Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 4, Phần 4

4.

Khi Bạch Lộ đến cửa khách sạn Hilton, trời đã tối đen một màu như nhuộm mực. Khách sạn Hilton trong đêm thắp sáng vô vàn ánh đèn lộng lẫy, rực rỡ hơn cả những vì sao trên trời.

Năm năm trước, cô lần đầu tiên đến khách sạn năm sao nguy nga tráng lệ này. Năm năm sau, cô lại một lần nữa đi đến đây. Khi nhìn lên công trình kiến trúc đẹp đẽ sừng sững trước mắt kia, tâm trạng cô vừa phức tạp vừa nặng nề không nói nên lời.

Dấu hiệu mưa càng ngày càng rõ, gió thổi trước cơn mưa càng lúc càng mạnh, từng trận từng trận gào thét lướt qua bên người cô, mái tóc dài bị thổi tán loạn rối tung, muôn ngàn sợi đan xen quấn bện trong gió. Nhưng – không sánh bằng sự rối loạn trong lòng cô. Nhắm mắt hít thở sâu một chút, cô gắng sức bình ổn tâm tình hỗn loạn của bản thân, vận hết sức lực vững bước đi về phía cửa khách sạn.

Đón thang máy lên lầu, đến trước số phòng do Hoắc Mân báo, Bạch Lộ dừng bước chân. Do dự trong giây lát, cô nhấc tay khẽ gõ cửa. Rất nhanh có người ra mở, là một cô gái xinh đẹp mỉm cười, giọng nói nhỏ nhẹ: “Chị tìm ai vậy?”

“Tôi tìm Chương Minh Viễn.”

Cô gái không hỏi gì thêm: “Chị vào đi.”

Bạch Lộ theo sau cô ta đi vào trong. Đây là một phòng thượng hạng, trong phòng khách rộng rãi có chừng bảy tám chàng trai cô gái trẻ tuổi thời thượng, đang tụm lại với nhau đánh bài với khí thế ngút trời. Cô đảo mắt qua một cái liền trông thấy hai gương mặt quen thuộc, ngoài Chương Minh Viễn, còn có Âu Vũ Trì.

Chương Minh Viễn đang chau mày nhìn sảnh bài trong tay: “Không thể nào, vận tớ hôm nay sao đen đủi thế chứ? Bài bốc lên ngày càng nát.”

Cô gái xinh đẹp đi tới nũng nịu vỗ nhẹ lên vai anh ta vài cái: “Chương công tử, có mỹ nữ tìm anh kìa, xem xem anh có thể đổi vận được không.”

“Ai tìm anh?”

Chương Minh Viễn vừa nói vừa ngước mắt nhìn về hướng cửa phòng. Bạch Lộ đón lấy tầm mắt anh ta, cố gắng bắt bản thân cười lên thật tự nhiên: “Chào anh, cố vấn Chương.”

Có câu đưa tay không đánh người cười, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, Chương Minh Viễn không hề cho Bạch Lộ chút mặt mũi nào. Dùng lực ném mạnh bài trong tay lên bàn một cái, khuôn mặt anh ta trong nháy mắt trở nên lạnh lùng như đóng băng: “Ai cho cô vào đây? Tôi không biết người này, bảo cô ta đi nhanh đi.”

Thái độ ác liệt chuyển biến trong nháy mắt của anh ta khiến tất cả mọi người trong phòng đều lâm vào trạng thái sững sờ, ngoại trừ Âu Vũ Trì. Âu Vũ Trì lắc lắc đầu, đứng lên đi tới gần Bạch Lộ nhẹ giọng nói: “Làm sao cô tìm được đến đây? Về mau đi, cô cũng thấy rồi đó, Minh Viễn rất không hoan nghênh cô.”

Bạch Lộ mở miệng, toan nói lại thôi, Âu Vũ Trì lên tiếng thúc giục lần nữa: “Đi mau đi, bây giờ cô nói cái gì cũng vô ích, cậu ấy không nghe đâu.”

Nhìn thái độ Chương Minh Viễn, Bạch Lộ cũng hiểu lúc này mà cố chấp ở lại ngược lại càng vô ích, bèn lẳng lặng rời khỏi phòng. Cửa bị đóng lại ngay tức thì, như thể tường đồng vách sắt ngăn trở cô. Đứng trước phòng, nhìn chăm chăm vào cánh cửa, cô đứng lặng như tượng đá, không rời đi một bước.

Không biết đã qua bao lâu, khi cửa được mở ra lần nữa, là một người trẻ tuổi ra ngoài nghe điện thoại. Đẩy cửa phòng ra trông thấy cô đứng trước cửa, anh ta rõ ràng rất bất ngờ, vẻ mặt hết hồn: “Cô vẫn chưa đi à?”

Bạch Lộ im lặng cúi đầu không nói, mà cũng chẳng có gì để nói.

Sau khi chàng trai trẻ tuổi gọi điện thoại xong vào phòng, chẳng mấy chốc Âu Vũ Trì lại mở cửa chạy ra xem thực hư, vừa lắc đầu thở dài vừa nói: “Cô làm cái gì vậy? Có ở lì chỗ này không đi thì Minh Viễn cũng không quan tâm đến cô đâu. Tính khí cậu ta như vậy rồi, tuyệt đối đừng có chọc giận nó, một khi đã chọc nó bực lên, cả đời này nó cũng sẽ không cho cô mặt mũi đâu. Tôi không ngại thành thật nói cô hay, chuyện của bạn trai cô cậu ta không làm trầm trọng hơn là tốt lắm rồi, cô còn muốn bảo nó giúp cô cứu người? Cậu ấy dựa vào đâu mà giúp cô? Cô dựa vào đâu mà tới yêu cầu nó? Dựa vào cái bạt tai cô đánh nó à? Cô không biết chứ, cậu ta lớn đến mức này ngay cả ba mẹ đều không nỡ động đến một đầu ngón tay của nó, nhưng lại bị cô cho ăn một cái tát. Bạch Lộ, nếu sớm biết có ngày hôm nay, hà tất ngày trước phải làm vậy. Bây giờ cô có hối hận cũng đã muộn. Cô mau về đi, đừng phí thời gian ở đây nữa, vô ích thôi.”

Bạch Lộ không quan tâm có vô ích hay không, đây là biện pháp duy nhất của cô, cô kiên định đứng chờ trước cửa phòng không rời một bước, hệt như một cái cây đã cắm rễ sâu xuống đất. Hôm nay bằng bất kỳ giá nào, cô cũng muốn mặt đối mặt với Chương Minh Viễn mà nói chuyện, nếu không lần sau có trời mới biết phải đi đâu tìm anh ta. Cho dù thái độ anh ta có tồi tệ cỡ nào chăng nữa, cô cũng sẽ không ăn miếng trả miếng, chỉ khi anh ta phát tiết xong nỗi bực dọc, cô mới mở có thể miệng cầu xin.

Lại không biết qua bao lâu, cửa phòng được mở ra lần nữa. Vài chàng trai cô gái trẻ tuổi nối đuôi nhau đi ra, từng người mỗi khi đi qua trước mặt Bạch Lộ đều hiếu kỳ nhìn về phía cô một cái. Chương Minh Viễn cùng Âu Vũ Trì chậm chạm một lúc mới cùng sóng vai nhau bước ra, trong mắt anh ta dường như không nhìn thấy sự tồn tại của cô, không thèm liếc cô lấy một lần.

Thấy hai người họ cùng đi về phía thang máy, Bạch Lộ dày mặt bám theo sau.Theo suốt một hơi đến quán bar ở đại sảnh mới đột ngột dừng bước.

Không biết là vô tình hay cố ý, Chương Minh Viễn và Âu Vũ Trì vào quán bar ở đại sảnh ngồi xuống gọi đồ uống. Mạch suy nghĩ của Bạch Lộ không khỏi trở về năm năm trước, tình huống cô thu hết dũng khí bắt chuyện với anh ta tại nơi này. Trong khoảnh khắc, bước chân của cô vô thức lùi về sau, càng có vài phần không dám bám theo nữa.

Cô đứng yên ngây người, mãi đến khi một người phục vụ nhìn thoáng qua chạy đến ân cần chào hỏi: “Cô đi mấy người?”

Cô bị động trả lời: “Tôi… đi một mình.”

Người phục vụ dẫn cô vào ngồi: “Vậy cô ngồi bên này đi, xin hỏi cô muốn uống gì ạ?”

Menu thức uống thiết kế tuyệt đẹp được đưa vào tay Bạch Lộ, cô lật lung tung vài trang, mỗi một ly đồ uống trong mắt cô đều có giá trên trời. Đang định gọi bừa một ly đồ uống rẻ nhất thì đột nghiên nghe thấy có người lên tiếng trả lời thay cô: “Mang cho cô ấy một ly cam vắt, tôi mời.”

Là giọng của Chương Minh Viễn, giọng nói lạnh lẽo không mặn không nhạt, Bạch Lộ nghe mà trong lòng dậy sóng. Vô thức theo tiếng nói nhìn sang, phát hiện anh ta đang rời chỗ ngồi đi về phía cô, khóe miệng mang theo ba phần điệu cười như có như không.

Bạch Lộ sợ nhất là vẻ cười như có như không này của Chương Minh Viễn, cô cảm thấy bộ dạng lạnh lùng nổi giận của anh ta ban nãy còn dễ coi hơn kiểu cười ẩn ẩn hiện hiện này. Chí ít ban nãy cô còn biết rõ anh ta không vui không thích không cao hứng, nhưng lúc này, cô thực sự không đoán nổi đằng sau vẻ mặt kia anh ta đang nghĩ gì, lại toan tính làm gì?

Anh ta tự ý ngồi xuống bên cạnh cô, năm ngón tay thon dài lần lượt gõ nhẹ lên mặt bàn một cách lơ đãng: “Tôi mời cô uống, hẳn là cô nên nói gì với tôi chứ?”

Cô sửng sốt: “Tôi… cảm ơn.”

“Chỉ hai chữ này thôi, không có gì khác à? Năm năm trước, cũng ở chỗ này, sau khi tôi mời cô một ly cam vắt, chẳng phải cô còn hỏi tôi liệu có cần người ở bên không đó sao?”

Chương Minh Viễn vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên rền vang một tiếng sấm, lúc truyền vào trong quán bar, mặc dù không quá vang vọng nhưng Bạch Lộ vẫn chấn động toàn thân,
tiếng sấm kia dường như là đánh bên trong cơ thể cô. Khoảnh khắc này, cô lờ mờ đoán ra vì sao anh ta lại đột nhiên mang theo vẻ cười ẩn ẩn hiện hiện đi qua nói chuyện với mình.

Cô trầm mặc không lên tiếng, nhưng anh ta vẫn chậm rãi thong dong nói: “Bạch Lộ, năm năm trước ở khách sạn này, cô đồng ý theo tôi nhưng lại cầm một vạn tệ của tôi chạy mất, đừng tưởng đem tiền trả lại tôi là xong chuyện. Muốn cầu tôi giúp đỡ? Được, trước tiên theo tôi lên giường đã, cô có chịu không? Nếu chịu thì lên lầu chờ tôi ở phòng đó, nếu không chịu thì mau chóng đi đi, đừng có lúc ẩn lúc hiện trước mặt tôi thêm chướng mắt.”

Tiếng sấm nổ từng trận, đì đùng đì đùng, càng lúc càng vang dội, càng lúc càng gấp gáp, mỗi một tiếng đều như vang vọng trong lòng Bạch Lộ, cả trái tim chấn động không ngừng, chỉ cảm thấy gần như bị chấn động đến vỡ nát. Nhưng cô biết, thời điểm này không cho phép tinh thần hoảng hốt của cô, điều kiện của Chương Minh Viễn đã được nói ra, cô phải nhanh chóng quyết định đồng ý hay không đồng ý.

Trong lúc chần chờ, Chương Minh Viễn mất kiên nhẫn đứng lên toan bỏ đi. Bạch Lộ cũng vội vàng đứng lên ngay lập tức, không màng xấu hổ trực tiếp hỏi: “Nếu tôi theo anh lên giường, liệu anh có đồng ý cứu bạn trai tôi không?”

Khi hỏi câu này, trong lòng Bạch Lộ đã bi tráng hạ quyết tâm, chỉ cần Chương Minh Viễn đưa ra một câu trả lời khẳng định, cô sẽ bất chấp tất cả mà theo anh ta. Việc đã đến nước này, vì tự do của Dương Quang, cô tình nguyện trả cái giá đó.

“Cô cứ theo tôi lên giường trước đã rồi tính, nếu trên giường cô biểu hiện đủ tốt, khiến tôi hài lòng, tôi có thể suy xét cân nhắc lời thỉnh cầu của cô.”

Thái độ hờ hững không chút để tâm này của Chương Minh Viễn, cộng thêm trong lời nói rõ ràng mang theo ý ngạo mạn cùng trào phúng, khiến Bạch Lộ bỗng nhiên hiểu ra anh ta kỳ thực hoàn toàn không phải thật sự muốn cô theo anh ta lên giường, chẳng qua anh ta chỉ mượn điều này để làm nhục cô mà thôi. Cho nên điều kiện anh ta đưa ra căn bản không có hứa hẹn cụ thể. Nói cách khác, chẳng qua anh ta đang đùa bỡn cô tựa như mèo vờn chuột.

Trong một thoáng, Bạch Lộ thực sự muốn vung tay hung hăng tát anh ta một cái nữa, đánh tan điệu cười như có như không đáng ghét nơi khóe môi anh ta. Cái gã khốn nạn này, anh ta dựa vào đâu mà khinh rẻ cô? Nếu không phải vì anh ta, cuộc sống của cô và Dương Quang sẽ vẫn trời yên biển lặng. Thế nhưng hiện tại, thế giới của cô giống như trải qua một trận đá trôi long trời lở đất, tất cả mọi thứ đều không thể phục hồi lại diện mạo ban đầu.

Người phục vụ mang lên một ly cam vắt, Bạch Lộ không uống ngụm nào, vẻ mặt lạnh lẽo, cô cầm ly nước cam ra sức nhắm ngay Chương Minh Viễn mà hắt: “Chương Minh Viễn, anh chết đi.”

12 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 4, Phần 4

  1. Hanh Vu says:

    Haha lan nay bi hat nuoc, chang le anh CMV nay cu phai chiu nang tra tan ve the xac truoc khi duoc nang yeu sao?

  2. per says:

    ôi, e đọc mà k chịu nổi nhân vật bạch lộ này nữa chị ạ :”< tự bán mình xong bùng, gặp lại CMV thì chưa rõ đầu đuôi đã đổ hết tội lên ngta, cho ngta 1 cái tát, xong gặp chuyện lại quay lại cầu xin mà còn chửi mắng khinh bỉ ngta. e chẳng hiểu nữa :-< trong khi bà TV thì cứ fải khúm núm :-< như kiểu trút giận vào CMV í. haiz. CMV đã làm gì cơ chứ, đứng vào vị trí của CMV thì gặp BL, đưa tiền nhưng chưa làm gì BL đã chạy mất, 5 năm sau gặp lại, tự nhiên bị ăn 1 cái tát rồi bị chửi chẳng ra gì. Rồi đã quyết k liên quan, BL lại đến cầu xin vì muốn cứu ny. Những việc vô lý như thế CMV tức rồi nói vài câu thì có sao chứ, cũng chưa làm gì quá đáng. E k thích nhân vật nhu nhược, làm rối tung mọi thứ, cho mình mạnh mẽ nhưng người đáng ghét thì k dám chống lại, người vô tội lại bị đem làm lá chắn để trút tội, đi bán mình vẫn cho là mình bị hại, chửi ngta k khác gì đồ bỏ đi nhưng vẫn muốn nhận lại được lòng tốt từ họ như BL. Thật k hiểu sau này CMV yêu BL ở điểm j nữa??? E đọc đến chương này hơi quá khích nên nếu có gì k đúng mong chị bỏ qua cho e :(

    • Reikachan says:

      Ừ, xét về mặt lý trí thì BL quá nhu nhược. Nhưng suy cho cùng, đọc cả câu truyện em sẽ thấy BL trước khi yêu CMV là một người nhút nhát, tự ti. Hoàn cảnh sống nhờ vào 2 người chú từ nhỏ đã khiến BL nhận thấy mình như người thừa. Dương Quang giống như vị cứu tinh của Bạch Lộ trong những ngày ảm đạm. Em xét tâm lý người ở hoàn cảnh Bạch Lộ mà lại yêu Dương Quang xem, cô ấy sẽ xem DQ như ánh mặt trời duy nhất để mình hướng về, và vì ánh mặt trời đó cô ấy sẵn sàng cam chịu nhiều thứ khác, kể cả bà mẹ. DQ là người đầu tiên mang đến cho BL cảm giác được yêu thương, được trân trọng, được cần đến, nên việc BL chấp nhận hy sinh vì DQ cũng có thể hiểu được. Mình là người đọc thì biết CMV ko làm gì, nhưng ở vị trí của BL, cô ấy chỉ nhìn thấy CMV là một người khách làng chơi đã bỏ tiền mua gái, là một anh chàng công tử ăn chơi với điệu cười khinh khỉnh mà người người phải o bế ở công ty. Trong tình huống BL ra sức che giấu quá khứ mà trong đầu cô ấy luôn đinh ninh CMV là người duy nhất biết rõ, khi quá khứ bị đả động, trong lúc chột dạ cô ấy liền quy tội cho CMV là điều logic mà. Trong chương này BL đã lâm vào đường cùng rồi, mà trong suy nghĩ của cô ấy, CMV ko những đã tiết lộ quá khứ, phá hoại tình yêu đang tốt đẹp giữa cô và DQ, còn muốn cô lên giường mà lại ko có gì đảm bảo, cô ấy ko bộc phát mà tạt nước CMV mới lạ ^^

      • per says:

        dù sao thì e thấy cô BL này đã tự cho mình quyền fán xét ngkhác quá mức rồi. Trước hết BL tự nguyện đi bán mình, có ng bán thì mới có ng mua. Thế nên hành vi của BL k có tư cách để fán xét nhân phẩm CMV. Hơn nữa, BL là ng chủ động từ việc chào mời đến việc chạy trốn. CMV thậm chí chưa động vào 1 sợi tóc của cô. Biểu hiện của CMV chưa xúc phạm gì đến BL để fải chịu mắng chửi nthế cả. Nếu là 1 khách làng chơi thực sự liệu CMV có để cho BL dắt mũi dễ dàng thế k??? E k thể thông cảm cho BL đc và e cũng ghét việc BL luôn cho mình là người bị hại, bị ép làm mọi thứ. 1 cô gái đã tự vượt lên đc hoàn cảnh thì fải biết suy nghĩ, đã làm thì fải chịu trách nhiệm chứ đừng đổ cho ngkhác xấu xa, dù lý do gì thì hành động của cô cũng là lừa tiền ngta, sao lại có thể dùng thái độ đó đối đáp lại đc, còn mong ngta k tính toán vs mình. Cô ấy có ngây thơ quá k, khi hy vọng 1 người k biết chuyện của cô có thể thông cảm vs cô đây? Ít nhất cô ấy cũng fải fân biệt fải trái đúng sai bằng lý trí, k thể cảm tính, chụp mũ ngkhác bằng suy đoán của mình đc.

      • per says:

        À, mới cả e thấy là, cô ấy có quá tự tin k khi cho rằng cứ bán mình thì ngta sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của cô, cứ như thể cô ấy đáng giá lắm vậy. Người như CMV đâu có thiếu đàn bà đến thế. Lại còn để 1 cô gái đã từng lừa mình rồi sỉ nhục mình lợi dụng lần nữa. Muốn ngta cứu người bằng cách bán mình, chủ động đấy, nhưng với tính cách BL nếu có thành công cũng sẽ lại quay ra khinh thường người đã cứu DQ là bỉ ổi nọ kia rồi thấy mình nhơ nhuốc k xứng đáng với DQ các kiểu thôi. Nói chung là e thấy mệt với kiểu tính cách này lắm. Chắc do e đã đọc nhiều nhân vật nữ mạnh mẽ nên k ưa nổi BL ==

  3. Hue Do says:

    Đối với mình, hiện tại BL đang bấn trí đầu óc, cô không biết phải trách ai đây. Chỉ có CMV là nguồn cội của vấn đề thôi, vì chỉ có cô ấy và CMV biết việc giao dịch của 5 năm trước nên cô ấy mới quy tội cho CMV. Tâm trạng này cũng dễ hiểu mà bạn.

    • per says:

      cứ bấn trí thì quy kết cho ngkhác sao??? mà có quy tội cũng k thể hơi tý là tát ngta, quay lại cầu xin, rồi lại hắt nước vào mặt ngta đc. cô ấy đâu có fải trẻ con nữa đâu, vứt bỏ tự trọng của mình cũng nên ý thức hành động chứ. haiz, bạn thông cảm, mình đọc đến chương tát CMV đã bức xúc lắm rồi, lại cả bà TV ép uổng kiểu đó mà BL cũng chỉ dám 1 dạ 2 vâng, khóc lóc nhưng lại trút giận lên CMV.

  4. phudu says:

    mình đồng ý với bạn per. Nàng BL này vô duyên quá mức rùi , lúc cần mạnh mẽ thì không thấy , lúc không cần cứ bộc phát lên

  5. mami1502 says:

    Mọi người nói hết suy nghĩ của em rồi! Chap này ức chế với BL quá. Mọi chuyện đều là do cô tự tìm tới chứ có ai ép buộc đâu. Khổ, CMV bị ăn tát và tạt nước hơi bị oan uổng. Không biết những chpa sau anh hành ahj chị ra sao? ;;) tò mò quá chị Reikachan ơi!

  6. Hanh Vu says:

    Moi nguoi binh tinh cho doc tiep xem dien bien ra sao, de xem CMV uon nan BL the nao :D

  7. Reikachan says:

    Chương này bạn BL bị chém dữ quá, tội nghiệp cô bé, hic :( Mình thì thấy ức chế nhất là những đoạn BL cam chịu để bà Thượng Vân đè đầu cưỡi cổ, tức ko chịu được. Còn thêm cái thằng cha Dương Quang vô dụng, leo lẻo nói yêu BL mà mẹ mới nói khích vài câu liền quay lưng cái phựt. Mình cầu cho cả nhà nó với con bé Manh Manh đều te tua xơ mướp! (>”<)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s