra phỏng vấn, phát tờ rơi, vân vân, nghỉ hè nghỉ đông thì đến nhà ăn làm nhân viên phục vụ, đến trung tâm thương mại bán đồ điện gia dụng, đến hãng mỹ phẩm bán đồ trang điểm, vân vân, cô gần như đã thử qua mọi công việc làm thêm mà sinh viên có thể làm.

Vào kỳ nghỉ hè năm hai, cha của Thiệu Dung vì bệnh tình nhanh chóng chuyển biến xấu mà từ trần, chị ấy về quê xử lý tang sự. Trở lại Bắc Kinh xong thì đặc biệt hẹn cô ra gặp mặt, thật lòng thật dạ nói với cô: “Lộ Lộ, sau này em đừng đi làm thêm nữa, tiền học phí bây giờ chị có khả năng giải quyết thay em, em hãy hưởng thụ thật tốt cuộc sống của một sinh viên bình thường đi.”

Khi ấy cô có phần lưỡng lự: “Chị Dung Dung, làm sao em có thể xài tiền của chị được.”

“Em đừng khách sáo với chị. Chị không giúp em thì giúp ai, trước đây năng lực có hạn không giúp được, bây giờ đã giúp được rồi thì em đừng nói lời khách khí nữa. Em biết đấy, chị vẫn luôn coi em như em gái ruột của chị mà.”

Cô cũng luôn xem Thiệu Dung như chị ruột của mình, nên không từ chối ý tốt của chị nữa. Sự thực là, một mình cô quả thật đã chống đỡ rất mệt mỏi, có một người chị em chịu dang tay giúp đỡ như thế này, cô vô cùng cảm kích lẫn cảm ơn.

Khoảng thời gian mới vào đại học năm ấy, Bạch Lộ vẫn thường xuyên nhớ tới vị khách nam trẻ tuổi tình cờ gặp gỡ tại khách sạn Hilton ngày đó.

Hôm ấy cô lấy đi một vạn tệ nhưng lại không thực hiện giao kèo, cô không hề cố ý muốn lừa anh ta, nhưng chung quy vẫn là lừa tiền của họ. Lòng dạ cô cực kỳ áy náy. Nhưng Thiệu Dung nói với loại đàn ông dùng tiền chơi gái như vậy, không có gì phải áy náy hết, lừa được cũng là chuyện thường.

Sau này dần dà Bạch Lộ cũng không nghĩ tới nữa, thời gian càng lâu, những ký ức liên quan chìm dần trong dòng chảy năm tháng, cô những tưởng sẽ không có ngày bị khơi lại.

Ấy thế mà – cuối cùng vẫn có một ngày như vậy.

Thời gian năm năm trôi qua mau, như cánh bướm nhỏ trong mơ thoáng chốc đã bay qua hơn một ngàn tám trăm ngày đêm. Bạch Lộ đã thay đổi rất nhiều, không còn để kiểu đầu búp bê tròn tròn của bé gái, không còn là cô thiếu nữ mười tám xuân xanh mặc bộ váy trắng thuần khiết. Mà đã trở thành một cô thư ký mặc bộ váy công sở màu xanh dương thẫm làm việc trong văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế, tóc dài búi gọn đoan trang. Khi cung kính tiếp đãi vị cố vấn mới nhậm chức của công ty là Chương Minh Viễn, cô hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang lẳng lặng đến gần. Suy cho cùng ấn tượng năm năm trước cũng đã phai nhạt đi nhiều, tựa như chân trời đằng Đông buổi chiều hôm cơ hồ không dễ dàng phát giác ra bóng trăng nhợt nhạt.

Mãi đến khi anh ta nhìn cô với vẻ đăm chiêu: “Bạch Lộ, hình như trước đây tôi thấy cô ở đâu rồi thì phải?”

Cô ngớ người: “Vậy ư?”

Ánh mắt anh ta tựa như hai mũi tên sắc bén ghim chặt lấy cô, đột nhiên đôi lông mày chợt nhướng lên: “Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Năm năm trước, khách sạn Hilton.”

Giây phút đó, Bạch Lộ hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người. Trong lúc ngẩn ngơ, cô dường như trông thấy một dòng sông băng rộng lớn cứng rắn lạnh lẽo, gào thét cuộn chảy hướng đến cuộc sống vốn đang bình lặng trôi đi của mình…

12 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 3, Phần 6

  1. Hue Do says:

    Cam on ban nhe. Mong cho tung chuong cua ban. Yeu ban lam

  2. Gia Minh says:

    Mình thật là hổi hộp quá đi! Mình sốt ruột quá nên Có đọc bảng tiếng Trung mà bập bõm quá. Mình thích giọng văn của bạn. Cảm ơn bạn nhé!

  3. chycorita says:

    chuyện cũ đã sáng tỏ
    chỉ còn chuyện tương lai
    đọc 2 chap này e rất thích a Viễn
    rất chính trực và quân tử nhé
    gặp lại dù đã nhận ra nhưng a ko ép BL
    chỉ từng bước đến gần cô
    hy vọng BL sớm nhận ra tấm lòng của a
    Cám ơn chị DD

  4. mami_1502 says:

    có lẽ khi bình tĩnh suy xét lại tất cả BL sẽ thấy CMV không phải người xấu mà rất đàng hoàng :) KHông biết nếu lúc ấy BL không có cơ hội chạy trốn thì CMV sẽ làm j nhỉ? ;;)

  5. Gia Minh says:

    Mình thấy anh Viễn này rất giống Mạnh Hạo trong Rich Man Poor Love. Rất giống. Mình rất rất thích 2 anh chàng này.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s