Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 4, Phần 7

7.

Sau khi hắt ly nước cam kia, Bạch Lộ nổi giận đùng đùng rời khỏi khách sạn Hilton. Cô thề sẽ không bao giờ đi cầu xin Chương Minh Viễn nữa, bởi cô biết có cầu xin cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ tổ lãng phí thời gian mà còn bị anh ta tùy ý chế giễu coi khinh, con người này xem ra không hề có chút lòng cảm thông nào hết.

Tiếng sấm rền từng trận, lúc xa lúc gần trên bầu trời, nhưng mưa cứ chậm chạp không chịu rơi. Không khí hết sức oi bức. Cô đi chưa được mấy bước đã đổ mồ hôi, áo quẩn ẩm ướt dính vào người, vô cùng khó chịu. Về đến nhà cô đi tắm qua một lượt trước, vừa ra khỏi phòng tắm thì nhận được điện thoại của Thượng Vân, hỏi cô có đi nhờ Chương Minh Viễn giúp đỡ chưa?

Cô không biết phải trả lời thế nào mới tốt, đành quanh co ứng phó vài câu, giọng nói đầu bên kia điện thoại lập tức cực kỳ phẫn nộ: “Rốt cuộc cô có để tâm đến chuyện của Dương Quang không? Chớ quên nó vì cô mới ra nông nỗi này, mau chóng tìm cách cứu nó ra là trách nhiệm của cô.”

Điện thoại bị ngắt, nhưng giọng nói sắc bén của Thượng Vân dường như vẫn luôn xoay vòng trong đầu Bạch Lộ. Chán nản ôm đầu nằm phịch xuống giường, cô không biết phải làm gì đây. Dạ dày lâm râm co thắt đau đớn, cô bỗng sực nhớ cả đêm nay mình vẫn chưa ăn gì. Tuy rằng không buồn ăn nhưng chung quy dạ dày vẫn cần có thức ăn cho vào, nếu không sẽ đau cho cô xem. Cô không thể không đứng dậy tìm đồ ăn, nhưng xoay một vòng quanh phòng không tìm thấy thứ gì ăn được hết, buộc lòng phải xốc lại tinh thần đi xuống siêu thị nhỏ dưới lầu mua mì gói.

Trong siêu thị, bà chủ đang vừa cắn hạt dưa vừa xem ti-vi, trên ti-vi đang đưa tin Tống Sơn Mộc, tổng giám đốc tập đoàn Sơn Mộc, vì tình nghi có liên can đến vụ cưỡng hiếp nữ nhân viên nên bị bắt giam. Cũng có vài khách hàng đứng một bên xem, vừa xem vừa râm ran lên tiếng phát biểu ý kiến.

“Việc gì phải thế chứ, đã là tổng giám đốc còn muốn cưỡng hiếp nhân viên nữ.”

“Đúng thế, có tiền còn sợ không tìm được phụ nữ sao, hà tất còn muốn cưỡng bức người ta. Thế này thì xong rồi, sự việc bị làm to lên nên bị tóm rồi.”

“Bị tóm là đúng, đáng đời! Loại người này ỷ có tiền có thế nên muốn làm gì thì làm. Bây giờ bị tố cáo tội cưỡng dâm, chờ ngồi tù đi nhé.”

Ban đầu vì chuyện chẳng liên quan gì nên Bạch Lộ không để ý đến tin tức trên ti-vi. Lúc cầm vài gói mỳ đến quầy thu ngân thanh toán, nghe thấy những lời bàn luận sôi nổi của người khác, trong lòng cô chợt động. Một ý tưởng mờ hồ mờ nhạt, tựa như hạt giống nảy mầm từng chút một trong lòng đất, dần lớn lên thành hình dạng rõ ràng – trái tim đập loạn thùm thụp liên hồi trong lồng ngực, cô bị chính ý tưởng của mình dọa sợ hãi.

Một tia chớp màu xanh lam lặng lẽ lóe lên, tiếng sấm cực lớn ầm vang, sau khi sấm chớp qua đi, cơn mưa tích tụ đã lâu cuối cùng cũng tuôn rơi ào ạt, ngàn vạn sợi mưa long lanh, tựa như vô số giọt nước mắt thương tâm hối hả chảy xuống trong bóng đêm mênh mang.

Lúc mưa rơi vần vũ nhất, Bạch Lộ đội mưa rời khỏi nhà. Cô hạ quyết tâm đến khách sạn Hilton một lần nữa. Cô nhất định phải cứu Dương Quang, cho dù phải trả bất cứ giá nào cũng không tiếc. Cô chỉ hận không sớm trao thân thể của mình cho Dương Quang trước.

Chỉ vì Bạch Lộ từng thử đi trên con đường đó, tự khắc trong đời sẽ có một vết nhơ. Sửa mình càng sửa quá tay, cô càng thêm tự trọng tự ái. Cô đơn giản không cho Dương Quang vượt quá giới hạn, chính vì không muốn để anh cảm thấy mình là đứa con gái dễ dãi. Nếu cô tùy tiện theo anh lên giường, rất có thể anh sẽ nghĩ rằng cô cũng như thế với người khác. Càng quan trọng hơn là nếu sau này chuyện trước kia nhỡ bị người ta khơi ra, anh sẽ càng cho rằng cô trước nay luôn là một đứa con gái dễ dãi.

Có điều, cho dù cô tự trọng tự ái là vậy, nhưng đêm nay, rốt cuộc vẫn phải đi vào con đường thiếu tự trọng, tự đem thân dâng đến tận giường Chương Minh Viễn.

Khi một lần nữa bước vào khách sạn Hilton, trong mắt Bạch Lộ ngập tràn nỗi thê lương bất đắc dĩ. Năm năm trước, cô ở nơi này tìm khách hòng thử buôn bán chính mình, Chương Minh Viễn chính là người mua đó. Khi ấy cô đã nhận tiền nhưng lại không thực hiện khoản “giao dịch” kia. Còn tưởng thoát được một kiếp, ai ngờ con đường đời dài đằng đẵng lại chẳng khác nào một chiếc đĩa quay trên máy hát, im lìm xoay hết một vòng xong lại đưa cô về chốn cũ – đây chính là trò đùa của vận mệnh chăng?

Khi gõ cửa phòng, Chương Minh Viễn hiển nhiên không ngờ cô sẽ quay lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Cô hít sâu một hơi nói thẳng vào vấn đề: “Tôi đến theo anh lên giường.”

Cô đã bất chấp tất thảy, nhưng không ngờ anh ta lại không mảy may hứng thú: “Đúng không? Có điều bây giờ tôi đổi ý rồi, tôi không muốn cô theo, cô đi đi.”

Vừa dút lời anh ta liền muốn đóng cửa, cô hớt hải, cố sống cố chết chen vào trong: “Anh không thể nói mà không giữ lời.”

Anh ta nhìn cô đồng thời cũng không cự tuyệt nữa, cất giọng hờ hững: “Bây giờ tôi muốn tắm, cô thực sự muốn theo tôi à? Vậy được, cởi hết quần áo cùng nhau vào tắm uyên ương đi.”

Cô không ngờ anh ta lại đưa ra yêu cầu này, nhất thời ngây người. Nếu tắm uyên ương trong bồn lớn, cô làm sao có thể giữ lại chứng cứ cơ thể? Vậy chẳng khác nào đi một chuyến không công. Thấy cô cắn răng không nói, anh ta cũng không thèm để ý đến cô nữa. Tự mình vào tắm rửa, tắm xong cũng tự đi ngủ, không buồn nhìn cô lấy một cái: “Khi nào đi nhớ khóa cửa giùm tôi, cảm ơn.”

Nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, trong lòng Bạch Lộ chua xót khôn nguôi. Không ngờ đến thời khắc mấu chốt Chương Minh Viễn lại làm chính nhân quân tử, bày ra bộ dạng dù người đẹp có nằm trong lòng cũng không rối loạn, hoàn toàn không có cảm giác hứng thú với cô, vậy thì kế hoạch của cô làm sao thực hiện được đây? Cô lại không biết cách đối phó với đàn ông, nhất là chuyện dụ dỗ một người đàn ông thì hoàn toàn không có tí kinh nghiệm nào.

Một mình đứng ngơ ngẩn trong phòng khách, Bạch Lộ đi cũng không được, ở cũng không xong, nghĩ một hồi liền không cam tâm cứ như vậy mà rời đi, bèn ngồi xuống ghế sô-pha trong phòng khách, ôm đầu suy nghĩ một cách khổ não.

Cô ngồi đồng cả buổi cũng không nghĩ ra biện pháp, cuối cùng đành phải gọi điện thỉnh giáo Thiệu Dung. Thiệu Dung nghe xong kế hoạch của cô, im lặng thật lâu sau mới nói: “Em thực sự tính làm vậy hả? Đã nghĩ kỹ chưa?”

“Em đã nghĩ kỹ lắm rồi, chị Dung Dung, đây là cách duy nhất. Cầu xin anh ta không có tác dụng, chỉ có thể dùng cách này ép anh ta, anh ta mới không thể không đồng ý giúp em cứu Dương Quang.”

Thiệu Dung hơi tức giận: “Vì cứu Dương Quang mà hy sinh thân mình như thế này, có thực sự đáng không? Cặp cha mẹ bợ đỡ kia của cậu ta thường ngày thấy em chướng mắt là thế, đến lúc quan trọng lại đi ép em nghĩ cách cứu người. Con họ sao họ không tự mình nghĩ cách cứu đi.”

“Chị Dung Dung, cho dù ba mẹ Dương Quang có tệ đến đâu, anh ấy vẫn tốt với em. Em không thể trơ mắt nhìn anh ấy vì em mà ra nông nỗi này.”

“Cái gì mà vì em chứ, nó tự mình uống rượu rồi lái xe mới gặp phải phiền toái lớn thế này.”

“Không, em tin Dương Quang bị oan. Vả lại có nói gì đi nữa, chuyện này chung quy cũng từ em mà ra, em nhất định phải cứu ảnh.”

Thiệu Dung thở dài một hơi thật sâu: “Lộ Lộ, em cũng trưởng thành rồi, nếu em đã quyết ý, vậy chị cũng không nói gì thêm nữa. Được, chị cho em biết làm thế nào để đối phó với Chương Minh Viễn.”

Thiệu Dung bảo Bạch Lộ, đợi Chương Minh Viễn ngủ say rồi mới đi vào phòng anh ta: “Không phải em nói trước đó anh ta đã uống say ở quán bar sao? Tửu là bà mối của sắc, dễ gây mất kiểm soát nhất. Mặc dù khi anh ta còn giữ được tỉnh táo thì từ chối em, nhưng lúc anh ta ngủ mơ mơ màng màng rồi em nằm xuống cạnh anh ta trêu chọc, chỉ cần anh ta là đàn ông, cực kỳ dễ dàng hưng phấn mà nổi lên ham muốn.”

Cửa phòng ngủ không khóa, vừa xoay nhẹ đã mở. Khi bước vào phòng, thân thể Bạch Lộ thoáng chốc khẽ run.

Đêm thật tĩnh mịch, yên lặng đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập. Từng tiếng, từng tiếng, từng tiếng một, càng lúc càng nhanh, tựa như tiếng trống càng lúc càng dồn dập trên sân khấu kịch đang thúc giục diễn viễn ra sân khấu – đúng rồi, ra sân khấu, đã đến lúc cô phải lên diễn rồi. Đêm nay, cô sắm vai một nhân vật giống trong truyện Viên Mỡ Bò(*).

Cởi bỏ mọi y phục trên người, Bạch Lộ dùng bàn tay run run nhấc một góc chăn chui vào trong. Bên trong chăn rất nóng, đều là nhiệt độ cơ thể của Chương Minh Viễn, ấm áp tựa ánh mặt trời tháng năm. Nhưng cô lại không kiềm được mà run rẩy, như thể bị lạnh, nhưng thực ra là do căng thẳng và sợ hãi.

Tuy Chương Minh Viễn đang ngủ, nhưng trong lúc ý thức mơ màng có lẽ cảm giác được có người chui vào trong chăn, khóe miệng bất giác bật lên một tiếng ưm, một bàn tay mò mẫm hướng về phía thân mình cô. Khi bàn tay to rộng nóng hừng hực rơi trên người cô, cô theo bản năng thoáng co rúm lại về sau. Bàn tay ấy tựa như rắn chạy khắp trên da thịt lõa lồ của cô, cuối cùng dừng lại trước ngực cô. Chẳng mấy chốc, người đàn ông đang ngủ mê trong cơn say mơ hồ hưng phấn lên, lật người một cái, toàn thân nằm sấp trên người cô…

Khi một cơn đau bén nhọn phát ra từ nơi bí ẩn nhất trên cơ thể, Bạch Lộ bật khóc. Nước mắt tuôn rơi từng giọt lớn, như trân châu bị đứt khỏi dây, rơi vãi khắp trên gối.

Sau khi trong phòng hoàn toàn khôi phục lại yên tĩnh, Bạch Lộ lặng lẽ đứng dậy mặc quần áo chỉnh tề, sau đó tìm quần lót của Chương Minh Viễn lau qua drap giường bị dính bẩn, sau đó lại dùng túi nhựa gói kỹ lại, gọi điện bảo Thiệu Dung tới đem túi vật chứng này đi trước. Cô tiếp tục ở lại một mình chờ anh ta tỉnh dậy để đàm phán.

Thiệu Dung muốn ở lại cùng đàm phán với cô: “Loại người như Chương Minh Viễn được người ta o bế đã quen, em lại gài bẫy anh ta thế này khiến anh ta phải gặm một cục tức, chị sợ anh ta có thể thẹn quá hóa giận mà ra tay đánh người. Mình em bàn chuyện với anh ta chị thực không yên tâm.”

Cô kiên quyết không cần giúp đỡ: “Có người ngoài càng làm khó mặt mũi anh ta thôi, chỉ tổ thêm căm tức. Không sao đâu, chị Dung Dung, anh ta sẽ không nổi nóng đến mức giết người đâu, có để anh ta đánh vài cái cũng chẳng sao. Nếu anh ta không hợp tác, em mang thân mình thương tích đi trình báo thì càng đáng tin.”

Quả nhiên Chương Minh Viễn đã xuống tay trong cơn thịnh nộ, một cái bạt tai vung tới, cả người cô ngã quỵ xuống tay vịn ghế ngồi, bên má vừa tê vừa đau, trong miệng tràn ngập vị tanh mặn của máu.

Sức lực của nam giới thực sự đáng sợ, nhưng cô không hề sợ hãi, thời khắc cô sợ nhất đã trải qua rồi. Cô hy sinh lớn như vậy, trả giá nhiều như vậy, hiện tại đã đến lúc bức cung, cô tuyệt đối không thể cho phép bản thân sợ sệt mà thoái lui. Anh ta vẫn còn chần chừ không chịu hợp tác, cô liền tung đòn sát thủ, cảnh cáo anh ta, quần lót của anh ta đang nằm trong tay cô. Đây là điều cô học từ Monica Lewinsky(**), một cô thực tập sinh ở Nhà Trắng đã dựa vào một chiếc váy có dính tinh dịch mà khiến tổng thống Mỹ bị vướng vào scandal tình dục. Cô nghĩ, Chương Minh Viễn cũng không phải kẻ ngu ngốc, hẳn không đến mức muốn để sự việc náo loạn đến mức đó.

Anh ta suy tư một hồi lâu, nhưng đáp án đưa ra lại ngoài dự liệu của cô: “Được, tôi có thể đồng ý giúp cô cứu bạn trai cô ra, có điều tôi cũng có điều kiện.”

Ngừng một lát, anh ta nói ra điều kiện của mình: “Điều kiện của tôi rất đơn giản, từ hôm nay trở đi cô chuyển đến chỗ tôi ở, tới chừng nào tôi bảo cô dọn đi mới thôi.”

Cô không thể tin nổi: “Anh… anh có ý gì?”

Anh ta nói rõ ràng rành mạch ý tứ của mình cho cô nghe, giọng điệu vừa cay nghiệt vừa bất cần. Cô nghe một lúc liền hiểu rõ, thực ra anh ra không chịu được bị cô chơi một vố, trong lòng mắc nghẹn khó chịu, cho nên cũng hạ quyết tâm không để cô sống dễ dàng. Anh ta làm vậy, mục đích là muốn chặn lấp con đường cho cô và Dương Quang tiếp tục bên nhau. Anh ta không cam tâm cứ như vậy bị cô uy hiếp, ngoan ngoãn nghe cô sắp đặt, bèn phản lại cô một đòn hết sức bất ngờ: cứu được người thì sao, cô đừng mong tiếp tục sống trong thế giới hai người ngọt ngào với cậu ta, cô chỉ có thể nhún nhường vì đại cục mà làm tình nhân sống chung với tôi. Nếu không đồng ý, vậy thì cô cứ bất chấp mặt mũi mà làm loạn đi, tôi theo hầu đến cùng. Có điều tôi thì theo được, nhưng vụ án của bạn trai cô chưa chắc đã chờ nổi.

Bạch Lộ tự cho là đã xếp đặt chu toàn, nhưng hoàn toàn không thể nào ngờ Chương Minh Viễn vẫn còn đường phản kích, mà một đòn này lại giống như đánh rắn dập đầu, nhằm ngay chỗ hiểm cũng điểm yếu của cô. Trên mặt anh ta cũng mang theo một vẻ hung dữ bất chấp theo kiểu không cam tâm, không khuất phục, khiến cô hiểu rõ anh ta nói được là làm được.

Mà vụ án của Dương Quang quả thực cũng không nên kéo dài, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được cảm giác anh bị nhốt trong trại tạm giam sống qua mỗi ngày như thể một năm, còn chưa nói đến một khi bị phán quyết chính thức đem nhốt trong trại giam thực sự, sẽ bị phạm nhân cũ đánh đập bắt bớ. Chỉ mới tưởng tượng một chút, trong lòng cô đã khó chịu đến cực độ. Dương Quang của cô, một chàng trai sáng sủa chói lóa như ánh mặt trời, làm sao có thể bị nhốt vào cái nơi âm u tăm tối không thấy trời cao nắng sáng kia chứ?

Và cô, phải chăng thực ra cũng không còn lý do tiếp tục đi cạnh Dương Quang? Lúc trước cô vốn định sau khi trả tiền cho Chương Minh Viễn sẽ đem tất cả chuyện cũ trước đây giải thích rõ ràng với Dương Quang, cũng tin rằng khi ấy anh sẽ hiểu và tín nhiệm cô.

Nào có ai hay số phận lại vô thường đến thế, đất bằng nổi phong ba, Dương Quang lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Mà anh cũng vì thế mà hận cô oán cô, hôm đó ở đồn cảnh sát anh căn bản không hề nhìn cô lấy một lần, tựa như một kẻ xa lạ vốn chẳng quen biết. Không, thậm chí còn không bằng người lạ, chí ít anh sẽ không hận một kẻ không quen.

Huống chi cô của hiện tại, cũng đã không còn là cô gái trong sạch mà Dương Quang từng yêu mến. Cô có đi giải thích với anh thế nào chăng nữa cũng vô ích, anh sẽ tin cô chỉ vì anh mà lên giường với Chương Minh Viễn sao? Hay càng sẵn lòng tin rằng thực ra cô vốn đã có quan hệ bất chính với Chương Minh Viễn từ lâu? Cô đều không chắc chắn – một khi đã như vậy, cô còn kiên trì để làm gì?

Suy đi nghĩ lại, Bạch Lộ hiểu bản thân đã không còn lựa chọn nào khác. Nhắm mắt lại, trước mắt một mảnh tối đen, hệt như nước biển bị cá mực phun mực, không hề có chút ánh sáng. Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng nói nhẹ như tơ của mình vang lên: “Được, tôi đồng ý.”

————–

(*) 羊脂球 (Boule de Suif – Viên Mỡ Bò): là một truyện ngắn của Guy de Maupassant, được viết vào năm 1879.
(**) Cô gái liên quan đến vụ bê bối tình dục của tổng thống Bill Clinton năm 1998.

10 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 4, Phần 7

  1. chycorita says:

    hic đọc 2 chương gần đây thấy buồn cho BL quá c ơi
    ko j đau khổ bằng biết chết cũng phải đâm đầu, mà còn chịu tiếng xấu nữa
    tức bà TV ko chịu đc
    đây chắc lẽ nhân vật đáng khinh nhất mà e từng đọc
    chuyện j đến rồi cũng đến
    bao h CMV hiểu đc nỗi khổ của BL đây

  2. mami1502 says:

    hóng mãi cũng có chap mới rồi :) Đúng là BL hy sinh quá nhiều cho DQ, nhưng đó cũng có thể coi là số mệnh để BL và CMV đến với nhau! Em chỉ tức một nỗi là về sau DQ chả hay biết gì, BL bị Manh Manh cướp công và mụ TV thì vẫn an nhàn sung sướng mà chả bị quả báo gì sất >”< Cảm giác tác giả chú ý đến cặp đôi chính quá nên các nhân vật phụ bị lãng quên hết vậy!

    • Reikachan says:

      không phải, chị nghĩ tác giả cũng thực tế á, đâu phải cứ xấu là đều bị trừng trị hết đâu, miễn sao những người chúng ta yêu quý được hạnh phúc là tốt rồi :D

  3. chờ mãi cũng có chap mới, càng đọc càng mong mai mốt mình đừng gặp phải bà mẹ chồng như TV O_O

  4. Cyn Phạm says:

    cứ phải để DQ biết được chuyện này thì em thấy nó mới thoả mãn chị ạ :(

  5. hanhnhung85 says:

    Bạn ơi mình hỏi chút nhé, có phải phần này được sửa lại hay ko vì hôm qua đọc lại thì mình thấy hơi khác, mình nhớ lúc trước mình đọc thì phần này sau khi tỉnh lại có đoạn đối thoại giữa CMV và BL và một số chi tiết nữa cơ mà nhỉ, hay mình nhớ nhầm? ^^

    • Reikachan says:

      Không đâu bạn, từ đó đến giờ mình đâu có đụng vô blog đâu, chỉ reply comment thôi :( Cho nên chắc bạn nhớ nhầm sang đoạn khác chăng? :(

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s