Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 4, Phần 1

1.

Dưới màn đêm đen thẫm như mực, vô số ánh đèn nê-ông nhóm lên từng chùm từng chùm như khói hoa, bảy sắc lung linh.

Trong một quán bar xô bồ hỗn loạn, hương khí tửu sắc tràn ngập khắp nơi, tiếng người cười nói huyên náo ầm ĩ, vô cùng náo nhiệt. Nhưng trong một góc khuất ánh sáng lờ mờ, Dương Quang một mình nốc từng ngụm rượu tiêu sầu. Trên bàn một bình Hennessy VSOP đã vơi hết nửa, nhưng khuôn mặt anh vẫn không bị rượu nhuộm đỏ, trái lại còn tái nhợt một màu.

Trước đó ở nhà họ Dương, phản ứng đột nhiên chột dạ không nói nên lời của Bạch Lộ dưới sự vặn hỏi truy ép từng bước của Thượng Vân rõ ràng đã chứng minh cô và cái vị cố vấn Chương kia thực sự tồn tại mối quan hệ không thể nói với người khác. Điều này khiến Dương Quang vốn không hề có sự chuẩn bị tư tưởng cảm giác như đang đi xuống cầu thang bỗng dưng bị hụt chân, cả người té xuống va đập liên tục, ngã vô cùng thê thảm đau đớn. Mà với vết thương kín đáo không thấy máu này, chỉ có rượu mới là thứ thuốc tê cùng thuốc giảm đau tốt nhất.

Một cô nàng áo tím trang điểm ăn mặc cực kỳ diễm lệ chú ý đến Dương Quang đang một mình mượn rượu tiêu sầu trong góc tường, cô ta dùng điệu bộ uyển chuyển đi qua, ngồi xuống bên cạnh anh, vừa nhìn anh vừa mỉm cười hỏi: “Anh đẹp trai, một mình ngồi đây uống rượu giải sầu nha! Có vẻ tâm trạng anh đang rất tệ hả?”

Anh nào có tâm tình để ý đến cô ta: “Không phải chuyện của cô.”

Cô nàng áo tím càng thích thú nhìn anh, cất giọng mềm mại: “Tôi đoán vì sao tâm trạng anh không tốt nhé? Nhất định là vì phụ nữ, có phải cãi nhau với người yêu không? Không cần phải buồn phiền như thế, cơn giận của con gái tới nhanh đi cũng nhanh, chỉ cần anh chịu dỗ dành cô ấy, chẳng mấy chốc sẽ trời quang mây tạnh thôi.”

Cô nàng vận đồ tím ngọt ngào nói một thôi một hồi, từng chữ từng câu đều là khuyên giải an ủi, thực khiến Dương Quang không nỡ sầm mặt đuổi người. Nhưng anh cũng không có tâm trạng đáp lời cô ta, đành tự uống rượu trong ly mình, hết ngụm này đến ngụm khác, nước rượu nóng rát thiêu đốt trong người, có thể phát huy tác dụng làm tê liệt nỗi đau.

Anh không để ý tới người ta, nhưng cô nàng áo tím vẫn ngồi lỳ không đi: “Xem ra anh nhất định rất yêu bạn gái mình, nếu không tâm trạng sẽ không tệ đến mức này.”

Một câu này khiến Dương Quang không thể tiếp tục tự đè nén bực dọc, anh gần như gầm lên: “Đừng nhắc đến cô ta nữa được không?”

Cô nàng áo tím nở một nụ cười ra chiều rất hiểu lòng người: “Được, không nhắc không nhắc. Tôi cùng anh uống vài ly nhé, một mình uống rượu giải sầu càng uống càng khó chịu thôi.”

Dương Quang thực sự không có kiên nhẫn dây dưa với cô ta, bèn cứng rắn nói: “Tôi muốn uống một mình, cô làm ơn để tôi yên tĩnh uống rượu có được không?”

Cự tuyệt không nể nang như vậy khiến vẻ mặt cô nàng áo tím có phần xấu hổ, nụ cười cũng hơi cứng lại: “Thôi được, không làm phiền anh nữa. Anh từ từ uống đi nhé.”

Bình thường Dương Quang thích giết thời gian ở quán bar, tửu lượng cũng tương đối, có điều một chai Hennessy vẫn vượt quá phạm vi tửu lượng của anh, nhất là khi tâm trạng anh đang cực kỳ xấu, rượu ngấm vào nỗi sầu càng dễ say, uống hết chai rượu anh gần như say mèm. Khi người phục vụ tới thanh toán, anh mò mẫm cả buổi mới lần ra ví tiền trên người một cách khó khăn, nhưng không tài nào đếm rõ bên trong có bao nhiêu tiền. Người phục vụ vốn nhìn cảnh này đã quen nên nhẫn nại chỉ cho anh từng tờ: “Tiên sinh, tiền rượu tổng cộng chừng này nên tôi cầm lấy chừng này nhé! Các thứ còn lại anh vui lòng tự thu xếp.”

Thanh toán xong, Dương Quang mơ mơ màng màng đi ra cửa sau của quán bar, bước chân như đi trên mây. Chiếc Jetta của anh đỗ ở ngõ sau, khi anh đến thì bãi đỗ xe ở cửa trước đã đầy ắp, chỉ có thể rẽ vào ngõ sau đậu xe. Mặc dù say khướt, anh vẫn còn nhớ xe mình đỗ ở đây.

Từ cửa sau ra đến chỗ đỗ xe cùng lắm chỉ vài bước chân, Dương Quang vừa bước ra ngoài liền dùng chìa khóa điều khiển từ xa mở khóa cửa xe, định bước qua leo lên xe, nhưng vì cơn say cuồn cuộn dâng lên, ý thức không rõ nên đi đứng xiêu xiêu vẹo vẹo. Dưới chân bị vấp, suýt nữa tự quăng mình ngã nhào, may sao có một đôi tay kịp thời đỡ lấy anh. Anh mơ mơ hồ hồ nhìn qua, trong tầm nhìn mờ mịt chỉ thấy một bộ quần áo màu tím, tựa như một đóa hồng tím nở rộ giữa màn đêm đen nhánh. Đồng thời, tai cũng nghe thấy một giọng nói dịu dàng như đã từng nghe qua đâu đó: “Anh đẹp trai, anh uống nhiều quá rồi, tốt nhất đừng lái xe, để em đưa anh về.”

Dương Quang lắc đầu nhịu giọng nói: “Không cần… tôi không lái xe… tôi chỉ lên xe… nằm… ngủ rồi mới lái.”

“Vậy để tôi giúp anh lên xe nha.”

Đôi tay kia bất chấp cự tuyệt mà đỡ Dương Quang lên xe, còn hạ thấp lưng ghế để anh nằm nghiêng xuống, nằm xuống xong, anh nhanh chóng nặng nề đi vào giấc ngủ dưới tác dụng của men say…

Vào sáng sớm, Bạch Lộ tỉnh dậy rất khổ sở.

Cô cảm giác đầu đau muốn nứt ra, đều do hậu quả của ly rượu mạnh kia. Trở mình tựa vào đầu giường ngồi ngây ngốc một hồi, cô dần nhớ lại mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua. Tại nhà Dương Quang; tại quán bar; ở dưới lầu công ty, cô ra sức tát Chương Minh Viễn một bạt tai. Rõ ràng là một cái tát sảng khoái, trút hết mọi uất ức cùng căm hận tích tụ trong lòng bấy lâu nay.

Lúc này đã tỉnh rượu, sau khi ý thức dần thanh tỉnh, Bạch Lộ lại cảm thấy cái tát kia của mình dường như có hơi quá đáng. Cô dựa vào đâu mà đánh Chương Minh Viễn? Chỉ vì anh ta tiết lộ với người khác chuyện trước đây của cô sao? Nhưng chuyện năm đó là lựa chọn của chính cô, chẳng ai cầm dao bức ép cô cả. Cô nên tự mình gánh lấy trách nhiệm cùng hậu quả tương ứng.

Thực ra lâu nay, bản thân Bạch Lộ cũng luôn hiểu rõ chuyện năm đó là một quả địa lôi, chôn vùi bên dưới cuộc sống bình lặng. Cô thật sự thật sự rất không hy vọng nó sẽ phát nổ.

Sau khi gặp lại Chương Minh Viễn một lần nữa, trong lòng cô vẫn mang hy vọng may rủi rằng anh ta sẽ không thực sự nhận ra mình, chỉ coi là nhận nhầm người. Còn nghĩ cho dù xui rủi anh ta nhận ra cô đi chăng nữa, cũng không có chứng cớ chứng minh cô chính là cô nàng Sương Sương đã tự bán mình còn lừa của anh ta một vạn tệ ở khách sạn năm ấy.

Nhưng cô lại quên mất rằng, có nhũng việc căn bản không cần chứng cứ, chỉ cần có người thêm mắm dặm muối mà phát tán tin đồn là đủ. Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, Nguyễn Linh Ngọc đã chết vì ba tấc lưỡi sắc nhọn của người đời. Thanh danh trong sạch của một cô gái tựa như lụa trắng gấm trong, không thể chịu được dù chỉ một chấm bẩn bắn lên. Một khi đã bị dính trúng sẽ tạo thành vết nhơ mà cả bột giặt Điêu Bài cũng không tẩy sạch.

Mà rốt cuộc Chương Minh Viễn làm thế nào ngấm ngầm nhắc đến cô với người khác? Tại sao người trong công ty đều lén nói cô cặp kè với anh ta? Tuy cô không am hiểu sự tình, nhưng có thể khẳng định một điều, chắc chắn anh ta đã sử dụng thủ đoạn không quang minh chính đại gì cho cam. Mà những chuyện này lại truyền đến tai mẹ Dương Quang, càng tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, nhất định không khỏi liên can đến anh ta. Điều này khiến cô không thể không nóng nảy, giận dữ lẫn căm hận.

Quả thật, năm ấy ở khách sạn Hilton cô chủ động “bàn chuyện làm ăn” với Chương Minh Viễn, đã nhận một vạn tệ nhưng lại không thể thực hiện “giao dịch” mà bỏ trốn mất. Là cô đã lừa anh ta, là lỗi của cô, nhưng cô cũng chỉ vì bất đắc dĩ. Trong cơn gió táp mưa sa của số phận, cô chỉ là một con chim yến non nớt bị mất tổ, vì muốn giữ nguyên tư thế bay lượn không ngơi nên không thể không từ bỏ một số thứ vốn dĩ luôn cẩn thận gìn giữ bấy lâu. Bán đi chính mình thực sự là hạ sách đường cùng, nếu có tóc thì ai chịu làm kẻ trọc đầu đâu chứ?

Còn Chương Minh Viễn, một Chương Minh Viễn sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, tại sao lại muốn gây khó dễ cho cô, một đứa con gái mồ côi không nơi nương tựa như vậy? Dù rằng mỗi cá nhân đều phải chịu trách nhiệm với việc mình làm, cô cũng không thể phủ định sạch sẽ đoạn quá khứ khó chịu kia, nhưng cô vẫn vô cùng hy vọng anh ta có thể quân tử mà kín mồm kín miệng, làm một kẻ độ lượng, sẽ không cố ý đâm vào vết sẹo cũ của người khác, sẽ không phá hoại cuộc sống bình lặng hiện giờ của cô. Nhưng sự thật lại khiến cô thất vọng tột bậc – cô không thể không hận, sau khi nỗi hận trong lòng bị một ly rượu mạnh thôi thúc, liền biến thành một bạt tai hung hãn ném vào mặt Chương Minh Viễn.

Một cái tát kia khiến Chương Minh Viễn hoàn toàn nổi giận, cũng làm cô tỉnh táo triệt để. Cô nhất định sẽ nhanh chóng bỏ việc ở Thiên Đô Quốc Tế, không thể làm tiếp nữa. Phải mau mau rời khỏi Thiên Đô Quốc Tế, từ này về sau không còn bất kỳ liên hệ gì với Chương Minh Viễn.

Tối hôm qua sau khi rời khỏi công ty, ôm theo một nỗi căm hận chất chứa, Bạch Lộ đi tìm Thiệu Dung, trực tiếp đi thẳng đến quán bar Kỷ Hồi Túy của chị ấy.

Hai năm trước Thiệu Dung bỏ câu lạc bộ đêm làm bồ nhí một năm cho một gã người Hồng Kông, kiếm tiền tự mở một quá bar nhỏ. Quán bar của chị đêm đêm ca hát không ngừng, gái đẹp cũng không xuể, là đế quốc son phấn dưới trướng chị. Nhưng chị không bao giờ cho phép Bạch Lộ đến quán bar tìm mình, sợ ảnh hưởng không tốt đến cô.

Nhưng giờ phút này Bạch Lộ không hơi đâu để tâm những chuyện đó. Cô định tìm Thiệu Dung mượn hai vạn tệ tiền mặt, nhưng không đi mua nhẫn trả lại mà gộp luôn với một vạn tệ của mình để trả hết một lượt cho Chương Minh Viễn. Đem tiền trả lại tất thảy, cô sẽ không còn nợ nần gì với anh ta nữa.

Thiệu Dung không nói hai lời liền cho cô mượn tiền: “Nếu sự việc đã không thể che giấu được nữa, vậy thì đem tiền trả lại anh ta cũng tốt, từ nay về sau chấm dứt nợ nần. Trả tiền xong thì mau chóng tìm Dương Quang kể rõ mọi việc. Chuyện năm năm trước em cũng chỉ là bất đắc dĩ, chị nghĩ chắc cậu ấy có thể hiểu và chấp nhận được. Dù sao trước nay cậu ấy vẫn rất yêu em mà.”

Bạch Lộ cũng nghĩ như thế, buổi sáng lúc ở nhà Dương Quang, cô vốn dĩ đã muốn đem toàn bộ sự tình giải thích rõ ràng dứt khoát với anh. Nhưng anh vì kinh ngạc nên nổi giận đùng đùng không chịu nghe gì hết, cứ thế rời khỏi nhà trong giận dỗi. Cô định bụng sau khi trả tiền cho Chương Minh Viễn xong sẽ liên lạc với Dương Quang, tranh thủ nói chuyện rõ ràng với anh.

Đứng lên đi rửa mặt một lượt, mang theo túi xách tay đựng ba vạn tệ tiền mặt, Bạch Lộ đi thẳng đến công ty. Hoắc Mân vừa thấy cô liền hỏi: “Sao hôm nay em đến muộn vậy? Chị đang định gọi vào di động tìm em. À phải rồi, tổng giám đốc Vương nói cuối tuần này sẽ tổ chức cho cán bộ bậc trung trở lên của công ty đi Thượng Hải xem triển lãm quốc tế Expo, em có kế hoạch gì chưa, nếu chưa thì cùng đi luôn nhé.”

Do đã suy nghĩ rất kỹ càng, Bạch Lộ không chần chờ liền nói thẳng vào vấn đề: “Xin lỗi chị Hoắc, em không đi đâu. Hôm nay em đến để xin nghỉ việc ạ.”

“Hả…” Hoắc Mân sửng sốt: “Tại sao? Đang làm tốt lắm tại sao đột nhiên muốn nghỉ việc?”

Nếu làm tốt thì tất nhiên Bạch Lộ sẽ không muốn bỏ việc, nhưng hiện tại cô không có cách nào tiếp tục làm việc ở công ty này. Cô không thể đối mặt với cái người Chương Minh Viễn kia nữa, chứ đừng nói tới làm trợ lý đi theo anh ta tăng ca. Chỉ có thể trốn xa được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Vì thế, mặc cho Hoắc Mân níu kéo thế nào chăng nữa, Bạch Lộ nhất quyết không thay đổi ý định, khăng khăng đòi nghỉ việc. Hơn nữa còn muốn bỏ đi ngay lập tức, tiền lương thưởng tháng này cũng không cần nốt.

Hoắc Mân không còn cách nào khác: “Bạch Lộ, chị cảm thấy hôm nay em đặc biệt kích động, không thích hợp để đưa ra bất kỳ quyết định nào. Thế này đi, tạm thời chị cho em nghỉ phép một tuần, em về suy nghĩ lại thật kỹ. Có gì tuần sau chúng ta bàn tiếp nhé.”

Hoắc Mân vẫn luôn đối xử với Bạch Lộ khá tốt, là một cấp trên không hề kiêu ngạo hống hách. Có điều, khi Bạch Lộ khăng khăng muốn bỏ việc ra đi, chị vẫn tìm mọi cách níu kéo như thế, thậm chí còn cho cô một đường lùi, khiến cô cảm thấy bất ngờ. Đồng thời trong lòng cũng hết sức cảm kích: “Chị Hoắc, chị là một cấp trên rất tuyệt. Nếu không vì lý do cá nhân, em cũng không nỡ rời công ty đâu.”

Nghĩ nghĩ giây lát, Bạch Lộ lấy ra ba vạn tệ để trong một chiếc túi đựng hồ sơ làm bằng giấy dai, giao cho Hoắc Mân: “Chị Hoắc, cái này là của cố vấn Chương, nhờ chị thay em chuyển lại cho anh ấy.”

“Sao em không tự đưa cho anh ta?”

“Em định nghỉ việc rồi đi luôn, e là không có cơ hội gặp lại anh ta nữa, vì thế phiền chị giao lại giúp em, em cảm ơn ạ.”

Hoắc Mân trầm ngâm một lúc: “Vậy cũng được.”

Sau khi rời công ty, Bạch Lộ gọi di động cho Dương Quang.

Cô định hẹn anh ra ngoài gặp mặt, nói chuyện rõ ràng một lần. Di động đổ chuông cả buổi chẳng ai nhận, không biết có phải anh còn đang giận cô nên cố ý không bắt máy không. Cô nhất thời có chút nản lòng, nhưng rất nhanh đã tự chấn chỉnh tinh thần, tiếp tục gọi điện. Dù thế nào đi nữa, cô vẫn muốn tìm cơ hội nói chuyện với anh, giải thích cho anh hiểu, kể lại chuyện cũ cho anh nghe, để anh biết rằng những chuyện ngày xưa tuyệt đối không phải là lỗi của mình cô. Cô tin rằng, anh nhất định có thể thấu hiểu và thông cảm cho cô.

Điện thoại cuối cũng cũng có người bắt, nhưng lại là giọng khóc mắng không ngớt của Thượng Vân: “Bạch Lộ, đồ con gái khốn nạn nhà cô, cô còn mặt mũi tìm Dương Quang à, cô có biết mình đã hại nó ra nông nỗi nào không hả?”

Bạch Lộ vừa kinh vừa sợ, bởi Thượng Vân luôn hết sức chú trọng đến thể diện và hành vi của một giáo sư, luôn nói chuyện lịch thiệp phong thái tao nhã, vô cùng coi thường kiểu khóc nháo mắng chửi thô tục không chịu nổi của loại đàn bà chợ búa thấp kém. Nhưng tiếng mắng chửi sa sả của bà trong điện thoại lúc này không khác gì dân chợ búa mà bà vẫn luôn khinh bỉ. Một người chỉ có thể rơi vào cảnh gặp phải biến cố cực lớn cùng bị công kích mới có thể chuyển biến tựa như hai người khác nhau đến vậy đúng không?

Cô hoảng sợ hỏi: “Dì Thượng, anh Dương Quang có chuyện gì ạ?”

“Có chuyện gì ư? Cô còn mặt mũi hỏi có chuyện gì sao. Hôm qua sau khi Dương Quang rời khỏi nhà đến giờ vẫn chưa về. Di động cũng không mang, chúng tôi đều không liên lạc được với nó. Sáng nay bỗng nhiên nhận được điện thoại của đội cảnh sát giao thông, họ nói…”

Nói tới đây giọng Thượng Vân trở nên nấc nghẹn. Trái tim Bạch Lộ cũng theo đó rơi thẳng xuống, một suy đoán đáng sợ lập lức xuất hiện trong đầu, khiến sắc mặt cô bỗng chốc trắng bệch – chẳng lẽ, Dương Quang bị tai nạn xe? Trời ơi! Anh tuyệt đối không được phép có chuyện gì đâu!

Đôi môi run rẩy, Bạch Lộ những muốn hỏi rõ, nhưng đầu lưỡi cứ như bị đông cứng không thốt ra nổi một chữ, vẫn là Thượng Vân nghẹn ngào nói tiếp: “Họ nói… tối qua Dương Quang uống rượu xong lái xe đâm phải hai người đi đường. Trong đó một người chết tại chỗ, người kia bị trọng thương nằm cấp cứu ở bệnh viện. Nó hiện giờ cũng bị tạm giam hình sự, tiếp đó nếu không may còn có thể bị phán ba đến bảy năm tù, tương lai của nó bị hủy sạch rồi. Bạch Lộ, đều tại cô hết. Cô là đồ khốn kiếp, đồ sao chổi.”

Mỗi một lời của Thượng Vân đều rỉ máu, chan chứa nước mắt, từng chữ tựa như đinh nhọn đâm thẳng vào tim Bạch Lộ, đau đến nỗi cả người cô không tự chủ được mà khuỵu xuống, co thành một khối. Buổi sáng tháng năm với ánh mặt trời rực rỡ, nhưng cô lại như rơi vào hầm băng tối tăm, không cảm nhận được bất kỳ tia sáng hay độ ấm nào…

3 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 4, Phần 1

  1. Giaminh says:

    Mình chờ từng chương một. Cảm ơn bạn nhé!

  2. Be_cutie says:

    Cai do ba me danh da, ko phai ba ta nam lan bay luot can tro DQ va BL thi DQ co tuc gian ma bo di ko? DQ ra nong noi nay la do 1tay ba me lam ra… Gian qua di thoi …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s