Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 5, Phần 3

3.

Khi Bạch Lộ mở mắt ra, phát hiện chính mình đang nằm trong phòng bệnh trắng toát như động tuyết của bệnh viện, chú nhỏ và thím nhỏ đang ngồi kế bên thì thầm nói chuyện. Thấy cô tỉnh lại, hai người nhất loạt vây tới, vẻ mặt vui mừng: “Cuối cùng cũng tỉnh, tỉnh là tốt rồi.”

Thoạt đầu cô có chút mơ hồ, nhưng rất nhanh nhớ ra chuyện xảy ra đêm qua, cực kỳ áy náy: “Ngại quá, chú thím, vốn dĩ nói cháu dẫn chú thím đến bệnh viện khám, kết quả lại để chú thím đưa cháu vào viện trước mất.”

Ai dè thím nhỏ lập tức xua hai tay: “Thím và chú cháu vừa tới Bắc Kinh, nào có biết cổng bệnh viện Bắc Kinh mở bên nào đâu! Tối qua là bạn cháu chạy tới đưa cháu đi viện đấy!”

Cô ngây người: “Bạn cháu, bạn nào của cháu?”

Thím nhỏ không nói rõ, chỉ bảo tối qua sau khi cô té xỉu cả hai ông bà đều hoảng hốt lo sợ, liền lấy di động của cô gọi cho cấp trên mà cô vừa gọi điện xin nghỉ phép nhờ giúp đỡ. Người nhận điện rõ ràng là nữ, nhưng chạy tới lại là hai chàng trai. Gõ cửa hỏi Bạch Lộ có phải ở đây không, bà cho hai người vào xong, chàng trai cao cao vừa nhìn thấy bộ dạng mặt mày tái xanh hôn mê bất tỉnh của cô liền bế lên bảo phải đưa đi bệnh viện.

“Hai cậu bạn kia của cháu trông có vẻ rất có lai lịch, điện thoại một cái liền gọi đến một vị bác sỹ chuyên khoa tới kiểm tra cho cháu. Bác sĩ nói cháu chỉ bị cảm nắng, không cần lo lắng, có điều khi ngất xỉu trán đập vào bàn trà, bị bầm một khối. Sợ não bị chấn động, đề nghị tốt nhất là nhập viện quan sát hai mươi tư giờ. Họ liền yêu cầu một phòng bệnh đơn. Ý thím là phòng bệnh đơn nhất định bất tiện, chỉ cần nằm đại một giường phổ thông nào đó chịu đựng một ngày là được, có thể tiết kiệm chút nào hay chút ấy. Nhưng vị Chương tiên sinh bế cháu tới bệnh viện kia lại nói tiền thuốc men cậu ta sẽ lo. Lộ Lộ, rốt cuộc cậu ta là bạn thế nào với cháu? Có phải bạn trai không?”

Chương tiên sinh trong miệng thím nhỏ, Bạch Lộ vừa nghe tự nhiên liền biết chính là Chương Minh Viễn, người còn lại là ai? Cô đoán rất có thể là Âu Vũ Trì hoặc một người bạn nào khác của anh ta. Tối qua không ngờ là anh ta đến đưa cô đi viện, cô có phần ngạc nhiên. Câu hỏi của thím nhỏ khiến cô dở khóc dở cười: “Không phải ạ, thím nhỏ nghĩ đi đâu vậy. Anh ta… anh ta là cố vấn của công ty bọn cháu, cũng coi như là cấp trên của cháu.”

Vẻ mặt của thím nhỏ rõ ràng không tin: “Nếu cậu ta chỉ là cấp trên của cháu, cớ sao lại nói mình sẽ phụ trách tiền thuốc men? Hơn nữa cậu ta không nhận mình là cấp trên của cháu, chỉ nói là bạn cháu thôi.”

Bạch Lộ không biết làm sao giải thích quan hệ phức tạp giữa cô và Chương Minh Viễn, bèn chống đỡ qua loa: “Anh ta chỉ khách sáo một tiếng ấy mà, cháu sao có thể để anh ta trả tiền thuốc chứ.”

Thím nhỏ xem xét bộ dạng không muốn nói thêm của cô cũng không truy hỏi nữa, bèn thuận theo ý cô nói tiếp: “Lộ Lộ, cậu ta thực sự là cấp trên của cháu nha! Vậy cấp trên này của cháu cũng nhiệt tình ghê. Đúng rồi, thím thấy cậu ta có vẻ rất quen thuộc với bác sĩ ở bệnh viện này, cháu xem liệu có thể nhờ cậu ta giúp đỡ, tìm bác sĩ tốt một chút làm kiểm tra kỹ lưỡng cho chú cháu được không?”

Bạch Lộ ngẩn người: “Thím nhỏ, hôm qua cháu vừa làm phiền người ta, không nên quấy rầy họ mãi.”

Thím nhỏ không từ bỏ ý định: “Cháu thử chút thôi, không được thì tính sau.”

Bạch Lộ chỉ có thể ậm ờ đối phó: “Được ạ, để cháu lựa lúc đi hỏi anh ta xem.”

Bạch Lộ tuyệt đối sẽ không mở miệng nói chuyện này với Chương Minh Viễn, vả lại mấy ngày nay cô “xin nghỉ phép” không về căn hộ, cũng không gặp được Chương Minh Viễn. Nhưng cô không ngờ, lúc chạng vạng Chương Minh Viễn lại tới bệnh viện. Trước khi vào phòng bệnh có khả năng anh ta đã làm việc với bác sĩ, nên vừa tới liền nói luôn: “Thu xếp đồ đạc xuất viện đi, bác sĩ bảo đã không việc gì nữa rồi.”

Cô ngạc nhiên: “Hiện tại không thể làm thủ tục xuất viện mà?”

“Thủ tục ngày mai tôi sẽ bảo người đến làm, hôm nay xuất viện trước đã.”

Cô vốn dự định ngày mai ra viện, nhân tiện dẫn chú thím đi nhận số làm kiểm tra chuyên khoa. Nhưng anh ta lại chạy tới phá ngang sắp đặt của cô, còn không ngừng hối thúc cô nhanh lên. Cô không tình cũng chẳng nguyện: “Anh có việc thì cứ đi trước đi, tự tôi có thể về nhà.”

“Không được, hôm nay em phải theo tôi chuyển về.”

Cái gì? Không phải đã nói “xin nghỉ phép” rồi sao! Nhưng anh ta lại tỏ thái độ không châm chước nhân nhượng: “Tôi đổi ý rồi, em phải nhanh chóng dọn về.”

Cô tức gần chết, nhưng không thể làm gì hơn, đúng lúc thím nhỏ mang một bình nước sôi đi vào, càng không thể nói chuyện. Thím nhỏ lại nghe được câu cuối cùng của anh ta, vừa đặt bình nước sôi xuống liền hỏi: “Chương tiên sinh, cậu bảo Lộ Lộ nhà chúng tôi dọn đi đâu?”

Cô những muốn ngăn lại nhưng không kịp, anh ta nói gãy gọn: “Dọn về nhà cháu, hai tháng nay Bạch Lộ đều ở nhà cháu, chắc là cô ấy chưa nói với cô chú nhỉ.”

Bạch Lộ trông thấy ánh mắt của thím nhỏ lập tức sáng lên: “Hóa ra cậu thực sự là bạn trai của Lộ Lộ nha, sáng nay tôi hỏi nó còn không chịu nhận đó. Con bé này chắc là thẹn thùng, không tiện nói cho chú thím. Thực ra cái này có gì đâu, bây giờ là thời đại nào rồi chứ, nam nữ trẻ tuổi yêu đương tìm đối tượng, sống chung trước hôn nhân cũng là hiện tượng thực bình thường. Cô chú mặc dù già rồi, nhưng không có phong kiến đến thế.”

Bạch Lộ mặt mũi đỏ bừng, đã bị Chương Minh Viễn chọc giận, còn bị lời nói của thím nhỏ làm cho xấu hổ.

Thím nhỏ không hay biết gì cả, cứ tự cho là đúng, cô đã liếc thấy khóe miệng Chương Minh Viễn lại nhếch lên điệu cười ba phần như có như không. Mà thím nhỏ nói xong, còn thân thiết thay đổi xưng hô: “Cháu Chương à, nếu cháu đã là bạn trai của Lộ Lộ, cháu lại quen biết với bác sĩ ở bệnh viện này, vậy bệnh đau dạ dày của chú nó cháu xem liệu có thể giúp tìm một bác sĩ giỏi giỏi không…”

“Thím nhỏ, thím thu dọn đồ đạc đi chúng ta về.”

Bạch Lộ không thể không cắt ngang mạch thao thao bất tuyệt của thím nhỏ, cứ để bà nói mãi như thế, cô sẽ xấu hổ muốn độn thổ mất. Cũng may Chương Minh Viễn ngoại trừ điệu cười châm biếm chỉ cô mới có thể nhìn thấy ra, cũng không có hành vi cử chỉ nào khác khiến người đối diện khó xử. Còn rất lễ phép gật gật đầu với thím nhỏ: “Cháu hiểu ý cô rồi, cháu sẽ nói chuyện với bệnh viện.”

Thím nhỏ tự nhiên liền mặt mày rạng rỡ: “Cảm ơn cháu Chương.”

Mở miệng ra là cháu Chương, Bạch Lộ thực tình hết nói nổi. Cả đám lãnh đạo lớn nhỏ trong công ty bọn cô, bất kể già hay trẻ hơn Chương Minh Viễn bao nhiêu tuổi, đều chưa bao giờ cậy mình già cả mà gọi anh ta là cháu Chương. Tất cả đều gọi cố vấn Chương một cách cung kính lễ độ.

Mãi đến khi xuống lầu lên xe của Chương Minh Viễn, thím nhỏ của cô tuy không biết hiệu xe nổi tiếng, nhưng cũng nhìn ra được chiếc Land Rover oai vệ phi phàm không phải là thứ mấy chiếc xe con bình thường chạy trên đường cái có thể so sánh, hơn nữa còn có lái xe cung cung kính kính mở cửa cho họ. Tức thì đem hai chữ “cháu Chương” nuốt vào bụng, không dám gọi bữa bãi nữa.

Chương Minh Viễn trước tiên đưa Bạch Lộ về phòng thuê lấy hành lý, cũng thuận tiện đưa thím nhỏ của cô về. Vali hành lý kia mấy ngày nay bị cô xách đi xách về, cuối cùng vẫn phải quay lại nơi cô không muốn quay lại nhất.

Trong lòng Bạch Lộ cực kỳ buồn bực, nhưng thím nhỏ lại luôn tỏ vẻ vui mừng thay cô, ngồi trong phòng nhỏ kéo tay cô dặn đi dặn lại: “Lộ Lộ, thật không ngờ ở Bắc Kinh cháu lại tìm được một người bạn trai điều kiện tốt đến thế. Chương tiên sinh vừa nhìn là biết người có máu mặt lẫn thân phận, xem chừng cũng rất để ý đến cháu. Nếu cháu có thể lấy cậu ta, tuyệt đối là chỗ ngon lành, ba mẹ cháu dưới suối vàng cũng có thể yên tâm rồi.”

Lấy cái gì theo cái gì chứ! Thím nhỏ không hiểu gì cả, Bạch Lộ cũng không định làm cho bà hiểu. Sau khi ứng phó lấy lệ những câu hỏi mất cả buổi của bà, liền xách vali hành lý đi ra ngoài.

Trong phòng khách, Chương Minh Viễn dường như còn miễn cưỡng hơn cô, đang tán gẫu qua lại với chú cô. Đối mặt với chú thím cô, anh ta còn thực sự giống như một người bạn trai đúng chuẩn, rất phong độ ga-lăng đón lấy vali hành lý: “Để tôi.”

Ở trước mặt chú thím mình, cô cũng hết sức phối hợp với anh ta. Nhưng vừa ra khỏi cửa, vừa rời khỏi tầm mắt của chú thím, cô liền giành lấy vali hành lý quật cường muốn tự xách. Anh ta khẽ cong khóe môi thành nụ cười như có như không, cũng không tranh giành với cô, tự ý lấy ra một điếu thuốc lá châm lửa, hút vào với vẻ suy nghĩ gì đó.

Suốt đường đi cô đều trầm mặc, anh ta cũng không nói chuyện, chỉ lẳng lặng hút thuốc. Hơi thuốc lá dày đặc trong khoang xe hun cô không chịu nổi, cô bèn mặc kệ không khí nóng bức bên ngoài, hạ cửa kính xe xuống vị trí thấp nhất. Không biết anh ta có nhận ra không, điếu thuốc trong tay chưa hút xong liền vứt đi.

Sau khi về đến căn hộ, anh ta mới chậm chạp mở miệng nói: “Ăn tối chưa? Có muốn ra ngoài ăn gì không?”

Cô cứng cỏi trả lời: “Ăn rồi, không cần.”

“Vậy có muốn uống gì không? Trong tủ lạnh có sữa tươi, nước trái cây và nước ngọt.”

Thái độ của anh ta không khỏi có phần quá tốt, tốt đến nỗi khiến cô nảy sinh nghi ngờ: “Tại sao khi không lại tử tế vậy?”

Khi không lại tử tế – năm chữ này đột nhiên khuấy động đến ký ức nào đó của Chương Minh Viễn, khóe miệng anh ta cong lên, trong điệu cười nhẹ mang theo một tia bỡn cợt: “Khi không lại tử tế thì không tặc cũng trộm đúng không? Em nói xem tôi muốn trộm cái gì của em? Tôi lại muốn…”

Anh ta kéo dài giọng không nói tiếp, Bạch Lộ bỗng nhiên đỏ mặt: “Nói nhảm không.”

Cô kéo vali hành lý đi thẳng về phòng, không thèm để ý đến anh ta nữa. Anh ta cũng không đi theo, giống như những lần trước đây, chỉ cần cô về phòng anh ta cũng không đi theo nói gì nữa. Một cách vô tình hay cố ý, anh ta chưa bao giờ vào phòng của cô. Mấy lời mặn mặn nhạt nhạt có vô vị có thú vị này, có thể né tránh toàn bộ không nghe gì cả.

7 thoughts on “Gặp anh trong ngàn vạn người – Chương 5, Phần 3

  1. mami1502 says:

    Hehe hôm nay được đọc tận 2 chap liền. có thể khẳng định là CMV đã thik BL còn BL thì vẫn cố chấp, chưa nhận ra.

  2. Gia Minh says:

    trời ui, iu bạn quá, bạn làm việc thật là hiệu quả nha!

  3. Tra Nguyen says:

    Lê ơi hôm nay năng suất quá phải com trước rồi mới đọc :X

  4. chycorita says:

    Cám ơn chị DD
    Hôm nay được đọc 1 lèo 2 chương hí hửng quá ^__^

    Tình yêu của DQ và BL thiếu 1 thứ đó là niềm tin
    Vì ko tin tưởng BL nên vừa bị TV đưa đầy, thấy BL bối rối anh đã nghĩ ngay BL phản bội mình
    đã thế con quay đầu tìm quên bằng rượu dẫn đến biến cố, càng chứng tỏ DQ là kiểu đàn ông ko bản lĩnh
    tình yêu của DQ đối với BL dù chân thành nhưng ko đủ niềm tin cần có để bền vững
    bị tác động bên ngoài liền lung lay
    e nghĩ dù cho ko có biến cố tai nạn xe đi nữa thì BL và DQ cũng chưa chắc tu thành chính quả

    anh Viễn ngày càng đáng iu
    e thích mẫu đàn ông như anh Viễn
    trầm ổn, chính trực và cho ta cảm giác an ổn có thể dựa vào

    đến chap bao nhiêu thì 2ng chính thức iu nhau hả chị DD

    em mong chờ lúc đó quá =))

  5. hilary says:

    túm lại 1 câu là cực kì ghét BL nhá. 5 năm trước lừa ng ta, là có lỗi vs ngta. h đây vô.cớ tát ngta, giăng bẫy ngta, có lỗi vs ngta. thế mà cứ bày cái mặt ta đây đường cùng ra, chờ ngta thương hại. ghét nhất loại này. ảnh k.thương hại đến lần thứ 2 là đúng, BL còn bày đặt ghét vs chả xù lông nhím, ăn năn k, chỉ biết tự vấn mình thua thiệt so vs ng khác để mà k cam tâm. hừ. ghét tiếp.
    lần đầu tiên cổ vũ nam 9 hành nữ 9 cho hiểu ra thì thôi. hừ
    h ảnh lại còn chạy theo BL nữa, cô ta k đáng. còn ng.y của a thì sao chứ >< nếu a vì cô ta mà bỏ ng.y, k đáng, thì lại ghét cả a

  6. ngannhu says:

    Nghi là BL có thai wa’

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s